Thâm tình đến muộn - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-25 21:07:10
Lượt xem: 5
“Cô bao giờ quan trọng.”
Đó là câu cuối cùng từ Thẩm Trạch ở kiếp . Lúc đó, vũng m.á.u vụ t.a.i n.ạ.n liên , thở đứt quãng, bàn tay run rẩy cố nhấn nút gọi cho . Đầu dây bên bắt máy, nhưng giọng lạnh lùng vang lên với trợ lý, dường như quên mất điện thoại đang kết nối: “Cứ để cô đợi . Tô Nhã đang sốt cao, chút chuyện nhỏ của Lâm Yên quan trọng bằng.”
Chút chuyện nhỏ? Đó là mạng sống của .
Khi linh hồn lìa khỏi xác, thấy đang ân cần đắp chăn cho Tô Nhã trong bệnh viện. Còn , một lạnh lẽo trong nhà xác, một thích.
Vèo một cái, bóng tối nuốt chửng lấy . Để khi mở mắt nữa, tiếng ồn ào của máy sấy tóc và mùi nước hoa oải hương nồng nặc ập khứu giác.
“Lâm tiểu thư, cô thấy kiểu tóc thế nào? Thẩm tổng cô thích phong cách dịu dàng, nên chúng theo ý ngài .”
bàng hoàng gương. Trong gương là khuôn mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống của tuổi hai mươi tư, khuôn mặt xám xịt, đầy vết cắt mảnh kính của lúc c.h.ế.t. xuống tay , chiếc nhẫn kim cương to bản đang lấp lánh, đây là ngày đính hôn của và Thẩm Trạch năm đó.
Kiếp , để nhận cái gật đầu của Thẩm Trạch, dùng cả thanh xuân để theo đuổi , dùng thế lực của Lâm gia để dọn đường cho công ty , thậm chí từ bỏ cả ước mơ trở thành nhà thiết kế để một "vị hôn thê hảo" lưng .
đổi là gì? Là sự khinh thường, là sự ban phát tình cảm như bố thí.
“Lâm Yên, còn váy? Trễ giờ .”
Cánh cửa phòng chờ mở , Thẩm Trạch bước . Anh vẫn như , vest đen chỉnh tề, khuôn mặt tuấn tú nhưng đôi mắt luôn phủ một lớp sương lạnh lẽo. Anh liếc chiếc váy cưới màu trắng đính ren cầu kỳ đặt giá, đó là kiểu váy mà Tô Nhã thích nhất, và ép mặc nó trong ngày trọng đại của .
Kiếp , ngu ngốc tin rằng chọn nó vì là xinh nhất. Bây giờ mới hiểu, chỉ biến thành cái bóng của khác.
dậy, thẳng mắt , còn sự si mê như mà chỉ sự ghê tởm đặc quánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tham-tinh-den-muon-gfsn/chuong-1.html.]
“Thẩm Trạch, chiếc váy hợp với .”
bình thản .
Thẩm Trạch nhíu mày, ánh mắt hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn quen thuộc: “Đừng loạn. Đây là mẫu thiết kế riêng, em tốn bao nhiêu công sức mới đặt ?”
“ , nó hợp.”
lặp , giọng gằn hơn.
đến, cầm chiếc kéo bàn trang điểm, ánh mắt kinh ngạc của thợ tóc và cả Thẩm Trạch, rạch một đường dài từ cổ áo xuống chân váy. Tiếng vải rách xoèn xoẹt thật hả .
“Cô điên ?”
Thẩm Trạch gầm lên, định bước tới giữ tay .
lùi một bước, ném chiếc kéo xuống đất, mỉm rạng rỡ: “, điên . Điên mới trúng suốt ngần năm.”
sang trợ lý của , đang c.h.ế.t lặng ở góc phòng: “A Kiều, lấy bộ váy đỏ đặt trong ngăn kéo bí mật đây. Hôm nay là ngày vui, mặc màu gì đó cho… rực rỡ một chút.”
Thẩm Trạch , đồng t.ử co rút . Anh dường như nhận con gái luôn phục tùng mắt. Anh định lên tiếng trách mắng, nhưng điện thoại trong túi rung lên. , là Tô Nhã gọi. Kiếp , cô cũng dùng chiêu "đau bụng" để kéo ngay giữa buổi lễ, để chịu sự chỉ trích của quan khách.
Quả nhiên, màn hình, sắc mặt dịu đôi chút nhưng chân mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.
“ việc bận một lát. Em đồ lễ đường , sẽ về ngay.” Anh bỏ một câu lưng , dứt khoát như cách từng bỏ mặc giữa vũng m.á.u.
Nhìn cái bóng của , thầm thì: “Thẩm Trạch, cần về nữa . Vì lễ đường đó, sẽ là nơi tiễn đưa đoạn tình cảm thối nát xuống mồ.”