TÀN MỘNG HOA RƠI - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:15:44
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Tần Thư Lễ mặt dày trở về.
Hắn thản nhiên đóng kịch giả mù sa mưa lấp l.i.ế.m tội ác.
Cứ như từng xảy chuyện gì mà nhơn nhơn vác mặt như cũ.
Hắn lờ ánh mắt căm ghét tột độ cùng sự cự tuyệt của .
Hắn sức bám đuôi lượn lờ mặt tỏ vẻ ân cần.
Ta : “Tần Thư Lễ, ngươi bớt giở trò lừa dối . Chúng sớm ký giấy hòa ly. Không thể như xưa nữa!”
Hắn sụp gối vái lạy lết bằng đầu gối van xin lóc bảo đừng tuyệt tình như .
Hắn trách móc rằng dập đầu xưng tội ngàn vạn .
Tại cố chấp mang lòng hận thù chịu tha thứ.
Hắn kể lể đ.á.n.h mất hai đứa con ruột thịt.
Hắn vụt mất thêm cả nữa.
Hắn ngụy biện rằng tâm ý ban sơ của chỉ là khát khao nối dõi tông đường.
Có chỗ nào là tày trời sai trái cơ chứ!
Hắn thề thốt rằng vẫn yêu sâu đậm một .
còn yêu thương nữa!
Ta của hiện tại.
Chỉ cảm thấy vô cùng kinh tởm và buồn nôn.
Chưa dăm bữa.
Ả Liễu Nhân Nhi cũng đội mồ tìm tới.
Ả lớn tiếng c.h.ử.i đổng om sòm ngoài cổng lớn.
Ả rêu rao bản ả mới là chính thất phu nhân của Tần Thư Lễ.
Ả kể lể ả từng mang trong giọt m.á.u của Tần Thư Lễ.
Ả tố cáo chính Tần Thư Lễ tay mưu hại nghiệt chủng trong bụng ả.
Ta nhàn nhã mỉm như xem một màn hài kịch lố lăng.
Ta xem xem Tần Thư Lễ c.ắ.n răng biện bạch lấp l.i.ế.m trò khỉ .
Mắt thấy cái hình tượng đạo mạo hảo phu quân mà Tần Thư Lễ vất vả ngụy trang sắp sửa sụp đổ.
Hắn liền lật lọng trắng trợn c.ắ.n càn.
Hắn lu loa vu khống Liễu Nhân Nhi là kỹ nữ do chính tay mua chuộc rước về.
Mục đích là để quyến rũ giăng bẫy hòng danh chính ngôn thuận hưu thư đuổi đường.
Tần Thư Lễ của hiện tại.
Quả thực vứt sạch nhân tính.
Hắn càng lúc càng phát rồ vô liêm sỉ.
Liễu Nhân Nhi cuối cùng sai đ.á.n.h đuổi vứt thanh lâu nhơ nhuốc.
14
Ta từ miệng Tần Thư Lễ cạy dăm ba tin tức về Tiêu Cảnh Dật.
Hắn giương cái bản mặt tiểu nhân đắc chí.
Hắn nhạo hả hê bỏ đá xuống giếng:
“Mộng tưởng về tên họ Tiêu thì nàng dập tắt cho rảnh. Chuyến mạng nhưng chắc mạng về ! Nay bổn phu quân xá tội so đo hiềm khích cũ. Nàng nên điểm dừng mà xuống nước . Hai phu thê tiếp tục êm ấm như xưa há chẳng viên mãn !”
Hỏi tin tức hữu dụng.
Ta càng chướng mắt tởm lợm dung mạo ác ôn của Tần Thư Lễ.
Nên đành ngày ngày đóng c.h.ặ.t then cài cửa viện.
Tuyệt đối cự tuyệt diện kiến .
Ta đành lấy lùi tiến nhẫn nhịn dưỡng thương tẩm bổ phượng thể.
Việc lớn từ từ mưu lược.
Đồng thời.
Ta cũng ngày đêm đợi mong Tiêu Cảnh Dật bình an trở về.
Mấy ngày đầu đúng là thanh tịnh yên ả.
Tần Thư Lễ quả nhiên ngoan ngoãn điều lộ diện.
Cho đến một đêm mượn rượu càn.
Hắn như thú hoang dùng bạo lực xông thẳng nội viện của .
Hắn định dùng sức mạnh cưỡng bách giở trò đồi bại với .
Hắn đè nghiến giường.
Hai mắt đỏ sọng như quỷ dữ mà rống lên:
“Vãn Vãn! Hai hàn gắn yêu từ đầu ! Ta c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt sản sinh với nàng thêm một đứa con nữa.”
Ta phản kháng kịch liệt giãy giụa hết sức lực.
Ta đ.ấ.m đá loạn xạ rủa xả:
“Tần Thư Lễ, ngươi là đồ khốn nạn súc sinh! Ta dẫu c.ắ.n lưỡi tự vẫn cũng ngàn vạn thèm đẻ con cho ngươi!”
Tiểu Xuân vơ vội cây gậy lao định đập .
sức lực của chúng quá yếu ớt.
Tiểu Xuân giật phăng v.ũ k.h.í, ném thẳng khỏi cửa.
Nó uất ức gào t.h.ả.m thiết dùng hai tay đập cửa rầm rầm vang dội.
Mắt thấy sắp sửa rơi hang cọp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tan-mong-hoa-roi/chuong-6.html.]
Cánh cửa bỗng chốc vỡ tung bởi một cú đạp mạnh bạo.
Tiểu Xuân lóc giàn giụa bò lết hộc tốc lao cấp báo:
“Tiểu thư tiểu thư! Tiêu công t.ử quang lâm ! Chúng cứu mạng !”
Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng bình an rơi xuống l.ồ.ng n.g.ự.c.
.
Tiêu Cảnh Dật oai phong rốt cuộc cũng khải .
Chàng vung cước đá văng Tần Thư Lễ ngã lộn nhào.
Chàng giẫm đạp chân chà xát đày đọa thương tiếc.
Cuối cùng sai ném cổ Tần Thư Lễ khỏi cửa lớn Tô phủ.
Tần Thư Lễ cuối cùng lột sạch chức quan.
Con cũng u uất hóa thành điên loạn.
Đến một ngày nọ lang thang phố chợ tình cờ đụng độ oan gia Liễu Nhân Nhi.
Kẻ thù chạm mặt, nộ khí xung thiên.
“Ngươi cũng ngày nhục nhã ! Quả là lưới trời l.ồ.ng lộng báo ứng chẳng sai!”
“Tiện nhân khốn kiếp! Đều do một tay ngươi giáng tai họa vùi dập . Hôm nay quyết tiễn ngươi xuống bồi táng cùng quỷ vô thường!”
Hai kẻ điên loạn lao cấu xé .
Cũng chẳng mống nào rảnh rỗi bận tâm lao ngăn cản.
Bọn chúng giờ đây đều là những kẻ bần tiện mạt hạng nhất.
Sống lay lắt c.h.ế.t thê t.h.ả.m thì cũng chẳng ai đói hoài thương xót.
Nghiệt ngã .
Kết cục là bọn chúng đồng quy vu tận cùng trượt chân rơi rãnh cống ngầm tăm tối nhất.
Đến cả nhặt xác khâm liệm cũng .
15
Vốn dĩ, định vờ giận dỗi chuyện Tiêu Cảnh Dật từ mà biệt.
Nào ngờ, chủ động đến tạ cùng .
“Vãn Vãn, xin nàng.”
“Là suy nghĩ thiếu chu mới khiến nàng một nữa rơi hiểm cảnh.”
“Ta vạn ngờ tên họ Tần dám ngông cuồng đến mức độ .”
Tới tận lúc mới nội tình sự việc.
Hóa Tần Thư Lễ dâng tấu chương cáo trạng Tiêu Cảnh Dật cậy quyền ức h.i.ế.p .
Hắn còn vu khống Tiêu Cảnh Dật tội cưỡng đoạt dân phụ.
Bởi nên Tiêu Cảnh Dật mới cấp báo gọi về kinh ngay trong đêm.
Trước lúc khởi hành, cẩn thận sai lưu lời nhắn cho .
Chẳng ngờ kẻ truyền tin Tần Thư Lễ nửa đường chặn .
“Nàng yên tâm !”
“Hiện tại chuyện đều giải quyết êm xuôi.”
“Từ nay về , tuyệt đối sẽ rời xa nàng thêm một nào nữa!”
“Hãy cho một cơ hội.”
“Ta sẽ đưa nàng ngắm vạn dặm non sông, ?”
Dứt lời, liền lấy từ trong tay áo một chiếc hộp gấm.
Hắn bảo đây là món quà dốc lòng tự tay chuẩn cho .
Ta đưa tay nhận lấy nhẹ nhàng mở .
Đập mắt là một bức Vạn dặm giang sơn đồ.
Trên bản đồ chú thích vô cùng cặn kẽ.
Điểm xuyết đó là ít những địa danh khoanh đỏ bằng b.út chu sa.
Hắn bảo những nơi khoanh đỏ đều là những chốn từng đặt chân tới.
Chỉ cần ưng thuận, nguyện ý đưa thăm thú những danh thắng thêm một nữa.
Hắn cũng bản bẩm báo cặn kẽ ngọn nguồn sự việc với bệ hạ.
Đồng thời, xin ân chuẩn để rước về thê t.ử.
Lời cuối cùng, chân thành hỏi nguyện ý gả cho .
Đối với chuyện thành , vẫn cảm thấy phần quá đỗi đường đột.
Bởi , thể gật đầu đồng ý ngay .
Tiêu Cảnh Dật hề cưỡng ép .
Ngược , kiên định hứa sẽ mãi luôn chờ đợi.
“Dẫu cũng đợi nàng chừng năm .”
“Có chờ thêm vài năm nữa cũng chẳng .”
“Nay thánh chỉ tứ hôn của bệ hạ.”
“Cho dù nàng gả , kiếp nàng cũng chỉ thể là của mà thôi.”
Ta phì mắng là đồ vô .
Hắn dịu dàng khen đáng yêu.
Hai chúng cứ thế trêu đùa vui vẻ.
Một đường xuôi về phương nam để cùng ngắm những phong cảnh mà từng qua.
(Hết)