Thẩm Trạch đuổi theo tận sảnh khách sạn. Tiếng giày da của nện xuống sàn đá cẩm thạch gấp gáp và hỗn loạn, còn vẻ ung dung tự tại như khi.
“Lâm Yên! Đứng đó cho !” Anh nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay , lực mạnh đến mức khiến da thịt đỏ ửng. “Em điên đủ ? Những tấm hình đó là hiểu lầm, và Tô Nhã chỉ là bạn bè lâu năm. Em hành động bồng bột hôm nay sẽ gây thiệt hại bao nhiêu cho cổ phiếu của hai nhà ?”
, bàn tay đang siết c.h.ặ.t lấy , thẳng khuôn mặt đang tràn đầy giận dữ của . Kiếp , mỗi khi dùng giọng điệu , đều sẽ sợ hãi mà giải thích, mà xin . giờ đây, chỉ thấy nực .
“Thiệt hại của Thẩm thị thì liên quan gì đến ?” hất tay , phủi phủi tà áo như chạm thứ gì đó sạch sẽ. “Còn về cổ phiếu của Lâm thị, yên tâm. Sau khi tuyên bố cắt đứt với một kẻ ngoại tình và lợi dụng như , giá cổ phiếu của nhà chỉ tăng chứ giảm. Người thích đầu tư những nữ doanh nhân quyết đoán, chứ thích những cô vợ mù quáng.”
Sắc mặt Thẩm Trạch tái mét. Anh bao giờ thấy một Lâm Yên sắc sảo và tàn nhẫn đến thế.
“Em rút vốn… là thật ?” Giọng run. Dự án phía Đông là tâm huyết của , nếu Lâm gia rút vốn lúc , chuỗi cung ứng sẽ đứt gãy, Thẩm thị sẽ rơi khủng hoảng tài chính ngay lập tức.
“Anh nghĩ đùa ? Thư luật sư gửi đến văn phòng cách đây mười phút .” mỉm , rút trong túi xách một bản danh sách. “Bao gồm cả căn hộ ở ngoại ô dùng để nuôi Tô Nhã, xe của , và cả tiền 50 tỷ mượn để xoay vòng vốn năm ngoái. Tất cả đều tên hoặc là tài sản của Lâm gia. Trong vòng 24 giờ, nếu bàn giao, chúng gặp ở tòa.”
“Lâm Yên! Cô đừng quá đáng! Cô định dồn đường cùng ?” Thẩm Trạch gầm lên, sự kiêu ngạo cuối cùng của đang vỡ vụn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tham-tinh-den-muon-gfsn/chuong-3.html.]
“Đường cùng?” nhướng mày. “Đây mới chỉ là điểm xuất phát thôi mà.”
lúc đó, một chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng từ từ trờ tới. Cửa xe mở , một đôi chân dài bước xuống. Lục Cẩn xuất hiện với vẻ ngoài lịch lãm, tay vẫn cầm chiếc áo khoác vest. Anh thản nhiên bước đến bên cạnh , khoác chiếc áo lên đôi vai đang run vì lạnh (do gió biển thổi ) của .
“Lâm tiểu thư, xe chuẩn xong. Chúng cuộc hẹn bàn về dự án công viên công nghệ mà Thẩm thị đ.á.n.h mất, cô quên chứ?”
Lục Cẩn mỉm , nụ của một kẻ săn đang thấy con mồi sập bẫy. Anh thậm chí thèm liếc Thẩm Trạch một cái, như thể chỉ là khí.
Thẩm Trạch thấy Lục Cẩn, đôi mắt đỏ ngầu: “Lục Cẩn! Là mày đúng ? Mày xúi giục cô ?”
Lục Cẩn khẽ , giọng trầm thấp đầy lôi cuốn: “Thẩm tổng, đ.á.n.h giá cao quá. Lâm tiểu thư thông minh như , cô chỉ là đang 'dọn rác' để sạch cuộc đời thôi. Mà rác thì nên ở trong thùng rác, đừng đây cản đường khác.”
Thẩm Trạch một cuối, thấy c.h.ế.t trân trong gió, gương mặt vặn vẹo vì nhục nhã và hối hận bắt đầu nhen nhóm. bước lên xe của Lục Cẩn, một ngoảnh .
Trong xe, mùi hương gỗ đàn hương nhàn nhạt bao phủ. Lục Cẩn , khẽ hỏi: “Lấy vốn , bước tiếp theo cô gì?”
cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ: “Lấy những gì vốn thuộc về . Và trở thành mà vĩnh viễn bao giờ với tới .”