THẨM KHANH LAN - 12
Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:35:25
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18
Nửa tháng , chuyện Tam hoàng t.ử Tiêu Minh Du tham ô hai mươi vạn lượng quân lương, còn bí mật cấu kết với quân địch phương Bắc, dùng lương thực đổi chiến mã phanh phui ngoài.
Sổ sách, thư từ, chứng cứ và dấu điểm chỉ của nhân chứng, từng món một đều rõ ràng như đinh đóng cột t.ử huyệt của Tam hoàng t.ử.
Hoàng đế xem xong tấu chương, tay cũng run lên.
“Nghịch t.ử!”
Ông ném mạnh tấu chương mặt Tam hoàng t.ử.
Tiêu Minh Tu rõ, chỉ dựa chuyện vẫn đủ.
Tam hoàng t.ử kinh doanh thế lực trong triều nhiều năm, vây cánh đông đảo.
Hôm nay hoàng đế nổi giận mắng nhưng ngày mai cầu tình, chuyện cuối cùng chìm xuống.
Giống như hiện tại.
Cho dù hoàng đế chứng cứ xác thực trong tay thì cũng chỉ tạm giam Tam hoàng t.ử Chiếu Ngục, lệnh cho Hình bộ và Đại Lý Tự nhanh ch.óng điều tra kỹ càng.
Không nặng nhẹ, rõ ràng dứt khoát.
Cho nên Tiêu Minh Tu , triệt để đ.á.n.h đổ Tam hoàng t.ử thì khiến đám của dám bảo vệ nữa.
Mà lý do lớn nhất khiến Tam hoàng t.ử thể đấu ngang ngửa với Tiêu Minh Tu — đang giữ ngôi vị Thái t.ử — chính là vì tiên hoàng hậu qua đời quá lâu, thế lực bên ngoại của Tiêu Minh Tu cũng suy yếu từ lâu .
Trong khi đó, mẫu của Tam hoàng t.ử là vị quý phi hoàng đế sủng ái nhất.
Cha của quý phi chính là Lý thái phó, quyền khuynh triều dã.
Lý thái phó quan suốt bốn mươi năm, môn sinh cố cựu trải khắp triều đình, hình thành nên một mạng lưới quan hệ cực kỳ khổng lồ và phức tạp.
Tiêu Minh Tu động tới thế lực , quả thật khó như lên trời.
cũng câu đúng, tiền bạc động lòng .
Nếu lòng còn động thì chỉ thể là vì tiền đủ lớn.
Mà thứ nhiều nhất chính là tiền.
Ngoài , A Phúc ở kinh thành nhiều năm, nhờ kinh doanh lâu và gánh hát nên cũng ngóng ít bí mật của các quan viên triều đình.
Ví dụ như ai nuôi ngoại thất là tội phạm truy nã tru di cửu tộc.
Hay con trai nhà ai cưỡng ép dân nữ, coi mạng như cỏ rác.
Lại hoặc kẻ nào nhận bạc của ai để giúp che đậy những chuyện tội ác tày trời.
Nghĩ , những bí mật chống lưng thì bạc của hẳn sẽ tiêu nhỉ?
Sau đầy nửa tháng xoay xở khắp nơi, nền móng thế lực của Tam hoàng t.ử triều đình đào gần sạch.
ai ngờ rằng Tam hoàng t.ử ch.ó cùng rứt giậu, liên thủ với quý phi phát động chính biến, trực tiếp bao vây hoàng cung.
19
Chỉ tiếc Tiêu Minh Tu vẫn cao tay hơn một bậc.
Hoặc cũng thể, sớm đoán sẽ ngày Tam hoàng t.ử ép cung.
Cho nên vẫn luôn im lặng hành động.
Mãi đến khi Tam hoàng t.ử dẫn quân xông tẩm cung của hoàng đế, mới rút củi đáy nồi, trực tiếp tới một màn bắt ba ba trong hũ.
Cuối cùng, Tam hoàng t.ử b.ắ.n c.h.ế.t ngay tại điện Thái Hòa.
Còn hoàng đế thì uống bát canh nhân sâm độc do quý phi dâng lên, tính mạng chỉ còn như ngọn đèn gió.
Khi Tiêu Minh Tu chạy tới, hoàng đế chỉ kịp giao chiếu thư truyền ngôi cho gặp tiên hoàng.
Mọi chuyện diễn thuận lợi đến mức khó tin.
Khiến nghi ngờ rằng Tiêu Minh Tu chuẩn tất cả từ lâu .
Ngày thứ ba đại điển đăng cơ, Tiêu Minh Tu tuyên cung yết kiến.
Ta cung kính hành lễ với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tham-khanh-lan/12.html.]
Thế nhưng trực tiếp kéo lòng:
“Khanh Lan, nàng cung ở bên cạnh trẫm ?”
Ta im lặng.
Cho đến khi buông , mới phát hiện mắt đỏ hoe từ lúc nào.
“Chàng từng hứa sẽ để nhất hoàng thương…”
“Giờ nuốt lời nữa ?”
Lúc từng hứa với một đời một kiếp một đôi .
Từng hứa cùng ngắm trăm hoa mùa xuân, thưởng tuyết mùa đông.
sự thật là, ngay cả lúc rời cũng mang theo đầy bí mật.
“Trẫm nuốt lời! Trẫm chỉ là ——”
Giọng nghẹn giữa những giọt nước mắt ngừng rơi của .
Ta , chịu nổi nhất chính là nước mắt của .
Hắn từng chỉ cần thấy là tim đau như xé nát.
Mà hiện giờ, cũng chỉ còn cách để đối phó thôi.
Quả nhiên, ánh mắt đầy vẻ đau lòng, nữa kéo ôm lòng.
Hậu cung của thể chỉ một nữ nhân.
Bây giờ là Thái t.ử phi, sẽ là tam cung lục viện.
Ta tiền, tự do, ngày tháng nào mà chẳng thể sống.
Cớ gì cung chỉ để canh giữ một ?
Còn đem cả vinh nhục và tính mạng đời trói c.h.ặ.t .
Nhất Phiến Băng Tâm
Chỉ nghĩ thôi thấy đáng sợ vô cùng.
“Thẩm Khanh Lan…”
Giọng khàn đặc, chất chứa đau thương:
“Trẫm vẫn luôn nghĩ nhanh hơn nữa, nhanh thêm chút nữa. Chờ khi xử lý xong hết nguy hiểm quanh thì thể đoàn tụ với nàng.”
“Trẫm dám nhớ nàng, dám tin tức về nàng. Trẫm sợ bản nhịn mà tìm nàng, càng sợ sẽ mang tai họa ngập đầu đến cho nàng…”
“ đổi thứ gì chứ? Là tin nàng gả cho khác!”
Tim nhói lên trong thoáng chốc.
Ngay cả những giọt nước mắt rơi xuống cũng chân thật hơn vài phần.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lau nước mắt ngừng tuôn nơi khóe mắt , khẽ thì thầm:
“Bao nhiêu năm nay, nàng từng… dù chỉ một chút thôi… nhớ tới trẫm ?”
Ta rằng, từng nhớ .
Những ngày m.a.n.g t.h.a.i Tiểu Bảo, mỗi ngày đều nghĩ…
Liệu chỉ cần mở mắt , sẽ bên đầu giường giúp vén rèm sa, trong tay cầm một nhành hải đường còn đọng sương sớm.
Đợi lười biếng thức dậy, sẽ gương vẽ mày.
Mỗi khi xem sổ sách đến mệt mỏi, sẽ kéo lòng, giúp xoa eo xử lý nốt những việc còn .
mỗi tỉnh mới , tất cả chỉ là mộng tưởng.
Sau Tiểu Bảo đời, cha qua đời, cũng chẳng còn tâm trạng để mơ mộng nữa.
Haiz…
May mà đúng lúc sắp nổi nữa thì Tiêu Minh Tu khẽ thở dài bước tới ngự án:
“Khanh Lan, giúp mài mực một nữa ?”