THẨM CHIÊU NINH - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:25:28
Lượt xem: 39
1. Khiêng gia phả hỷ đường.
“Nhất bái thiên địa…”
Trong hỷ đường của phủ Tĩnh An hầu, tiếng xướng cao của chủ lễ dứt, giơ tay vén rèm cửa, dặn hai bà t.ử phía :
“Khiêng .”
Mọi tiếng đều đầu .
Bốn bà t.ử việc nặng khiêng một chiếc rương gỗ sơn đen, phủ vải đỏ, góc rương còn dính tro hương trong từ đường.
Rương chạm đất, “bịch” một tiếng, tiếng náo nhiệt vốn ấm áp trong hỷ đường bỗng chốc im bặt.
Ta ở cửa, gió thổi rơi những giọt mưa bám nơi viền áo choàng.
Cả sảnh đầy nến đỏ, soi đến ai nấy mặt đều mang ý , chỉ tổ mẫu ở vị trí chủ tọa, trong khoảnh khắc rõ chiếc rương , sắc mặt chợt căng cứng .
“Thẩm Chiêu Ninh!”
Bà chống gậy định dậy: “Ngươi mang thứ xúi quẩy hỷ đường gì!”
“Xúi quẩy ?”
Ta bà : “Tôn nữ cảm thấy, so với việc đem tên sống xóa khỏi gia phả, đem hôn thư và của hồi môn của nàng giao hết cho khác, thì việc khiêng một bộ gia phả cửa, thật sự chẳng tính là chuyện lớn gì.”
Một câu dứt, trong hỉ đường vang lên một tràng hít khí khe khẽ.
Tân nương bên cạnh Cố Thừa Cảnh, phượng quan đè khiến cổ nàng càng thêm mảnh mai, khăn voan đỏ vén lên một nửa, lộ gương mặt như .
Lâm Oản Oản vành mắt đỏ lên, khẽ gọi :
“Tỷ tỷ, nếu trong lòng tỷ khó chịu, thể…”
“Đừng vội gọi tỷ tỷ.”
Ta cắt lời nàng : “Trước tiên đối cho rõ tên tuổi, hãy bàn xem ngươi nên gọi thế nào.”
Sắc mặt nàng thoáng chốc trắng bệch.
Cố Thừa Cảnh cuối cùng cũng .
Hôm nay mặc hỉ phục đỏ thẫm, càng tôn lên dung mạo ôn nhuận, trông giống hệt vị thế t.ử đoan chính trong kinh ca tụng.
Nếu ở trang viên chịu đựng ba năm, chịu đến mức thấu lòng , e rằng vẫn sẽ tin bộ dạng thể diện của .
“Chiêu Ninh.”
Hắn lên tiếng, giọng cao, như chừa cho chút thể diện cuối cùng:
“Hôm nay khách khứa đầy nhà, gì thì để hãy .”
“Để ?”
Ta : “Đợi ngươi bái đường xong, động phòng xong, đem hết của hồi môn mẫu để khiêng viện của nàng , khi còn thể ở ?”
Ánh mắt Cố Thừa Cảnh khẽ ngưng , tiếp lời.
, khách khứa trong sảnh cũng hiểu rõ.
Những kẻ vốn đang xem náo nhiệt, lúc , ánh mắt đều đổi.
Ai mà trưởng phòng Thẩm gia vốn một đích nữ, từ nhỏ định hôn với phủ Tĩnh An hầu, chỉ là đó thể yếu ớt, đưa đến trang viên dưỡng bệnh, hôn sự mới dần dần rơi tay vị biểu cô nương ở nhờ Thẩm gia.
Ai nấy đều tưởng là trưởng bối định .
nếu thật sự định , ầm ĩ đến mức ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tham-chieu-ninh-onyi/1.html.]
Tổ mẫu nặng nề gõ gậy xuống đất, giọng trở nên sắc lạnh:
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Ăn hồ đồ! Ngươi bệnh suốt những năm qua, tự giữ nổi phúc phần, hôn sự nhường cho Oản Oản thì ? Đều là nữ nhi Thẩm gia, còn thể bạc đãi ngươi ?”
Ta bà , chậm rãi tiến lên hai bước.
“Lời của tổ mẫu, cho ngoài thì cũng thôi.”
Ta dừng chiếc rương gỗ, giơ tay vén tấm vải đỏ đó:
“ nếu thật sự bạc đãi , cần gì ngay cả chữ trong từ đường cũng sửa?”
Vải đỏ trượt xuống, lộ bộ gia phả Thẩm thị dày nặng trong rương.
Bìa gỗ cũ loang lổ sơn son, góc cạnh sờn lông, rõ ràng là khiêng từ từ đường.
Trong hỉ đường, mấy vị tộc lão Thẩm thị vốn vững vàng, mí mắt đồng loạt giật một cái.
“Người !”
Tổ mẫu quát lớn: “Lôi nó ngoài cho !”
Tiếng bà dứt, Tô ma ma phía bước lên nửa bước, lạnh giọng :
“Lão phu nhân vội gì chứ? Hôm nay cô nương đến đập hỷ đường, cũng đến cướp , chỉ là đến đối một cái tên. Nữ nhi Thẩm gia xuất giá, hôn thư tên ai, gia phả ghi tên ai, dù cũng lời giải thích.”
“Ngươi chỉ là một nô tỳ, cũng dám xen mồm!”
Tổ mẫu tức đến run .
Tô ma ma càng thẳng lưng hơn:
“Lão nô dám xen mồm, chỉ là khi tiên phu nhân qua đời dặn, nếu một ngày hôn thư của cô nương khác đổi mất, thì bà hỏi câu .”
Hai chữ hôn thư xuất hiện, ánh mắt Cố Thừa Cảnh cuối cùng cũng trầm xuống.
Hắn , như đang cân nhắc rốt cuộc bao nhiêu.
Ta cũng nghênh đón ánh mắt mà .
Trước từng cho rằng, mối hôn ước là con đường mẫu khi còn sống mưu tính.
Sau đó ở trang viên, mới hiểu, thứ gọi là con đường, khác thể cho, cũng thể thu về.
Thứ thể nắm c.h.ặ.t, chỉ cái tên giấy, danh sách trong rương và nét b.út trong từ đường rốt cuộc là ai.
Hôm nay đến đây, để tranh giành nam nhân .
Ta chỉ đến để lấy cuộc đời khác sai.
Lâm Oản Oản siết c.h.ặ.t chiếc đoàn phiến, nước mắt đến là đến:
“Tỷ tỷ, tỷ oán , nhưng hôn sự vốn là tổ mẫu chủ. Thừa Cảnh ca ca cũng thương cô khổ, từng nghĩ sẽ tranh với tỷ…”
“Ngươi từng nghĩ đến việc tranh?”
Ta cây trâm phượng bằng vàng điểm thúy nơi tóc mai nàng :
“Cây trâm đó, là lễ cập kê năm xưa mẫu để cho . Hôm nay ngươi đội nó bái đường, còn dám từng nghĩ đến việc tranh?”
Nàng theo bản năng giơ tay che tóc mai, sắc mặt trắng bệch.
Bốn phía lập tức ồn ào một trận.