TẾT VỀ QUÊ BỊ GIỤC LẤY CHỒNG, TÔI CÙNG MẸ LẬT CẢ BÀN TẤT NIÊN - 1

Cập nhật lúc: 2026-01-10 06:23:44
Lượt xem: 120

Mỗi dịp Tết, nhà khác gì chiến trường ngôn từ: ba câu hỏi tiền, bốn câu bắt hiểu chuyện, năm câu giục lấy chồng, sáu câu nhắc công nuôi con, bảy câu kêu mất mặt với thiên hạ, tám câu là cãi long trời lở đất.

 

Cái năm to tiếng nhất, tiếng mắng của bố còn át luôn cả tiếng pháo.

 

chỉ duy nhất một câu: “Con ngủ với đàn ông.”

 

Bố giờ kín tiếng, đàng hoàng—lập tức nổi điên, vớ lấy con d.a.o phay rượt một mạch quanh xóm: “Mày mà còn về ăn Tết nữa, tao chặc chân! Nhìn thấy mày là tao ngứa mắt!”

 

Là một đứa con hiếu, lời lắm. Vậy nên suốt năm năm qua, từng đặt chân về quê mỗi dịp Tết.

 

Cho đến năm nay, rốt cuộc cũng xuống nước:

 

“Về nhà ăn Tết , với ba con sẽ nhắc chuyện cưới xin nữa.”

 

Thật chẳng ai sum họp với gia đình dịp Tết cả. chỉ về một cái Tết bình yên, ồn ào cãi vã, ép buộc. Còn nếu cái đó, thà tránh còn hơn.

 

Lúc cuộc gọi video kết nối, thấy mái tóc ba bạc trắng nhiều, ánh mắt họ rạng rỡ khi , lòng bỗng trào lên cảm giác hối hận.

 

“Mẹ, vài hôm nữa con về. Con học khối món mới, để con nấu cho ba ăn.”

 

Mẹ vốn ưa đồ ăn đặt ngoài. Giờ nấu, còn chủ động đòi nấu, bà mừng quýnh, đập vai bố lia lịa.

 

“Giỏi quá! Con gái giỏi nhất! Mẹ chờ con về đó! Ông già, mau chuyện với con !”

 

Bố kéo khung hình, mặt gượng gạo nhưng giọng vẫn quen thuộc:

 

“Biết đường mò về ? Tao tưởng mày mất hút luôn chứ!”

 

cẩn thận xác nhận chuyện " nhắc đến cưới xin".

 

Còn kịp để lên tiếng, bố gằn từng chữ qua kẽ răng:

 

“Cả cái xóm ai dám giới thiệu cho mày nữa ! Chỉ vì một câu ‘ ngủ với đàn ông’ của mày mà mấy bà mối chạy mất dép!”

 

toe: thì quá !

 

Toàn mấy bà mối ăn tiền nhà trai, mở miệng là chê phụ nữ học, sự nghiệp là “khó gả”. Đàn ông ba triệu/tháng thì thành “ chí tiến thủ”, còn phụ nữ ba mươi tuổi cưới thì thành “ế chỏng chơ”.

 

Đám đó bỏ chạy, mừng còn kịp!

 

“Được ! Con sẽ mua sắm đầy đủ, mang thêm mấy chai rượu ngon về, cả nhà cùng chén một bữa trò!”

 

bắt đầu lên danh sách đồ Tết, xếp hành lý.

 

Năm năm về, cũng nên cho ba thấy: con gái ông bà, sống lắm.

 

Lái xe mười tiếng đồng hồ, tối mới tới nhà.

 

“Mẹ, con mua cá trê giòn nè! Có cả bào ngư khô! Mẹ từng bảo mê mấy clip mukbang ăn tôm hùm đúng ? Con đặt luôn thùng hải sản, mai họ giao.”

 

“Ba, con mang về chai rượu , năm triệu một chai nhé!”

 

Cốp xe chất đầy quần áo, giày dép, trang sức – đồ mua biếu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tet-ve-que-bi-giuc-lay-chong-toi-cung-me-lat-ca-ban-tat-nien/1.html.]

Bố thấy mệt mỏi, dù mặt còn cau nhưng vẫn tiến giúp khuân đồ nhà:

 

“Vào ăn cơm , nghỉ sớm. Đã bảo đừng mua lắm thứ mà cứ cố!”

 

Bầu khí dễ chịu kéo dài… cho đến khi tỉnh dậy từ giấc ngủ trưa.

 

Vừa mở mắt , một gã đàn ông lạ hoắc ngay đầu giường, cầm điện thoại chĩa thẳng về phía !

 

“Á á á á á——”

 

“Sao thế, thế!” Mẹ lao phòng. Vừa thấy gã , sắc mặt bà biến ngay, chắn phía :

 

“Cậu đây gì?!”

 

nhíu mày, đảo mắt khắp phòng như đang soi hàng. Mắt tối sầm— mặc áo lót!

 

chỉ hận thể bật dậy, đ.ấ.m thẳng mặt !

 

Dì Hai ló đầu , thấy tỉnh là mắt bà sáng như đèn pha, vồ lấy tay :

 

“Đỗ Thắng ! Đây là Văn Tú, dì kể với cháu đó! Ngoại hình , tuổi tầm, nấu ăn ngon, hiền lành! Sau cháu , nó lo cơm nước, sướng bao!”

 

ném thẳng cái gối mặt bà : “Nói cái con khỉ!”

 

Mẹ sợ phát tiết, liền bịt miệng , đẩy hết đám ngoài.

 

sang bà, giọng lạnh như băng:

 

“Mẹ chuyện ?”

 

Chỉ cần bà gật đầu, sẽ lập tức lái xe , xoá , xoá luôn ký ức.

 

Mấy bà dì giới thiệu cho mấy “cực phẩm”: ly dị mang theo con, kẻ hói đầu răng rụng, thậm chí cả tàn tật!

 

“Không ! Mẹ thật! Bà dẫn tới bất ngờ! Mẹ con ghét nên còn kéo ngoài từ chối ! Ai ngờ dám tự tiện phòng con!”

 

Mẹ bao giờ giỏi dối. Nhìn vẻ hốt hoảng thật sự , mới tạm yên lòng.

 

đồ ngoài—thấy ba đang trò chuyện vui vẻ với Đỗ Thắng, cứ như nhà lâu năm.

 

Dì Hai thì hí hửng ôm thùng hải sản đặt, tay sờ cái , mắt ngó cái , còn lấy túi riêng bỏ lén từng món.

 

đập tay bà , giật đống hàu:

 

“Muốn ăn thì tự mua!”

 

“Văn Tú , dì nhiều, nhưng con gái lớn như con thì cả đời ai rước? Dì thương mới giới thiệu cho, giờ keo kiệt hả?”

 

Thật hề thiếu thốn, chỉ là thấy khác thì ngứa mắt. Sau mai mối phong bì, mắt bà cứ như dính túi tiền khác.

 

? Trong mắt bà là “hàng hóa tồn kho”, rảnh thì dắt rao bán như ngoài chợ.

 

, keo kiệt đó. Một bát nước trong nhà mà dì bưng , cũng rượt theo đòi tiền! Tin ?”

 

 

Loading...