Thái Tử Nhận Ra Tôi Có Nhiều Acc Phụ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-05 20:43:28
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

câm nín, buồn so đo nữa: “Giúp che đậy mùi hương sen .”

 

[Chức năng che đậy chỉ duy trì nửa canh giờ.]

 

“Đủ .”

 

Dù Bùi Thù ngửi thấy mùi hương đặc thù của Thanh Y Các, nhưng lướt qua các cô nương khác mà chọn ai, chứng tỏ ngoài hương liệu, còn ngửi thấy mùi gì đó khác nữa. Để phòng vạn nhất, giấu sạch mùi cơ thể .

 

Vừa bước cửa, hai ánh mắt sắc lẹm đồng thời phóng về phía .

 

kìm nén sự hoảng loạn, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, mặt mày rạng rỡ nụ tình tứ: “Không hai vị công t.ử Thanh Quỳ gảy đàn xem múa hát?”

 

Trên đầu cài một cây trâm vàng đung đưa theo nhịp , càng tăng thêm vẻ phong tình. Chẳng ai thể ngờ nàng hoa khôi Thanh Quỳ chính là tiểu thái giám Tiểu Lục T.ử ở Đông Cung, đồng thời cũng là Lục hoàng t.ử đầy dã tâm luôn đối đầu với Thái t.ử.

 

Bùi Thù hiếm khi thất thần, ngẩn ngơ . Cơ Hành ánh mắt vô cùng sắc bén. Hắn đột ngột tiến tới nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay : “Là ngươi?”

 

Cái ánh mắt g.i.ế.c mà quen thuộc thế. Nó khiến khỏi nhớ về một màn ám trong Tàng Thư Các một tháng do tác dụng của t.h.u.ố.c. Lúc đó, cũng dùng ánh mắt âm hiểm và thất thường trân trân: “Ngươi dám hạ d.ư.ợ.c ?”

 

Khi đó , chỉ là thành tâm cứu nhưng tin. Dược tính bốc lên, nụ hôn của rơi xuống dồn dập, bàn tay đang bóp cổ chuyển sang xé y phục của . Thấy trang phục sắp xé nát dẫn đến lộ mặt thật, chỉ còn cách đ.á.n.h ngất , nhờ hệ thống giải loại t.h.u.ố.c mà lỡ uống nhầm . Trước khi rời , để trả thù, cố ý để vài vết tích và xé rách thêm vài mảnh áo.

 

Ai ngờ khi tỉnh , hiểu lầm chuyện gì xảy nên lập tức hạ lệnh truy sát “” cho bằng , đến tận bây giờ vẫn chịu bỏ cuộc.

 

“Hóa ngươi là của Lão Lục.”

Trang Thảo

 

Cơn đau từ cổ tay truyền đến khiến bừng tỉnh. giả vờ ngơ ngác Cơ Hành: “Công t.ử, ngài đang ? Thanh Quỳ từng thấy ngài, cũng ngài nhắc đến là ai.”

 

Hắn rủ mắt, ánh mắt chăm chú bờ vai đang để lộ của : “Nốt ruồi vai ngươi giống hệt đêm đó.”

 

Trong lòng thầm kinh ngạc. Trên vai hình như đúng là một nốt ruồi, nhưng đêm đó tối như cũng ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-nhan-ra-toi-co-nhieu-acc-phu/chuong-2.html.]

“Đêm đó là sai khiến ngươi tiến cung hạ d.ư.ợ.c để mê hoặc ?”

 

“...” là trí tưởng tượng phong phú.

 

chẳng qua chỉ là một công bình thường. Đêm đó vặn nhận nhiệm vụ mới là hạ d.ư.ợ.c Đại hoàng t.ử. Ai ngờ t.h.u.ố.c Cơ Hành uống nhầm. Để uốn nắn tình tiết truyện, hệ thống bắt “thuốc giải” cho . Đang mải suy tính xem nên biện minh thế nào thì Bùi Thù tiến gần, khẽ nhắc nhở: “Nhị công t.ử, mùi hương nàng giống với mùi Lục công t.ử.”

 

Thế nhưng Cơ Hành vẫn thờ ơ: “Ta là nàng thì chính là nàng , mang về.”

 

Cái gì cơ? Chỉ thôi mà định tội , quá qua loa ! Đến cả Bùi Thù cũng kinh ngạc, lẽ từng thấy một Cơ Hành hành sự theo quy tắc nào như thế .

 

Lúc ngoài trời về khuya, gió lạnh rít gào thổi tới mang theo cảm giác se lạnh. mặc khá ít nên nhịn mà rùng một cái. Cơ Hành liếc bộ quần áo hở hang của , thiếu kiên nhẫn nhíu mày: “Bình thường để ngươi mặc thế ngoài ?”

 

Hắn? Là ai chứ?

 

“Thanh Quỳ là nữ t.ử chốn thanh lâu, ăn mặc thế ?”

 

Hắn mím c.h.ặ.t môi. Vừa vặn lúc đó Tiểu Thất đ.á.n.h xe ngựa tới. Cơ Hành Tiểu Thất đang ở xe hỏi: “Tiểu Lục T.ử ?”

 

“Hắn đau bụng nên nhà vệ sinh ạ.”

 

“Gọi về đây.”

 

Tim thắt . vẫn đang ở đây cơ mà, Tiểu Lục T.ử thể về ? Sự khẩn trương chỉ thoáng qua trong giây lát nhưng vẫn dễ dàng bắt gặp. Đôi mắt sâu thẳm như quỷ mị của hiện lên một nụ lạnh lẽo: “Ngươi khẩn trương?”

 

“Công t.ử, Thanh Quỳ chỉ là một ca kỹ bình thường, thực sự gì đắc tội ngài, cũng ngài định đưa nên đương nhiên là thấy khẩn trương .”

 

“Bình thường ? Ngươi chẳng bình thường chút nào.” Hắn lạnh, trong mắt mang theo một luồng phẫn nộ đang kìm nén.

 

Tiểu Thất nhanh bẩm báo chuyện Tiểu Lục T.ử biến mất. chột liếc Cơ Hành, phát hiện phản ứng gì lớn, trái còn lộ vẻ mặt như dự liệu từ .

 

“Không đợi nữa, về thôi.”

 

Vì chỉ mang theo một chiếc xe ngựa nên Cơ Hành thể để bộ phía . Hắn sĩ” mà nhét trong xe ngựa, đó đối diện và chằm chằm mặt , như thể tìm kiếm điều gì đó gương mặt . Ánh mắt đảo quanh, lướt qua bộ đồ hình hoa sen chiếc bàn bằng sứ xanh trắng bên cạnh, bằng vẻ vô tội: “Công t.ử, mặc dù Thanh Quỳ là nữ t.ử thanh lâu, nhưng ngài cứ chằm chằm như , vẫn thấy hổ lắm.”

Loading...