Editor: Trang Thảo.
Khi Đông Cung với phận Tiểu Lục Tử, từ khi trở về, Cơ Hành chỉ ở lì trong thư phòng, hề bước ngoài. Mấy ngày đó, đều tỏ thần thần bí bí, thậm chí cả buổi thượng triều cũng tham gia. Có Bùi Thù đến thăm, hai bàn bạc chuyện gì. Lúc tiến gần thư phòng, chỉ thoáng qua giọng Bùi Thù: “Lục hoàng t.ử quả thực đổi tính tình từ nửa năm , nhưng điều tra hành tung của , thấy gì khả nghi, khả năng tráo đổi.”
Ồ, hóa họ nghi ngờ Lục hoàng t.ử kẻ khác đóng giả.
“Ngoài , một chuyện với ngài. Trước đây cứ ngỡ Lục hoàng t.ử thông qua một ai đó trong Thanh Y Các để liên lạc với của chúng , nhưng gần đây điều tra kỹ mới thấy bao giờ đến Thanh Y Các. Có lẽ ban đầu chúng nghĩ sai hướng .”
“Ta .” Giọng Cơ Hành vẻ mệt mỏi: “Sau cần điều tra nữa.”
“Tại ?” Bùi Thù kinh ngạc: “Lục hoàng t.ử vô cùng khả nghi, cảm giác tai mắt của mặt ở khắp nơi.”
“Ta nghĩ chuyện gì đang xảy .”
Nghe thấy tiếng bước chân của Bùi Thù, hoảng hốt định bỏ chạy. đúng là họa vô đơn chí, giẫm một cành cây khô cỏ, tiếng “rắc” vang lên cực kỳ rõ rệt giữa sân viện tĩnh lặng. Khi đầu , Cơ Hành và Bùi Thù ở cửa chằm chằm.
xòa: “Điện hạ, nô tài chỉ ngang qua để... quét rác thôi, ngài tin ?”
Ánh mắt chút phức tạp: “Về .”
“Vâng.”
vô thức gật đầu, đó mới sực nhận , đầy nghi hoặc. “Về ” nghĩa là ? Chẳng mấy ngày nay vẫn luôn ở Đông Cung ?
“Điện hạ, tên trông khả nghi, ngài thẩm vấn ?” Bùi Thù lên tiếng.
Nghe , lén trừng mắt một cái. Tên chắc chắn kiếp thù với . tưởng hành động đó ai thấy, nào ngờ khi , phát hiện Cơ Hành vẫn đang . lập tức chột cúi đầu.
“Ngươi .” Cơ Hành .
tưởng đang nên định rời , nào ngờ tiến lên nắm lấy tay : “Ta đang .”
kinh ngạc, Bùi Thù cũng lặng lẽ chỉ : “Ta ?”
Cơ Hành nhíu mày, liếc một cái: “Ngươi còn chuyện gì báo cáo hết ?”
“Dạ .”
“Vậy còn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-nhan-ra-toi-co-nhieu-acc-phu/chuong-9.html.]
Bùi Thù đầy vẻ ủy khuất rời . Khi khuất bóng, gian chỉ còn và Cơ Hành đối diện . Trong lòng chút bất an, vội vàng bày tỏ lòng trung thành: “Điện hạ, nô tài đối với ngài tuyệt đối hai lòng. Nô tài thề đấy! Tuyệt đối mật thám !”
Trang Thảo
xong, Cơ Hành cũng gì, chỉ thật sâu bảo theo thư phòng để mài mực. vô cùng kinh ngạc. Trước đây bao giờ cho thư phòng, bây giờ đang nghi ngờ phận của , đột nhiên đề phòng như ? Lẽ nào đây là một cái bẫy mới?
“Biết chữ ?”
“Dạ .”
“Vậy chữ ?”
“Nô tài từng sách.” dừng động tác mài mực, vẻ mặt vô tội .
Hắn cũng ngẩng đầu : “Vậy ngươi cái gì? Âm luật ?”
“Điện hạ, ngài đang đùa giỡn nô tài đấy ?”
Hắn khẽ nhếch môi, giọng mang theo ý : “Tiểu l.ừ.a đ.ả.o.”
“...” Cái chứng bệnh gì thế .
“Ta dạy ngươi.”
Cơ Hành đột nhiên kéo lòng, để lên đùi khiến giật nảy . Chưa kịp phản ứng thì bàn tay bao trọn lấy tay , ép cầm b.út lên.
“Ta dạy ngươi .” Giọng dịu dàng, đầy chiều chuộng.
Lúc , đến lượt trở thành cái biểu tượng “vỡ vụn” . Trời ạ, tình huống gì đây? Thái t.ử điện hạ, ngài đang sụp đổ hình tượng nhân vật một cách nghiêm trọng đấy, ngài ? Do dự hồi lâu, vẫn nhịn mà ngẩng đầu :
“Điện hạ, tư thế của chúng là thích hợp lắm ?”
Hắn nhíu mày, một lượt từ xuống như thể hiểu: “Chỗ nào thích hợp?”
Chỗ nào cũng thích hợp hết nhé! Làm gì vị Thái t.ử nào ôm thái giám luyện chữ chứ, cứu mạng với! Hình ảnh đúng là đau mắt quá ! Cơ Hành... lẽ là “cong” ? hãi hùng liếc xuống phía của , thật là phí của trời, một soái ca như mà ...
Đầu đột nhiên đau nhói, là Cơ Hành lấy quản b.út gõ đầu : “Đừng lung tung.”
“Điện...”
“Cũng đừng nghĩ bậy bạ.”
Khó mà nghĩ bậy cho . Bởi vì từ ngày đó trở , mỗi ngày Cơ Hành đều sai mang đủ thứ đồ tới cho , từ đồ ăn, đồ mặc đến đồ dùng, thậm chí chỗ ở của cũng nâng lên mấy cấp bậc, còn cho việc nặng. Đông Cung đều bàn tán xôn xao.