THANH MAI NHỎ - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-09 11:19:35
Lượt xem: 169
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
Cập nhật lúc: 2026-01-09 11:19:35
Lượt xem: 169
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
Chương 2
gật đầu, nhỏ giọng than:
“Kỳ thi đến nơi , bận c.h.ế.t, xem mắt cái gì chứ!”
“Được.”
Trình Ngật Xuyên đưa tài liệu đóng cho :
“Em khỏi lo. sẽ với lớn bên đó.”
nhất thời đơ tập.
Giáo sư đại học liên hệ với phụ sinh viên ư?
Còn chuyện xem mắt?
Theo kiến thức cuộc đời của thì chuyện đó thể!
Ai mà rảnh như chứ!
luống cuống cố từ chối:
“Không cần phiền giáo sư, em…”
“Không phiền.”
Anh ngắt lời, giọng nghiễm nhiên:
“Dù cái hàng xóm mà em xem mắt chính là .”
Anh , khóe mắt cong lên, ung dung :
“Ừm đúng đấy, đàn ông trung niên đào thải đó là đây.”
“…”
ngây mấy giây mới hiểu ý câu đó.
Đối tượng xem mắt thứ Bảy của chính là giáo sư Trình!
Không chỉ , còn là hàng xóm trong ký ức mơ hồ hồi nhỏ của .
nghẹn vài nhịp:
“Giáo sư, đang đùa với em đúng ?”
“Nhìn giống đang đùa ?”
Anh thong thả xuống ghế việc, nét mặt như rõ câu: Bộ rảnh lắm để đùa với em chắc?
lắc đầu lia lịa.
Không, giống chút nào.
Một bận rộn như Trình Ngật Xuyên, kể cả rảnh đến mức buồn chán, cũng đời nào lấy chuyện đùa .
Nghĩa là…
Chuyện là thật.
đột nhiên cảm giác .
Trước đó còn lỡ tay x.úc p.hạ.m vòng bạn bè, đó mắng điện thoại là đồ đàn ông trung niên ế chỏng chơ.
Mà hai việc đó còn thấy và trọn vẹn.
Không nổi một lý do để biện minh.
chỉ thể gượng:
“Trùng hợp ghê ha, haha… trùng hợp.”
Trình Ngật Xuyên nhẹ, mặt đầy hàm ý:
“ là khá trùng hợp.”
tò mò:
“Vậy là em là ai ngay từ đầu ạ?”
Anh trả lời, chỉ nhàn nhạt :
“Đừng gọi là giáo sư nữa, như em đang biến thành một ông già .”
Anh dừng nửa nhịp, thẳng :
“Hay trong mắt em, thật sự già lắm? Già tới mức nào nhỉ? Hồi nhỏ em còn gọi là trai mà.”
Tim loạn một nhịp, hoảng loạn lắc đầu:
“Không ! Không già, già! Anh… trẻ, trẻ!”
nghẹn ngùng gọi:
“Anh… trai.”
Trình Ngật Xuyên nhướng mày.
Nhìn dáng vẻ của lúc , thấy lạ lẫm.
Trong lòng , giáo sư Trình vốn luôn cao ngạo, xa xỉ, như món cổ vật trong viện bảo tàng đặt lớp kính, chỉ từ xa, tuyệt đối chạm .
Lên lớp cũng , lúc nào cũng khí chất xa cách, như xuống tất cả .
…
Khoảng cách đó kéo gần.
Thậm chí cảm giác dễ tiếp cận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thanh-mai-nho/chuong-2.html.]
“Cầm tài liệu , chuẩn ôn thi cho .”
Trợ lý hiệu bằng ánh mắt.
Trình Ngật Xuyên mới dậy:
“Chuyện xem mắt để với bên lớn. đảm bảo sẽ ai quấy rầy em chuyện đó nữa.”
ôm tập giấy, gật đầu liên tục.
Có lẽ gì đó, bất chợt :
“Còn chuyện gì nữa ?”
do dự hồi lâu.
Cuối cùng lấy hết can đảm hỏi:
“Vậy… định đ.á.n.h rớt em ?”
“Đánh rớt em gì?”
Anh như hiểu:
“Vậy em rớt rớt?”
“Tất nhiên là rớt!” cuống lên.
“Em sợ cố ý đ.á.n.h rớt em!”
“Cố ý …”
Anh ngừng hai giây.
Rồi bật nhỏ:
“Em yên tâm sẽ báo thù cá nhân .”
…
Dù chắc rằng báo thù riêng, nhưng vẫn dám lơ là.
chuyển nguyên văn lời nhóm lớp, đính kèm cả file ôn tập:
【Tuần lên lớp nộp, liên quan trực tiếp điểm cuối kỳ nha.】
Cái nhóm vốn yên tĩnh lập tức nổ tung.
【Lại là bài tập! Lại nữa! xong đời !】
【Chữ nào cũng , ghép hiểu một cái gì!!】
【Danh bất hư truyền! Môn tự chọn tỷ lệ rớt cao nhất quả nhiên sai!】
【 tin AI sẽ cho một đáp án .】
【Đừng! Giáo sư Trình ghét nhất kiểu đó, tự còn cơ hội sống.】
【Thì gọi hoa khôi lên văn phòng chỉ vì chuyện (xụ mặt)】
【Thì gọi hoa khôi lên văn phòng chỉ vì chuyện (xụ mặt)】
Câu đó vì còn spam liên tục.
nhớ cảnh hồi hộp trong văn phòng ban nãy, sợ hãi dâng lên, vội out nhóm trốn ngay.
mất bốn đêm mới xong bài của .
Lẽ đến đêm thứ ba thành.
lo xoi mói, nên c.ắ.n răng dành thêm một tối tra tài liệu, cố gắng cho chuẩn, dẫn nguồn rõ ràng.
Chớp mắt đến thứ Năm.
Tuần là tuần kết thúc môn, cũng là tiết học cuối của .
Anh vẫn đúng giờ như khi.
Áo ngoài màu xám đậm, bên trong cả bộ suit may đo, cà vạt họa tiết tối màu, giày da bóng tì vết.
Quý khí, lạnh nhàn, đến ngộp thở.
Anh giống như vị giáo sư xa cách, khó gần, mà vẫn kính nể.
rõ: hề như .
Có lẽ là nhờ .
Dù bà nhắc chuyện xem mắt nữa, nhưng đào hết ký ức cũ kể cho .
Thậm chí lục album tìm ảnh hồi nhỏ.
Ảnh nào cũng là với Trình Ngật Xuyên.
Lúc đó mới bốn tuổi.
Còn mười hai, là một thiếu niên cao cao.
Ảnh chụp đòi dỗ, nắm tay khắp nơi, quấn lấy đòi bế, xuống để leo lên lưng, cúi đầu giúp buộc tóc…
Tất cả đều ghi .
Thậm chí một ảnh lén hôn má lúc để ý.
thật sự dùng lời gì để diễn tả cảm giác khi thấy tấm đó.
Nhất là khi nghĩ tới việc đứa nhóc đó giờ là giáo sư Trình, mặt nóng bừng ngay lập tức.
Rõ ràng chuyện đó xảy từ lâu.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.