Ôn Tả Hoài đột nhiên hạ mắt xuống, đôi mắt đen sắc bén chằm chằm .
Ta sợ đến run lên, âm cuối cũng biến mất.
Hắn nâng cằm lên: “Ngươi gọi cái gì?”
Mặt nóng bừng: “Phu… phu quân…”
Ôn Tả Hoài khẽ xoa môi : “Lời thể tùy tiện gọi.”
“Vậy ?”
“ cần chút chuyện.”
“Ai dạy nàng ?” Ôn Tả Hoài cố ý xa, thổi cổ .
“Không… ai cả.” Ta khúc khích : “Chàng đừng voi đòi tiên!”
Ôn Tả Hoài giống như con sói đói, từng bước dụ dỗ: “Bên ngoài lạnh, gần một chút.”
Ta nhích , ôm cánh tay , gối đầu lên n.g.ự.c : “Như ?”
Thật ấm áp.
Ôn Tả Hoài xoa đầu , vỗ nhẹ lưng : “Ngủ , ngủ dậy tiếp.”
Khi trêu mà tỉnh , cơn buồn ngủ vẫn còn nặng nề. Ta dụi dụi mặt, thấy một tiếng khẽ.
“Chim cút, dậy .”
Ta mở một con mắt, phát hiện đang rúc trong lòng Ôn Tả Hoài.
“Ta dậy nổi.” Ta lầu bầu vài câu theo bản năng, mí mắt sụp xuống, ôm cánh tay định ngủ tiếp.
Hắn : “Không nàng dẫn nàng ngoài chơi ?”
Nghe câu , cơn buồn ngủ lập tức bay sạch.
Ta bật dậy: “Không kịp ! Không kịp !”
Nói xong kéo Ôn Tả Hoài định chạy ngoài.
Ôn Tả Hoài giữ : “Gấp cái gì, mặc quần áo .”
Không lấy từ một chiếc áo ngắn vạt chéo màu hồng mai, mặc cho , vỗ đầu : “Đi thôi.”
Sáng sớm trời âm u, phía xa sấm rền cuồn cuộn, một cơn mưa lớn sắp đổ xuống.
Trong trại từ lúc nào trở nên trống trơn.
Ta khỏi căng thẳng.
“Người ?” Ta ngẩng đầu hỏi Ôn Tả Hoài.
Ôn Tả Hoài vỗ đầu , treo một túi tiền bên hông : “Không tháo xuống, hiểu ?”
Ta gật đầu, trong lòng lo lắng.
Rẽ qua một khúc ngoặt, thấy cổng trại, cùng một đám đang vây quanh ở đó.
Ta lập tức kéo c.h.ặ.t t.a.y áo Ôn Tả Hoài: “Chàng… đừng qua đó.”
Ôn Tả Hoài bế lên, bước ngoài cổng trại.
Ta thấy cô gia, còn thấy tiểu thư, thấy nhiều gương mặt quen thuộc, tim đập loạn ngừng.
Cô gia vẫn dùng giọng ôn hòa: “Ôn đại nhân, lâu ngày gặp.”
Ôn đại nhân?
Ôn đại nhân là ai?
Ta nghi hoặc ngẩng đầu Ôn Tả Hoài.
Ôn Tả Hoài lạnh: “Giản đại nhân, chuyện diệt phỉ quan trọng như , chọn ngày lành?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thanh-mai-euly/chuong-6.html.]
Cô gia nhạt: “Không ý tranh công với ngài, chỉ là nha trong phủ ở quý trại quấy rầy lâu, cũng nên về .”
Ôn Tả Hoài gì.
Ta lắp bắp lên tiếng: “Này… cô gia gọi là Ôn đại nhân?”
Ôn Tả Hoài , môi mím c.h.ặ.t.
Cô gia : “Ôn đại nhân, Hoàng thượng cho ngài quyền tùy cơ ứng biến, nghĩa là ngài thể trói nha của lên núi. Nếu ngài cứ cố chấp như , chỉ đành xin Hoàng thượng đòi công bằng cho Tiểu Mai.”
Giọng quen thuộc vang lên, kích động đầu , chỉ thấy tiểu thư bước xuống kiệu, dáng vẻ tao nhã hành lễ với Ôn Tả Hoài.
Ôn Tả Hoài nhạt: “Nếu càng chịu thì ?”
Tiểu thư dịu dàng , nhưng lời vô cùng sắc bén: “Ôn đại nhân, Giản phủ nuôi thêm một nha đầu vẫn dư sức. Ngài tổn hại sự trong sạch của Tiểu Mai, nếu ở nơi khác lẽ sẽ nhắm mắt gả . ở chỗ Tần Kiều thì . Chỉ cần Tiểu Mai một ngày , ngài đừng hòng chạm nàng một chút!”
Lời của tiểu thư khiến sắc mặt Ôn Tả Hoài càng thêm khó coi.
“Thanh Thanh, đây, chúng về nhà.”
Ta chờ câu lâu.
khi thật sự tiểu thư , do dự.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Ôn Tả Hoài, lo nổi giận, lo lắng .
Hắn nhắm mắt , khi mở thì đè xuống sát khí trong mắt.
Hắn đặt xuống, giọng chậm rãi: “Thanh Thanh, tự nàng chọn.”
Ta lén bước một bước nhỏ về phía tiểu thư, , do dự.
Cuối cùng, bước một bước lớn về phía tiểu thư, lắp bắp : “Ta… lâu về nhà… về xem… chờ ——”
“Được.” Ôn Tả Hoài đáp nhanh: “Đi .”
Hắn một ở đó, chút trầm mặc.
Ta c.ắ.n răng, xoay như con chim nhỏ lao lòng tiểu thư.
“Tiểu thư! Tiểu Mai nhớ c.h.ế.t mất!”
Tiểu thư , vuốt tóc rối của : “Hắn bắt nạt ?”
Ta nghĩ một lúc: “Không … chỉ là… chỉ là và viên phòng… chắc … gả cho .”
Ta nghĩ sớm thì tiểu thư sẽ coi là kẻ thù.
Tiểu thư tức đến mặt tái xanh: “Hắn dám !”
Mọi đều Ôn Tả Hoài với ánh mắt thiện.
Cô gia : “Ôn đại nhân thủ đoạn thật cao, nếu Giản mỗ dâng sớ tố cáo ngài thì uổng quân t.ử.”
Ta ngờ chuyện thành như , luống cuống Ôn Tả Hoài đang cô độc phía xa.
Ôn Tả Hoài nhếch môi lạnh: “Xin cứ tự nhiên.”
Tiểu thư ôm c.h.ặ.t , mắt đỏ lên: “Tiểu Mai, là với …”
Ta chớp mắt giải thích: “Tiểu thư, ghét việc gả cho .”
Tiểu thư lạnh mặt: “Không .”
Ta còn kịp giải thích thì kéo lên kiệu, ngựa phi dừng mà thành.
Sau đó Sơ Ngũ , hôm đó núi mưa to.
Cô gia và Ôn Tả Hoài liên thủ tiêu diệt sào huyệt cường đạo, núi m.á.u chảy thành sông.
Nghe xong run cả , liên tục hỏi thăm Xuân a di và Lưu Hành.
Sơ Ngũ bảo đừng lo.
Hắn Ôn Tả Hoài vốn là tướng quân do Hoàng thượng phong, Lưu Hành và Xuân a di đều là thuộc hạ của , trong trại phần lớn cũng là của .