TÀN MỘNG HOA RƠI - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:13:33
Lượt xem: 17

1

Thành ba năm, cùng phu quân luôn mong ngóng một mụn con.

Mãi đến hôm qua, mới lang trung báo hỉ mạch.

Hôm nay chính là sinh thần của .

Ta thầm nghĩ đứa bé hẳn là món quà sinh thần mà ông trời ban tặng.

Để m.a.n.g t.h.a.i đứa bé , đ.á.n.h đổi quá nhiều.

Châm cứu, tắm t.h.u.ố.c, uống bao nhiêu bát d.ư.ợ.c đắng ngắt ròng rã suốt hai năm trời.

Cuối cùng cội rễ cũng đơm hoa kết trái.

Nếu phu quân mà , chắc chắn cũng sẽ vô cùng hoan hỉ.

Tiểu Xuân cạnh vội vàng lau khóe mắt cho .

“Tiểu thư, đang m.a.n.g t.h.a.i thì ngàn vạn đừng . Một lát nữa cô gia sẽ tới. Bất ngờ mà tiểu thư cất công chuẩn thể để lộ sớm !”

“Cũng cô gia chuẩn lễ vật sinh thần gì cho tiểu thư mà sáng sớm tỏ đầy thần bí. dẫu là quà gì nữa, khẳng định cũng trân quý bằng tâm ý của tiểu thư.”

Phải !

Thế gian lễ vật nào sánh bằng một sinh linh nhỏ bé sắp chào đời chứ!

Ta khe khẽ vuốt ve cây trâm bạch ngọc trong tay.

Dòng chữ khắc đó vẫn vẹn nguyên rõ nét: “Nguyện đắc nhất nhân tâm, bạch thủ bất tương ly.” (Chỉ mong trái tim một , đến bạc đầu cũng chia lìa.)

Tiểu Xuân tủm tỉm đón lấy cây trâm cài lên tóc .

“Tiểu thư quả thật trân quý cây trâm của cô gia. Đã ba năm mà ngày nào cũng cài. Cây trâm cũng nhờ mà ngày càng sáng bóng.”

“Cô gia ân ái với tiểu thư như . Nếu ngài hoài t.h.a.i thì chắc chắn sẽ sủng tận lên trời cao!”

Ta mỉm ngắm dung nhan trong gương.

lúc , chợt thấy bóng dáng phu quân đang tươi tắn bước về phía .

Chỉ là, bên cạnh lúc còn một nữ nhân khác.

Đó là một nữ nhân đang mang chiếc bụng bầu vượt mặt.

Trước n.g.ự.c ả đeo một mặt dây chuyền bích ngọc vô cùng ch.ói mắt.

Mà mặt ngọc trông vô cùng quen thuộc.

Nụ môi tức khắc cứng đờ.

Một dự cảm chẳng lành bất chợt ập đến trong lòng.

Thấy sang, liền buông cánh tay đang khoác lấy nữ nhân .

Hắn bước tới nắm c.h.ặ.t lấy tay .

Trong lời của chứa đựng niềm hân hoan giấu giếm nổi:

“Vãn Vãn, đây là biểu Liễu Nhân Nhi. Nàng luôn khao khát một đứa con ? Hôm nay và biểu sẽ tặng nàng một đứa.”

Trái tim tức thì chìm xuống đáy vực.

Ta khó nhọc cất lời:

“Là… con của ai?”

Hắn đầu siết lấy tay ả nữ nhân .

“Đương nhiên là con của chúng . Nếu là con kẻ khác, Tần Thư Lễ cớ gì nuôi dưỡng!”

Hắn sừng sững ở giữa.

Một trái một nắm lấy tay của hai nữ nhân.

Hắn kiêu hãnh hất cằm lên với vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

Ta lùi một bước.

Ta lạnh lùng dứt tay .

Tiểu Xuân phía chợt xông lên phía .

Sắc mặt của con bé còn khó coi hơn cả .

Ta thừa con bé định điều gì.

Ta chỉ lẳng lặng kéo tay nó để cản lời.

Ta chất vấn xem bọn họ qua lưng bao lâu .

Ta hỏi xem cốt nhục hoài t.h.a.i từ khi nào.

nỗi chua xót nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c khiến cổ họng đắng ngắt.

Ngàn vạn lời khi đến khóe môi chỉ hóa thành ba chữ:

“Bao lâu ?”

Có lẽ giọng của quá đỗi nghẹn ngào khiến rõ.

Hắn chỉ “Hả?” lên một tiếng.

Hắn nhận vẻ phẫn uất của mà tiếp tục vui vẻ :

“Vãn Vãn, nàng cũng thích món quà sinh thần ? Nàng vô cùng mừng rỡ đến mức thốt nên lời đúng ?”

“Nàng xem biểu sinh con nàng vất vả dường . Nàng hãy ân chuẩn cho cửa bình thê ? Đợi đến khi đứa bé lọt lòng, sẽ bế tới cho nàng tự tay nuôi dưỡng. Nàng thấy vui ?”

2

Ta bất giác đưa tay vuốt ve phần bụng của .

Ta cốt nhục của riêng .

Cớ nuôi dưỡng con của kẻ khác?

Nuôi con cho khác thì thể vui vẻ cho cam?

Rõ ràng là cạn tình cạn nghĩa phản bội lời thề.

Vậy mà thể thốt những lời thản nhiên đến trơ trẽn như .

Ta dằn xuống dòng lệ chực trào nơi khóe mắt.

Ta rít lên từng chữ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tan-mong-hoa-roi/chuong-1.html.]

“Chàng con, cũng thể sinh cho cơ mà! cớ lén lút lưng tìm nữ nhân khác?”

Thần sắc khẽ khựng .

Dường như chút áy náy lóe lên khiến định bước tới chạm .

đầy chán ghét mà né tránh .

Liễu Nhân Nhi thấy liền thuận đà nép thẳng vòng tay Tần Thư Lễ.

cất giọng e lệ đáng thương:

“Biểu ca, tỷ tỷ ưng thuận cho bước qua cửa ? Hay là… cứ bỏ !”

“Biểu ca cứ yên tâm. Muội sẽ khó . Muội càng khiến tỷ tỷ bận lòng. Huynh cứ để về quê cũ là . Chỉ là đang mang cốt nhục của . Bảo đây…”

Lời dứt, ả nức nở thành tiếng.

Tần Thư Lễ thấy thì đau lòng đến thắt ruột.

Hắn vội vàng cúi đầu buông lời an ủi dịu dàng:

“Biểu đừng nữa! Cẩn thận tổn hại đến thể. Lỡ ảnh hưởng tới t.h.a.i khí thì sẽ đau lòng đến c.h.ế.t mất.”

“Muội cứ an tâm. Nàng nhất định sẽ ưng thuận thôi. Nàng đẻ. Nàng cần đứa con của chúng để nương tựa lúc tuổi già. Khối gia sản kếch xù còn trông cậy con của chúng thừa kế nữa chứ!”

Khi sang chuyện với , giọng điệu còn chút kiên nhẫn nào:

“Tô Vãn Vãn, bản nàng chửa đẻ thì cũng thôi . Cớ biểu m.a.n.g t.h.a.i mà nàng còn giở thói oán hờn! Nàng mau cho một lời hứa hẹn t.ử tế. Có như mới an tâm sinh con cho nàng !”

Giờ khắc đây, chẳng thèm nữa.

Ta chỉ bật lanh lảnh.

Ba năm khi bước chân Tô gia ở rể.

Tần Thư Lễ chỉ mang theo đúng một cuộn chăn nát cùng mẫu già bệnh tật ốm yếu.

Chỉ vì một lời hứa hôn ước từ thuở lọt lòng.

Ta nhắm mắt đưa chân gả cho .

Hắn cậy tài khinh bạc nghề thương gia.

Phụ liền vung tiền quyên quan cho .

Người ban cho một phận rạng rỡ mặt mày.

Mẫu trọng bệnh ngặt nghèo.

Tô gia rước danh y nhất phủ thành đến bốc t.h.u.ố.c.

Ta để bà đường hoàng an dưỡng tuổi già tại Tô phủ.

Hắn vốn là thư sinh trói gà c.h.ặ.t, chẳng rành quản lý gia sản.

Ta liền ép bận tâm mảy may.

Hắn chỉ cần ung dung tự tại những điều thích là đủ.

Từ một tên bạch diện thư sinh rách nát bần hàn.

Chỉ một đêm, chễm chệ vươn lên thành cô gia tôn quý của Tô phủ giàu nứt đố đổ vách.

Mà phụ chỉ cầu ở một điều duy nhất.

Đó là thật lòng đối đãi với .

Năm ngoái khi phụ tạ thế.

Tần Thư Lễ quỳ gối thề độc rằng đời tuyệt đối phụ .

Hắn từng nguyện đắc nhất nhân tâm, bạch thủ bất tương ly.

Ta cất giấu ân tình của tận đáy lòng.

Ta từng tự dằn vặt đến thống khổ vì mãi sinh cho mụn con nào.

Vậy mà giờ đây trơ trẽn lấy chính điều đó để uy h.i.ế.p .

Hắn rắp tâm nạp tiện nữ bình thê.

Hắn còn cuồng vọng tày trời lấy nghiệt chủng của để thâu tóm gia sản Tô gia .

là một trò kinh thiên động địa!

Ta kiêu hãnh ngẩng cao đầu.

Ta rành rọt gằn từng chữ một:

“Ta, , cần, nghiệt, chủng!”

Nghe , liền thẹn quá hóa rồ:

“Tô Vãn Vãn, nàng bớt hồ đồ xằng bậy ! Biểu đến đây là để hạ sinh hương hỏa cho gia đình . Muội đến để nuốt trôi cục tức của nàng ! Danh phận kiên quyết trao cho !”

“Nam nhân đời tam thê tứ vốn là chuyện bình thường. Cớ rơi tay nàng thì thể chấp nhận? Ta thề non hẹn biển rằng đời chỉ yêu nàng cơ mà. Nàng còn thế nào nữa? Nàng tịt ngòi đẻ. Nàng định để Tần gia tuyệt tự tuyệt tôn ?”

Cơn buồn nôn quặn thắt dâng trào nơi đáy .

Phần bụng của mơ hồ truyền đến cơn đau nhức.

Cơ thể bất giác lảo đảo ngã khuỵu xuống.

Tiểu Xuân cạnh sợ đến mất mật liền lao đỡ lấy .

Nó cẩn thận dìu xuống ghế.

Hắn thấy càng thêm khinh miệt mà buông lời độc địa:

“Tô Vãn Vãn, nàng chửa đẻ gì . Nàng còn diễn trò ốm nghén cho ai xem? là chẳng hiểu chuyện bằng một góc biểu của . Ta cho nàng …”

“Cô gia, ngài…”

Ta vươn tay cản Tiểu Xuân .

Ta dứt khoát rút phăng cây bạch ngọc trâm b.úi tóc.

Ta ném thẳng nó xuống chân .

Cây ngọc trâm chạm đất vỡ vụn tan tành.

Từng mảnh vỡ rải rác tứ tung.

Giống hệt như thứ tình phu thê mục nát của chúng lúc .

“Tần Thư Lễ, chúng hòa ly !”

Cốt nhục của cần một kẻ vong ân bội nghĩa cha.

Loading...