Tần Số Rung Động - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-16 23:58:52
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

4

Một như , theo lý mà sẽ chẳng bao giờ để mắt tới một bà chị công sở sắp đầu băm như .

Thế mà, dám tăm tia lưng ?

Không, , ! Đó trọng điểm. Trọng điểm là tại đột nhiên thuật tâm cơ chứ?

Về đến nhà, đầu óc vẫn còn choáng váng, cảm giác như đang mây, chẳng chút chân thực nào. lôi điện thoại tìm kiếm xem nguyên nhân tự dưng thuật tâm là gì, lẽ nào cái "lời nguyền tuổi 30" là thật ... Kết quả: Chẳng thu hoạch gì.

Thôi bỏ , lẽ do thức khuya quá nên sinh ảo giác, ngủ một giấc dậy chắc là hết thôi.

Nghĩ , mơ màng chìm giấc ngủ.

Lại còn mơ một giấc mơ vô cùng táo bạo.

Trong mơ, Tạ Luật chiếc giường lớn trắng tinh, hai tay chống phía , lười biếng nhướng mày về phía . bước tới, vươn tay nâng cằm lên. Càng xích gần, gần đến mức tưởng chừng như thể chạm đôi môi mềm mại, ấm áp ...

Lúc tỉnh , lạnh toát, hơn nửa cái chăn rớt xuống sàn tự lúc nào.

Nhớ những gì xảy trong mơ, mặt bỗng chốc đỏ lựng. Trời đất ơi, thể mơ cái giấc mơ tà dâm kiểu chứ! bình thường ...

cũng , ai mà cưỡng một hình mẫu như Tạ Luật cơ chứ? Trẻ trung, trai, ân cần chu đáo, lột bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài còn mang tiềm chất "bụng đen" ranh ma nữa.

Mặc dù chuyện ngày hôm qua rối tung rối mù như một giấc mơ, vẫn điểm trang thật xinh , tinh tươm để . Hôm nay kiểm chứng xem , khi tối qua chỉ là sự cố nhất thời, hôm nay chẳng thấy gì nữa thì .

bước văn phòng, lướt qua Tạ Luật để về vị trí sát cửa sổ của .

Kết quả, thấy tiếng lòng phấn khích tột độ của :

"Chị Chu đến !"

"Tuyệt quá, thấy chị ! Mình yêu việc , ngày nào cũng gặp chị !"

Quả nhiên, chuyện hôm qua chẳng ảo giác gì sất, mà là hiện thực rõ rành rành. Hu hu hu, rõ ràng còn tới 30 tuổi cơ mà, xảy loại chuyện quỷ dị chứ.

Qua quan sát, dần nắm thêm nhiều chi tiết về cái "thuật tâm" .

Đầu tiên, nó chỉ tác dụng với một Tạ Luật. Thứ hai, nó giới hạn cách, tầm bốn, năm mét đổ . Vượt quá cách , hoặc cách một bức tường dày, là chịu, gì.

Cả ngày hôm đó, cứ như đống lửa.

Tạ Luật ở vị trí xéo phía bên , cách hai dãy bàn và ngay cạnh hành lang, vặn lọt thỏm trong "tầm phủ sóng" của thuật tâm. Thế là cả ngày bên tai cứ ồn ào dứt, chốc chốc tiếng lòng của oanh tạc.

ngáp một cái, trong lòng Tạ Luật lập tức cảm thán:

"Chị Chu đáng yêu quá, thật bế chị lên cưng nựng y như bé mèo Tiểu Mễ ở nhà..."

!!!

Tiểu Mễ á? Nghe tên là một con mèo đúng ? Tạ Luật... ôm bổng lên mà xoa nắn vuốt ve y như ôm một con mèo con á?

Đầu tự động nảy , chắp vá những hình ảnh ôm ấp, cọ má âu yếm mèo thường ngày. Cảnh tượng ... má ơi, quá mức bỏng mắt, thật dám tưởng tượng. sợ tới mức lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng, thẳng lưng ngay ngắn.

Lát , một nam đồng nghiệp chung dự án bước tới bàn trao đổi chi tiết. Lúc bàn đến chỗ cao trào, chỉ tay liên tục màn hình, cách giữa hai chúng chỉ còn vài centimet.

Phía lưng lập tức truyền tới tiếng lòng nghiến răng nghiến lợi của Tạ Luật:

"C.h.ế.t tiệt, gần chị Chu như thế! Đến còn từng sát rạt chị như cơ mà!"

Emmm... mất trí nhớ hả, tối hôm qua ở băng ghế , chúng còn ép sát thành bánh quy kẹp nhân cơ mà?

Tuy thấy mặt, nhưng thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt sắc như phi đao của Tạ Luật đang phóng tới đằng gáy.

Những khoảnh khắc dở dở thế xảy nhiều vô kể. Một ngày trôi qua, cảm giác như đ.á.n.h trận về, tiếng lòng của oanh tạc cho tơi bời khói lửa.

Thư Sách

công nhận, tiếng lòng và giọng lúc bình thường của dễ phân biệt. Tiếng lòng của Tạ Luật sống động hơn nhiều, dạt dào cảm xúc, kèm theo đó là những câu từ bạo dạn sói lang... mà bên ngoài tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ thốt miệng.

Cuối cùng, đành dứt khoát đeo tai lên để cách ly với tạp âm.

5

Mãi đến 4 - 5 giờ chiều, mới khó khăn lắm mới lấy chút tinh thần, bắt đầu hì hục gõ phương án. Đang gõ dở, sếp bỗng nhiên dẫn theo Tạ Luật tới.

giật ngẩng lên, thấy sếp cùng với Tạ Luật đang ngoan ngoãn ngay bên cạnh.

Cậu chằm chằm bằng đôi mắt sáng rực. Bề ngoài trông vẻ điềm tĩnh lắm, nhưng lọt mắt lúc , chẳng khác nào một chú cún bự đang sung sướng vẫy đuôi rối rít.

nuốt nước bọt, tháo tai dậy: "Sếp gọi em ạ?"

"Tiểu Chu , dự án em đang nắm á, cho Tạ Luật theo phụ một tay . Năng lực nhóc khá lắm, em dẫn dắt, bồi dưỡng thêm nhé..."

: ?

Sao là Tạ Luật chứ? Rõ ràng thực tập sinh do quản lý.

cân nhắc từ ngữ, cố tình ném củ khoai lang phỏng tay : "Sếp ơi, Tạ Luật là do chị Trương tuyển mà, bên chị chắc cũng nhiều việc cần phụ chứ ạ?"

"Chị ý kiến gì . Tạ Luật là một hạt giống , cho rèn luyện nhiều cũng . Em cứ dẫn dắt ."

Sếp thả một câu chốt hạ ngắn gọn súc tích, bày cái tư thế " cần em nghĩ gì, chỉ theo ý ", khiến cứng họng hết đường phản bác. Sếp vỗ vỗ vai Tạ Luật, nở nụ tán thưởng: "Làm cho nhé Tiểu Tạ."

"Dạ chắc chắn ạ." Tạ Luật mỉm gật đầu, "Em nhất định sẽ dốc hết sức để hỗ trợ chị Chu."

cảm giác "cái đuôi" vô hình của nhóc đang vẫy càng lúc càng hăng. Chỉ thấy trong lòng Tạ Luật đang thầm đắc ý:

"Tuyệt quá, kế hoạch thông qua!"

Kế hoạch thông qua? Cậu dùng thủ đoạn gì để cố tình xếp đội của ?

"Chị Chu, mong chị chỉ giáo thêm." Tạ Luật chớp chớp mắt, chất giọng chân thành vô cùng. , tất cả chỉ là lớp ngụy trang! Biết chừng, lên sẵn nguyên một bộ kế hoạch chi tiết để "ăn tươi nuốt sống" chị Chu cũng nên. Hu hu hu.

6

Tại phòng pha , mấy bà chị đồng nghiệp cứ ríu rít xúm , ai cũng bảo vớ món hời. Đặc biệt là chị Trương, hai mắt chị sáng rực lên: "Chị dò hỏi giúp em đấy, Tiểu Tạ vẫn còn độc nha."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tan-so-rung-dong/2.html.]

"Em xem, việc chung với thường xuyên, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén."

nhấp ngụm cà phê, đến cụm "lửa gần rơm" thì suýt nữa sặc phun ngoài. gượng: "Chị ơi, đừng trêu em nữa, cách tuổi tác chềnh ềnh đấy kìa."

Chị bĩu môi: "Thời buổi nào , giới tính còn chả là vấn đề nữa là dăm ba cái tuổi tác. Thích là nhích mạnh cho chị!"

"Nói thật nhé, nếu chị đây chồng con đề huề thì chị nhào vô lâu ."

Nói đoạn, chị ranh mãnh : "Phù sa chảy ruộng ngoài, Tiểu Chu , em xem chị tạo cơ hội cho em thế là quá chuẩn còn gì. Chị mà con gái thì còn lâu mới tới lượt em nhé, ha ha ha."

ha hả phụ họa, nhưng chợt nhớ điều gì đó, bèn hồ nghi chị : "Khoan , chị cố tình sắp xếp Tạ Luật sang chỗ em đấy?"

Chị Trương vỗ đét xuống bàn, tỏ vẻ chính khí lẫm liệt: "Sao thể chứ! Em nghĩ chị là thế nào? Chị mà là họ hàng của nó thì chị ấn đầu bắt hai đứa quen với từ lâu , gì đợi đến tận bây giờ!"

Emmm... Quả nhiên là nghĩ nhiều . "Gừng càng già càng cay", chị Trương vẫn mãi là chị Trương.

khi bài diễn văn cổ vũ theo đuổi tình yêu đầy nhiệt huyết của chị Trương, mạc danh kỳ diệu , trong lòng chút khấp khởi nhảy nhót.

Chị Trương đúng, tuổi tác là vấn đề, thích là nhích!

Thế nhưng, chạm mặt Tạ Luật, liền... hèn ngang.

Lúc qua lối ngang qua chỗ , rảo bước nhanh như một cơn gió. Dường như theo bóng lưng , thầm cảm thán trong lòng với vẻ đầy sung sướng:

"Chị Chu đáng yêu thật đấy, thật bắt chị về nhà để ngắm 24/24 thôi."

? Cậu trời!

Trở về bàn việc, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, cố gắng kiềm chế sự ảnh hưởng từ những tâm tư nhỏ nhặt của một nào đó ở phía chéo lưng, vờ như gì và tiếp tục việc.

Ghế còn kịp ấm chỗ, Tạ Luật xuất hiện ngay bên cạnh, cất giọng trong trẻo gọi một tiếng: "Chị Chu".

Ngước mắt lên , chỉ thấy mỉm : "Về phần dự án , chị cần giao việc gì cho em luôn ạ?"

Vẫn là phong thái lịch thiệp đối xử với như thường ngày, nhưng lọt tai lúc là:

"Tuyệt vời, cuối cùng cũng lý do để chuyện với chị Chu , một mạch mười ngàn câu!"

Trời đất ơi, đây là tác dụng phụ của thuật tâm đó hả? Rõ ràng tỏng trong đầu đối phương đang chứa đựng những suy nghĩ hoang dại gì, mà vẫn diễn nét mặt bình thản đối diện, quá là thử thách kỹ năng diễn xuất của !

Nghe những lời bộc bạch trong lòng , khuôn mặt già nua của ngượng chín cả lên.

"Sao mặt chị đỏ thế, chị thấy khó chịu ở ạ?" Tạ Luật căng thẳng thấy rõ, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

cuống quýt xua tay: "Không, ..."

"Về phần dự án á, tạm thời việc gì cần bắt tay ngay . Cậu cứ xem qua tài liệu để nắm tình hình nhé."

Nói xong một thôi một hồi, đột nhiên nhận hình như lắm.

Nếu cứ thế mà đuổi khéo về chỗ, chắc chắn lát nữa sẽ kiếm cớ lượn lờ qua đây hỏi han cái cái . Không , kiếm việc gì đó phân tán sự chú ý của mới . Cho việc chăm chỉ , bớt réo tên "Chị Chu" nọ "Chị Chu" trong đầu .

"Khụ khụ." đổi giọng, "Thôi, bắt đầu từ thực hành luôn cho nhanh quen việc. Đang một bản nghiên cứu thị trường cần , phụ trách giúp ? sẽ gửi yêu cầu và tài liệu qua cho ."

"Dạ , em ngay đây."

Trong lòng thì : "Nhất định thật hảo, bao chị Chu hài lòng luôn!"

Bao hài lòng? Sao cụm từ mùi ... mờ ám nhỉ?

Tạ Luật hớn hở bước về chỗ , cả toát thở thanh xuân ngập tràn. Quả nhiên, tuổi trẻ thật là ! Cuối cùng cũng hiểu tại tình yêu chị em ưa chuộng đến thế. Một bé "cún con" thế , ai mà mê cho ?

lén dùng khóe mắt liếc , thấy Tạ Luật đang ngay ngắn ở bàn, vô cùng chăm chú dán mắt màn hình. Lúc tập trung việc, tiếng lòng của liền hóa thành một tầng âm thanh êm ả trầm thấp như tiếng nước chảy lòng đất, yên tĩnh nhiều.

7

Vốn tưởng thể phân tán sự chú ý của Tạ Luật, ai dè đ.á.n.h giá thấp năng lượng dồi dào của "cún con" .

Sáng sớm hôm , mới yên vị, Tạ Luật cạnh bàn với đôi mắt sáng ngời ngời.

Bị tiếp cận bất ngờ, mà còn là cái tên nhóc to gan lớn mật nữa, giật lùi một chút, ngước mắt lên cố vẻ bình thản . Cái tên định giở trò gì đây?

Cậu thẳng tắp, trông ngoan ngoãn hệt như một học sinh ưu tú mặt giáo viên.

"Chị Chu, bản báo cáo nghiên cứu em gửi email của chị đấy ạ."

Nhanh ? giật thót .

Để thành bản báo cáo , ngay cả nhân viên kinh nghiệm chí ít cũng mất non nửa ngày, thế mà nhoáng cái xong á?

ngay lập tức, tiếng lòng của tự động khai đáp án:

"Việc Uẩn Uẩn giao, bằng giá nào cũng thành nhanh !"

"Thức trắng đến 2 giờ sáng, nhưng giờ vẫn hưng phấn quá. Quả nhiên Uẩn Uẩn chính là ly cà phê gây nghiện, dứt !"

Tạ Luật... thức đến tận 2 giờ sáng chỉ để chạy cho xong bản báo cáo ư? Trong phút chốc, cảm giác trong lòng trở nên cực kỳ vi diệu.

Cơ mà... từ khi nào cách gọi biến thành "Uẩn Uẩn" ngọt xớt thế ? Lại còn... ly cà phê gây nghiện dứt nữa? Mấy cái ví von kỳ cục , lạ lùng chút... đáng yêu.

"Nhanh , ... lúc dự án cũng đang cần xử lý nhiều tài liệu, còn mấy việc nữa chắc vất vả nhờ giúp luôn."

suy nghĩ một chút, quả quyết giao thêm nhiệm vụ khác. Thích thế cơ , thì nhiều , cho tiêu hao bớt cái thể lực thừa thãi xả của .

"Dạ chị Chu."

Tạ Luật vui vẻ nhận lệnh, nhưng vẫn c.h.ế.t trân tại chỗ chịu nhúc nhích. Ánh mắt nóng rực chằm chằm , như thể đang mang theo chút bướng bỉnh và mong chờ.

Trong lòng thì réo gọi: "Sao còn khen , nỗ lực thế cơ mà! Hôm nay là đầu tiên chuyện nhiều với Uẩn Uẩn đến đấy, lát ghi ngay sổ tay mới . Hu hu vẫn gì, Uẩn Uẩn khen cơ, khen là dỗi bước đấy!"

: ...

hé miệng, cuối cùng đành trưng vẻ mặt hiền từ mà vuốt lông : "Làm lắm, tiếp tục phát huy nhé."

Hết cách , ai mà cưỡng một nhóc tỳ mặt thì xa cách, chuyên nghiệp, lịch sự, còn trong lòng thì vứt hết liêm sỉ mà hóa thành chú cún con thích nũng nịu cơ chứ? Sự phản diện đầy đáng yêu thật sự đốn gục mất .

Đôi mắt Tạ Luật tức thì sáng bừng lên, giọng điệu cũng pha thêm vài phần phấn khích nhè nhẹ: "Dạ chắc chắn , em nhất định sẽ bán mạng vì chị Chu."

 

 

 

Loading...