TÀN MỘNG HOA RƠI - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:13:57
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Chưởng quỹ Phỉ Thúy Hiên sai tiểu nhị đưa tới chiếc khóa trường mệnh và mặt dây chuyền bích ngọc mà đặt chế tác riêng.
Khóa trường mệnh là để dành cho hài t.ử đang thành hình trong bụng .
Còn mặt ngọc chính là quà sinh thần tự thưởng cho bản .
Tần Thư Lễ từ đến nay chẳng bao giờ tặng thứ gì giá trị.
Thứ duy nhất là cây bạch ngọc trâm .
cây trâm đó cũng là do tự tay xuất tiền mua.
Hắn chỉ vác mặt mượn thợ khắc lên dăm ba nét chữ.
Ta từng ngây ngốc cho rằng bản tính mộc mạc am hiểu đồ trang sức nữ nhi.
Cho đến lúc tận mắt thấy mặt bích ngọc n.g.ự.c Liễu Nhân Nhi giống hệt món đồ đặt.
Mẫu mặt ngọc Phỉ Thúy Hiên chỉ chế tác đúng hai viên duy nhất.
Tần Thư Lễ quả thật dốc một khoản tiền khổng lồ.
Ta chằm chằm mặt ngọc mà bất giác mất sạch hứng thú:
“Tiểu Xuân, mặt ngọc ban cho em đó. Còn chiếc khóa trường mệnh…”
Tần Thư Lễ dẫn Liễu Nhân Nhi dạo bước ngoạn cảnh quanh phủ.
Bọn chúng xui xẻo thế nào đến ngay mặt .
Ả liếc thấy khóa trường mệnh trong tay Tiểu Xuân liền hớn hở mặt.
“Biểu ca, chiếc kim tỏa để dành cho hài nhi của chúng ? Thật là tinh xảo quá .”
Tần Thư Lễ cũng phụ họa cợt:
“Vãn Vãn, nàng quả thật chu đáo quá. Ta ngay là nàng sẽ yêu thương con của chúng mà.”
Nói hăm hở xông tới định đoạt lấy chiếc khóa trường mệnh.
Ta sắc mặt lạnh như băng cất giọng:
“Thứ để ban cho ả .”
Hắn vẫn trơ trẽn vươn tay :
“Ta thừa là để dành cho hài nhi mà.”
Ta giật phắt Tiểu Xuân giấu phía lưng:
“Đừng chạm đồ của !”
Tần Thư Lễ sượng trân c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Liễu Nhân Nhi giở thói nước mắt cá sấu rưng rưng:
“Biểu ca, tỷ tỷ chướng mắt cùng hài nhi ?”
“Biểu , đừng đa sầu đa cảm. Nàng đương nhiên là thích .”
Tần Thư Lễ sang nghiến răng trách mắng :
“Nàng chừng tuổi đầu còn giữ khóa trường mệnh cái quái gì. Biểu thích thì nàng rộng lượng ban cho ! Nàng cứ thích mẩy cho vỡ lở mới lòng ? Thật sự chẳng chút khí độ nào của bậc chính thất cả!”
Ta bật khanh khách.
Bậc chính thất ư?
Hắn quả thực hoang tưởng vị trí của quá !
Ta giật lấy chiếc khóa trường mệnh.
Ta vung tay ném thẳng nó xuống hồ sen kế bên chút do dự.
“Đồ vật của . Dù ném cũng tuyệt đối ban cho ả!”
Ta dứt khoát xoay cất bước rời .
Mặc xác Tần Thư Lễ ở mà dỗ dành cưng nựng ả biểu tâm can của .
4
Tần Thư Lễ của ba năm về từng thề thốt với Tô Vãn Vãn.
Hắn bảo kiếp chỉ nạp duy nhất nàng thê.
Bất luận sinh lão bệnh t.ử, cũng thề nguyện kề cận bên nàng.
Tần Thư Lễ của ba năm sỉ nhục Tô Vãn Vãn.
Hắn bảo nàng đẻ, rước kẻ khác về đẻ .
Ngắn ngủi vỏn vẹn ba năm, một gã nam nhân triệt để lòng đổi .
Ba năm thanh xuân coi như ném cho ch.ó gặm .
Đã đến lúc đặt dấu chấm hết .
Tiểu Xuân bưng khay đựng hòa ly thư trở về.
Khuôn mặt con bé tái mét.
“Tiểu thư, . Cái ả Liễu Nhân Nhi loanh quanh trong phủ hễ gặp ai cũng khoe khoang. Ả rêu rao rằng trong bụng ả chính là tiểu thiếu gia của Tô phủ, là đích t.ử kế thừa Tô phủ . Ả còn bắt hạ nhân cung kính gọi ả là phu nhân.”
“Ta nhổ ! Chửa cái t.h.a.i hoang mà đòi trèo lên đầu lên cổ tiểu thư ! Phu nhân cái nỗi gì! Ả thì xứng đáng phu nhân nhà nào chứ! Cả đời từng gặp loại cặn bã nào mặt dày trơ trẽn như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tan-mong-hoa-roi/chuong-2.html.]
“Chỉ là một ả thôn nữ nhà quê chẳng chút phép tắc. Mới bước chân cái dinh thự u mê tự huyễn hoặc là chủ t.ử! Thật chẳng hiểu cô gia mù quáng thế nào mà mê mẩn ả ?”
Ta chẳng rỗi bận tâm dăm ba chuyện đó.
Ta chỉ màng xem Tần Thư Lễ chịu điểm chỉ hòa ly thư .
Chỉ cần chúng hòa ly.
Lũ chướng tai gai mắt đều sẽ cuốn gói cút xéo theo chân .
khi nhắc đến hòa ly thư, Tiểu Xuân ấp úng.
Nhìn biểu tình đó, liền hiểu chuyện ly hôn e là suôn sẻ.
Tần Thư Lễ xé nát tờ giấy hòa ly.
Chưa đợi tìm , mặt dày tự lết tới.
Chỉ là những lời nhả từ miệng vẫn bốc mùi tởm lợm như cũ:
“Vãn Vãn, nếu nàng nhất quyết nhượng bộ cho biểu chức vị bình thê thì quý cũng . Hơn nữa nàng sớm muộn cũng một mụn con dưỡng lão. Bản nàng sinh , biểu lòng từ bi đẻ nàng. Đáng lý nàng dập đầu tạ ơn mới đúng.”
“Cớ nàng giở chứng đòi hòa ly? Tô gia nhà nàng giờ hết . Không chống đỡ, bất kỳ kẻ nào cũng thể trèo lên đầu lên cổ nàng mà chà đạp. Nàng ngu đến mức thấu ?”
Trong lòng trào dâng một nụ cay đắng.
Thì nguyên lai của cớ sự là ỷ thế Tô gia neo yếu thế.
Đây chính là tên cô gia mà Tô phủ cung phụng dưỡng d.ụ.c suốt ba năm ròng.
Là vị phu quân mà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
Một gã nam nhân từng thề non hẹn biển quyết buông lời phụ bạc.
Hôm nay từng câu từng chữ thốt , từng chuyện đều khiến tâm can lạnh buốt.
Thôi .
Thứ nam nhân táng tận lương tâm thì chẳng gì đáng để xót xa.
Ta lười phí lời vô ích với loại súc sinh .
Ta lẳng lặng rút thêm một phần hòa ly thư chuẩn sẵn.
Ta đập phịch nó xuống bàn ngay mặt :
“Ký tờ hòa ly , từ nay về hai ân đoạn nghĩa tuyệt. Tô gia mai hưng vong thế nào cũng phiền ngươi bận tâm. Về phần ngươi rắp tâm nâng Liễu Nhân Nhi lên thê giáng xuống . Đó là chuyện nội bộ của Tần gia các , liên quan đến Tô gia dù chỉ nửa móng tay.”
thẹn quá hóa giận.
Dạo gần đây lá gan quả nhiên phình to c.ắ.n ngược .
Hắn chẳng còn sót mảy may khí chất thư sinh ôn nhuận như thuở nào.
“Tô Vãn Vãn, nàng đừng tưởng . Tiêu Cảnh Dật trở về . Nàng nôn nóng ruồng rẫy như là để đu theo gã tình nhân cũ chứ gì?”
Tiêu Cảnh Dật?
Cái tên đối với quả thực quá đỗi xa xăm.
Xa xăm đến mức trầm ngâm hồi tưởng một lúc mới nhớ quen từ thuở nào.
Thấy thoáng ngẩn .
Tần Thư Lễ càng đà lấn tới tru tréo:
“Bị bóc mẽ trúng tim đen chứ gì! Cấm cản nạp , nàng tự soi gương xem bản …”
“Bốp!”
Một cái tát giáng trời giáng đất nện thẳng mặt Tần Thư Lễ.
Hắn ngu cứng đờ tại trận.
Ta một tay xoa bụng .
Khóe mắt đỏ vằn lên đầy thống khổ mà gầm lên đuổi cút xéo.
Có lẽ từ thuở lọt lòng từng thấy phẫn nộ cùng cực đến mức .
Hắn chột định mở miệng xin .
bây giờ chỉ cảm thấy vô cùng buồn nôn khi thấy .
5
Tần Thư Lễ vác mặt cút .
Thì ả Liễu Nhân Nhi mò tới.
Ta thực sự cạn kiệt tinh lực.
Ta mệt mỏi đến mức bắt đầu bất an cho đứa trẻ trong bụng.
Tiểu Xuân nài nỉ xin đuổi cổ ả tiện nhân .
khe khẽ lắc đầu vịn thành giường gắng gượng dậy.
Ả tự vác xác tới thì càng .
Đỡ mất công đích tìm ả.
Ả thôn nữ quả nhiên đui mù chẳng am tường phép tắc thượng lưu.
Ả hùng hổ xông thẳng sảnh chẳng thèm chào hỏi lấy một tiếng.
Ả chỉ thẳng mặt mà tru tréo quát nạt:
“Tô Vãn Vãn, ngươi đừng cậy biểu ca sủng ái mà lên mặt trò. Ta cảnh cáo ngươi. Khôn hồn thì mau bảo biểu ca rước cửa chính. Nếu đợi đến ngày sinh quý t.ử, ngươi lóc quỳ lạy cũng đừng hòng nịnh bợ !”