Editor: Trang Thảo.
Hắn thực sự trai, đúng chất “tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy”. Tất nhiên, đó là nếu thể bỏ qua gương mặt lạnh như tiền của lúc .
“Thanh Quỳ.”
Trái tim bỗng thắt , liền tiếp tục : “Lục quen ?”
cạn lời, trai , đừng ngắt quãng kiểu tim như thế !
“Không quen, đó là ai thế?”
Hắn im lặng hồi lâu bước đến mặt , bên môi hiện lên một nụ lạnh nhạt khó lòng nhận : “Thực sự ?”
“Hoàng gì cứ thẳng.”
“Lục biến mất mấy ngày nay, thực sự là điều tra án tham ô ?”
Bình tĩnh nào, nhất định đang thăm dò , cái tên cáo già . À đúng, giờ mới là Lão Lục.
“Nếu thì ?” giả vờ giữ vẻ thanh cao ngạo mạn.
“Cái túi thơm ngang hông Lục giống hệt cái của Thanh Quỳ, ngươi còn dám giữa hai bất kỳ quan hệ nào ?”
Sắc mặt cứng , thầm gào thét: “Hệ thống, mi ăn kiểu gì thế?”
Hệ thống chột đáp: [Lúc chuyển đổi nhân vật dữ liệu, quên mất xóa cái túi thơm.]
Thật thể tin nổi, cái hệ thống quá sức lỏng lẻo. Từ lúc NPC đến giờ, sửa bao nhiêu cho cái hệ thống nát , khổ quá mà.
“Nếu Nhị ca thì cũng giấu nữa. Thanh Quỳ quả thực quan hệ bình thường với , ngày thường vẫn đến Thanh Y Các tìm nàng...”
Lời còn dứt, một luồng hàn ý kèm theo sát khí ập thẳng mặt. Ngay giây tiếp theo, nội lực của chấn văng xa mấy mét, ngã sóng soài đất. Mông đau điếng, mãi mới phản ứng kịp mà kinh ngạc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-nhan-ra-toi-co-nhieu-acc-phu/chuong-5.html.]
Chuyện gì thế ? Cơ Hành luôn ghét Lục hoàng t.ử, nhưng tay công khai, đ.á.n.h đập ngay mặt thế thì quá nóng nảy ? Hơn nữa, gì sai mà giận dữ đến ?
Trang Thảo
“Ta sẽ để nàng tiếp tục việc cho dã tâm của ngươi nữa.” Giọng của lạnh lẽo như băng.
Thế nhưng lời đe dọa dứt thì Tiểu Thất vội vàng chạy tới, ghé tai nhỏ điều gì đó. Ngay lập tức, khuôn mặt vốn u ám của Cơ Hành càng thêm trầm mặc, ánh mắt thâm hiểm về phía : “Hóa xem thường ngươi , ngươi thể bí mật mang từ Đông Cung của .”
ngẩn một chút, nhận chuyện Thanh Quỳ biến mất. khả năng liên tưởng của đúng là quá mạnh, cái gì cũng đổ lên đầu . Mặc dù Lục hoàng t.ử và Thanh Quỳ đều do đóng vai, nhưng theo cốt truyện thì hai chẳng quan hệ gì cả. Nếu do cái mũi thính của Bùi Thù và tính đa nghi của Cơ Hành thì chuyện chẳng phức tạp thế .
“Giao nàng đây.”
“Hoàng tại cứ nhất thiết tìm nàng?”
“Cho ngươi một ngày, hoặc là ngươi tự giao , hoặc là tự dẫn quân đến phủ tìm, ngươi chọn .”
Hắn liếc bằng nửa con mắt bỏ , chẳng thèm quan tâm sẽ chọn thế nào. Nhìn bóng lưng , trầm tư hỏi hệ thống: “Mi xem gấp gáp tìm như , là thích ?”
Hệ thống im lặng một hồi mới đáp: [Cô nghĩ nhiều quá , cảm thấy chỉ là vì cho rằng xảy quan hệ với cô, nên chịu nổi việc từng ngủ cùng với kẻ khác thôi.]
“Nói như ngươi thì cái tên Lục hoàng t.ử trong mắt là cái gì? Một gã tú bà chuyên ép khác tiếp khách chắc?” tức đến phát điên, hình tượng của tệ hại đến thế ?
Vai Thanh Quỳ thể xuất hiện nữa. Để tránh việc Cơ Hành gây rắc rối cho Lục hoàng t.ử, dâng lên hoàng đế một tờ sớ cáo bệnh “bốc ” khỏi nhân gian ngay trong ngày hôm đó.
Khi lấy phận Tiểu Lục T.ử Đông Cung, vặn thấy Cơ Hành đang chuyện với vệ.
“Các ngươi xác định canh chừng kỹ ? Từng đó mà giữ nổi một nữ nhân, một lũ ăn hại.” Ánh mắt đầy vẻ hung tàn.
Chiếc chén lưu ly trong tay suýt thì bóp nát, đủ thấy cơn giận dữ lớn đến mức nào. kìm mà rùng , dè dặt bước phòng: “Điện hạ.”
Nghe thấy tiếng , nghiêng đầu: “Mấy ngày nay ?”
Biết đa nghi, nếu đưa “tin sốt dẻo” thì sẽ bỏ qua, thế là than vãn: “Điện hạ, nô tài cứ ngỡ kiếp gặp ngài nữa. Đêm đó ngoài, kịp tìm chỗ vệ sinh thì đ.á.n.h ngất mang . Nô tài vất vả lắm mới trốn về , may mà thủ vệ cửa cung nhận nô tài.” Thật họ chẳng nhận .
“Ngươi ai bắt , và trốn về bằng cách nào?”