Thái Tử Gia Thì Ghê Gớm Lắm Sao - Phần 3
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:41:25
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Thước hùng hổ kéo lao thẳng biển trong phố ăn vặt.
chỉ nhắm đồ rẻ: Khoai tây chiên năm tệ một phần, mì gà cay hai tệ một cốc, sushi một tệ một miếng…
Đi ngang qua quầy kẹo hồ lô sữa da, giá mười tám tệ một xiên lâu.
định mua cho , nhưng kéo : “Cái đó là ngọt gắt cổ, chắc ngon !”
thấy, nhưng vạch trần lời dối đó. Chỉ khi đang húp b.ún ốc, lặng lẽ đưa qua một xiên kẹo hồ lô sữa da.
“Này, ăn cay xong thì ăn ngọt , động cơ vĩnh cửu cay–ngọt.”
Cậu xiên kẹo lâu, mới dè dặt nhận lấy.
Cười toe toét, ngốc nghếch vô cùng.
16.
Cuối cùng, chúng mấy chiếc ghế thấp ở góc chợ, mỗi ôm một cốc nước ngọt pha bột sữa. Mùi hương liệu rẻ tiền hòa với khói lửa nhân gian.
Tần Thước hút một ngụm, đột nhiên ngẩng đầu , mắt lấp lánh: “Hôm nay… là ngày vui nhất trong đời em.”
“Chưa từng ai dẫn em ăn nhiều món ngon như ,
cũng từng ai… nuông chiều em thế .”
Cậu cúi đầu, móc mép cốc: “Anh em suốt ngày mắng em học kém, lời… em chẳng việc gì…”
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Cậu dừng , bỗng ngẩng đầu, ánh mắt tha thiết: “Chị ơi, em thể… em trai của chị ?”
“Em ăn nhiều , năm sáu bảy tám bát cơm là .”
“Em khỏe, thể gánh nước tưới rau, thể vác lúa, còn thể đ.ấ.m chân cho chị!”
17.
Hứa Tri Châu bên cạnh lập tức chịu, gào một tiếng bật dậy: “Không ! Cậu là cái thá gì? Chị chỉ một em trai là !”
Tần Thước trừng mắt : “ cao hơn ! Mạnh hơn ! việc!”
Hứa Tri Châu nghển cổ: “ thâm niên cao! hầu hạ chị mười năm !”
Hai mắt thấy sắp cãi , nhấp một ngụm sữa: “Im miệng. Làm ồn đến sữa của .”
Hai lập tức câm như hến. giơ tay, xoa đầu Tần Thước, cảm giác vẫn ch.ói tay như cũ.
“Sau , là nô tài thứ hai của .”
Tần Thước cứng đờ, ánh sáng trong mắt từng chút một bừng lên, cuối cùng gật mạnh đầu, giọng vang dội:
“Dạ! Chị!”
18.
Quả nhiên, cạnh tranh mới động lực. Từ hôm đó, hai đứa cuốn thẳng.
Việc nhà, trời sáng giành . Gà còn thức chúng nó thúc đẻ trứng.
Gà: dm hai đứa bệnh ? Cuốn bản là , kéo gì?
ho một tiếng, chỉ để tranh rót nước cho mà đ.á.n.h thật.
Mẹ hoảng hồn: “Hai đứa nó g.i.ế.c , con video ?”
: …
May mà kỳ nghỉ Tết Dương lịch, hai tên nô tài đều trường học. Không thì hầu hạ đến thoái hóa thành phôi t.h.a.i mất.
Hôm đó, đang sách trong sân. Đột nhiên nhận điện thoại từ giáo viên.
19.
Giọng cô chủ nhiệm trong điện thoại gấp:
“Có chị của Tần Thước ? Em mau đến trường ! Tần Thước đ.á.n.h với khác, phụ bên loạn lên ở phòng giáo vụ !”
Đầu “ong” một cái.
Hay lắm, thằng tóc vàng … bảo nó nó lời!
Mới đến mấy hôm gây chuyện!
tiện tay vớ cây chổi, c.h.ử.i lao thẳng tới trường. Hôm nay đ.á.n.h nở hoa m.ô.n.g nó thì mang họ !
Xông phòng giáo vụ, cảnh tượng mắt khiến khựng . Tần Thước co trong góc tường, quần áo kéo xộc xệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-gia-thi-ghe-gom-lam-sao/phan-3.html.]
Thấy bước , run lên, đầu cúi thấp hơn. Đối diện là ba nam sinh mặt mũi bầm dập, đang nghển cổ lóc với phụ .
Bên cạnh, các phụ chống nạnh, nước bọt bay tứ tung: “Thằng tóc vàng là đồ ! Mới đến mấy ngày bắt nạt bạn học!”
“Phải xử lý nghiêm! Ghi đại quá! Bồi thường!”
20.
xách chổi tới, giọng nén lửa: “Tần Thước, chuyện gì?”
Tần Thước đột nhiên ngẩng đầu, mắt đỏ hoe: “Chị… họ… họ lột quần áo của em… em từ chối nhiều … thật sự còn cách nào mới đ.á.n.h trả…”
: ???
Không văn học thanh xuân nổi loạn ?
Cậu dần dần nghẹn : “Chị cũng nghĩ em gây chuyện… em nữa ?”
Tim thắt một cái.
Cơn giận trong lòng tắt quá nửa.
21.
Mấy phụ lập tức nổ tung, chỉ thẳng mũi mà gào lên:
“Thấy thấy ! Nó tự nhận đ.á.n.h đấy!”
“Nhìn cái đầu vàng là dạng đầu đường xó chợ! Con nhà chúng ngoan thế , thể cướp đồ khác !”
lạnh một tiếng, chống cây chổi xuống đất:
“Miệng răng ai chẳng . Camera trường học để cảnh ? Gọi đây, xem rốt cuộc ai tay , ai giở trò vô !”
Chủ nhiệm lớp vốn đau đầu vì ồn ào, vội gật đầu lia lịa: “ đúng đúng, mở camera, mở camera!”
Hình ảnh giám sát chiếu lên màn hình, cả phòng lập tức im bặt. Chỉ thấy ba thằng con trai chặn Tần Thước trong cầu thang. Một đứa giơ tay túm cổ áo , đứa khác định lột giày, miệng còn c.h.ử.i bới:
“Giày đắt thế mày mang hiểu ? Cởi cho tao !”
22
Tần Thước liều mạng che chắn quần áo, lùi hét: “Đừng đụng ! Không cướp đồ của !”
Mãi đến khi một thằng trong đó đá mạnh bắp chân , Tần Thước mới ép đến mức phản kháng, tay đẩy mạnh.
Lực tay lớn, thằng ngã phịch xuống đất. Hai đứa còn lao lên, cũng quật ngã gọn gàng. Nhìn thì t.h.ả.m, nhưng thực hề tay nặng.
Sự thật bày mắt, sắc mặt mấy phụ hết xanh trắng, thốt nổi lời nào.
bước tới bên Tần Thước, kéo lưng , sang mắng thẳng mặt bọn họ:
“Nhìn rõ ? Con nhà đây gọi là phòng vệ chính đáng.”
“Không đ.á.n.h nặng là vì nó hiền. Đổi là …” nhấc nhấc cây chổi trong tay: “Thì khách khí như thế .”
“Bây giờ, hoặc là con các cúi đầu xin , hoặc là chúng cùng lên đồn công an, cho rõ chuyện cướp tài sản thành.”
23
Mấy phụ , cuối cùng chỉ thể kéo con , miễn cưỡng một câu “xin ”.
Giọng điệu cam tâm, chẳng chút thành ý nào.
“Thế thôi ?” nhướng mày, chống mạnh cây chổi xuống đất, phát một tiếng “cộp” trầm nặng: “Xin mà xin kiểu đó ? Ai mới là hại?”
nghiêng , để lộ Tần Thước đang đỏ hoe mắt phía .
“Nhìn mắt nó, to lên, cho rõ ràng.”
Ba thằng phụ ấn đầu, lúng túng sang Tần Thước: “…Xin .”
24
“Chưa ăn cơm ?! To hơn nữa! Không ai dạy các lễ phép ? Cúi xuống!” quát lạnh.
“XIN… LỖI!”
Ba buộc lớn tiếng, cứng ngắc cúi .
Tần Thước rõ ràng từng trải qua cảnh , bối rối lùi thêm nửa bước về phía .
nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của , vỗ nhẹ an ủi. Sau đó sang mấy phụ , từng chữ từng chữ rõ ràng:
“Chuyện hôm nay, nể tình bọn trẻ còn nhỏ, nhà trường xử lý, tạm thời bỏ qua.”
“ thẳng: con nhà hiền, nghĩa là dễ bắt nạt.”
“Nếu còn , tuyệt đối để yên!”
Nói xong, kéo Tần Thước rời khỏi phòng giáo vụ.