TẾT VỀ QUÊ BỊ GIỤC LẤY CHỒNG, TÔI CÙNG MẸ LẬT CẢ BÀN TẤT NIÊN - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-10 06:24:20
Lượt xem: 245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dì Hai im như thóc, xuống cạnh ba .

 

“Lão Tam, chọn kỹ lắm. Thắng từng kết hôn, việc định, ngoại hình sáng sủa. Không nhanh nắm bắt là uổng! Mau bảo Văn Tú bếp nấu mấy chục món tiếp đãi !”

 

Ba mặt rạng rỡ như lên chức bố chồng:

 

“Văn Tú! Mau bếp con! Làm cái bàn lớn đãi một bữa!”

 

nhíu mày. Mẹ , nhưng ba thì ?

 

nấu . Nếu Đỗ và dì Hai ăn, thể gọi đồ ngoài.”

 

phịch xuống ghế sofa, thẳng ánh mắt bất mãn của đám .

 

là nguyên liệu hảo hạng, cũng hứng thú nấu cho kẻ xa lạ.

 

Ba sầm mặt, tiến tới, giọng thấp:

 

“Đừng gây chuyện nữa. Có khách. Mau bếp!”

 

cũng nhỏ giọng:

 

“Ba hứa sẽ ép cưới mà.”

 

Thấy ông né tránh ánh mắt , mím c.h.ặ.t môi, hiểu – ông giấu con . buồn , cứ tưởng ông hiểu .

 

“Văn Tú, mau nấu cơm , khách sắp đông . Đừng mất mặt!” – dì Hai chen , đắc ý đẩy lẫn bếp.

 

“Lát dầu mỡ bám , để đóng cửa cho.”

 

Cửa khép , bên ngoài là tiếng tâng bốc Đỗ Thắng, bên trong là bầu khí nặng như chì.

 

Mẹ gọi ba tới ba , ông mới , mặt nhăn nhó:

 

“Sao nấu? Định để Tiểu Đỗ đói c.h.ế.t ?”

 

Mẹ kéo tay ông:

 

“Anh hứa mà! Em thích , từng gặp! Còn dám phòng con gái như thế! Em đồng ý! Ra ngoài . Ăn thì ăn, xem mặt gì hết.”

 

Ba , tức thì giáng thẳng một bạt tai !

 

“Con gái điều, giờ tới lượt em cũng hùa theo nó ?! Biết bao công mới tìm t.ử tế! Không xem là điên !”

 

Ông sĩ diện lắm. , đứa con gái chồng, là nỗi hổ ông chịu nổi.

 

ngờ, ông nỡ đ.á.n.h cả !

 

Mẹ lệ rưng rưng, tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy , dù run vẫn chắn mặt .

 

nhạt: “Mẹ, thôi, nấu cơm.”

 

dắt bếp củi cũ.

 

Nơi treo đầy lạp xưởng, gần chuồng heo chuồng gà. Bụi bặm, cũ kỹ, nhưng hợp với thứ định .

 

kéo bao cám heo to đùng.

 

Mẹ sửng sốt. Từ bối rối chuyển sang kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tet-ve-que-bi-giuc-lay-chong-toi-cung-me-lat-ca-ban-tat-nien/2.html.]

 

Người bày mưu hãm hại, chẳng lẽ phản đòn?

 

bếp, nhất định món “đặc sắc”.

 

Lửa bốc lên, nồi bắt đầu sôi.

 

bốc nguyên nắm cám heo ném thẳng nồi, lửa cháy bùng lên.

 

Các ăn cơm ? Ăn cám heo !

 

Mẹ lo lắng hỏi:

 

“Văn Tú… quá đáng ?”

 

gò má sưng đỏ, lòng đau nhói.

 

“Mẹ, mặt còn đau ?”

Mẹ khựng một lúc, đưa tay sờ lên má, bặm môi, bước tới hai bước, nghiến răng nghiến lợi bốc thêm hai nắm cám heo, quăng thẳng nồi.

 

“Ý cho nhiều thêm chút nữa. Mớ hải sản mày bỏ cả đống tiền mua, thể để phí hoài.”

 

nồi nước đặc quánh đến độ khuấy nổi, lấy thêm một hũ gia vị nặng mùi trút để át cái mùi cám.

 

“Mẹ, con tôm hùm để nhé, hai món rau cũng đừng đụng . Còn —cho hết. Lát nữa đừng ăn nhầm.”

 

Mẹ liếc qua, chẳng gì, về bếp trong nhà, tay còn lăm lăm điện thoại bộ quá trình.

 

Chẳng bao lâu , bàn đồ ăn bưng đầy ắp. Đám sẵn trong phòng khách lập tức nhào vô như chờ lệnh, tranh chật kín, chẳng chừa lấy một chỗ cho .

 

im lặng , bưng đĩa tôm hùm lên, dạng chân chen thẳng giữa bàn ăn. Bên trái cái m.ô.n.g tông trúng vai dì Hai, đẩy bà loạng choạng suýt ngã. Bên thì cạ luôn vô mặt bà chị họ.

 

“Mẹ ơi, đây nè. Cũng may là dì Hai với chị họ t.ử tế, nhường chỗ cho con . Chứ thì chắc dính luôn vô ghế , nhấc lên cũng nổi.”

 

kéo xuống, tách đôi con tôm hùm—một nửa cho , một nửa cho .

 

“Đói c.h.ế.t . Làm bao nhiêu món mà ai mắt phụ nấu, giờ đói quá con xin ăn hai miếng nhé. Dì Hai, phiền chứ?”

 

duyên dáng, giọng ngọt xớt, nhưng từng chữ đều đẫm mùi cà khịa.

 

Đám quanh chẳng đứa nào ngu, một cái hiểu ngay.

 

Người mở miệng đầu tiên vẫn là dì Hai—từ đầu tới cuối nhắm thẳng đĩa tôm hùm, giờ thấy chia mất, sắc mặt sa sầm:

 

“Văn Tú, Tiểu Đỗ là khách mà con ăn ? Còn bao nhiêu lớn nữa đó! Con là mất dạy đấy! Sau về nhà chồng, ba chồng nghĩ con giáo d.ụ.c thì ai mà thương?”

 

nhai miếng tôm hùm, thịt tươi mềm tan ngay đầu lưỡi, mùi thơm ngọt đến tận cuống họng.

 

“Con tự bỏ tiền, tự nấu, ăn miếng tôm mà thì đủ hai lớn đó t.ử tế cỡ nào.”

 

liếc qua Đỗ Thắng, thấy mặt như kiểu cắt hộ khẩu, càng rạng rỡ.

 

“Tất nhiên, con tin ba Đỗ là học, thể giống mấy .”

 

“Con bé Văn Tú nấu ăn vất vả cả buổi, chắc mệt quá nên nóng tính, bình thường nó dịu dàng lắm. Tiểu Đỗ, nếm thử tay nghề của con bé .”

 

Ba gượng , chằm chằm như nuốt sống, gắp một miếng cá trê giòn bỏ chén Đỗ Thắng.

 

 

Loading...