TÂN DUYÊN - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:39:59
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta bảo Xuân Hạnh múc chậu nước.

 

Vắt khăn đặt lên trán Thẩm Xác.

 

“Chuyện gì ?”

 

“Đêm qua chẳng còn khỏe ?”

 

“Sao đột nhiên bệnh nặng thế ?”

 

“Lang trung còn tới?”

 

“Xuân Hạnh, cổng đón !”

 

Trong lòng sốt ruột.

 

Vừa lẩm bẩm khăn cho .

 

Chẳng bao lâu.

 

Ngoài cửa truyền tới tiếng Xuân Hạnh gọi:

 

“Lang trung tới !”

 

“Lang trung tới !”

 

Ta sang một bên.

 

Chờ bắt mạch xong.

 

Lang trung là hỏa khí công tâm.

 

Tâm tư uất kết.

 

Lại thêm nhiễm lạnh.

 

Cho nên mới ngã bệnh.

 

Kê xong đơn t.h.u.ố.c.

 

Xuân Hạnh sắc t.h.u.ố.c.

 

Quản gia giúp tiệm treo bảng nghỉ bán.

 

Ta ở trong phòng chăm sóc Thẩm Xác.

 

Khi đút t.h.u.ố.c.

 

Thẩm Xác chịu mở miệng.

 

Ta chỉ đành dỗ dành:

 

“Thẩm Xác, uống t.h.u.ố.c .”

 

“Ngoan nào.”

 

Bỗng cổ tay nắm c.h.ặ.t.

 

Trong lòng giật .

 

Nhìn Thẩm Xác.

 

Hai mắt vẫn khép kín.

 

Hàng mi đen dài khẽ run.

 

Người ngày thường lạnh lùng ngạo nghễ.

 

Giờ đây mang vẻ mong manh yếu ớt.

 

Ta rút cổ tay.

 

Ngược còn nắm c.h.ặ.t hơn.

 

Môi Thẩm Xác khẽ mấp máy.

 

Giọng khàn khàn mê man.

 

Ta rõ.

 

Chỉ đành cúi .

 

Ghép tai gần.

 

“Tiểu Tửu…”

 

“Đừng bỏ …”

 

Trong lòng bỗng chua xót.

 

Nhìn bàn tay xương xương của .

 

Vừa bất lực đau lòng.

 

“Ai sẽ ?”

 

“Người đến mai mối.”

 

“Ta nhận lời .”

 

“Ngươi gấp gáp gì?”

 

“Suốt ngày nghĩ ngợi nhiều như .”

 

“Chẳng trách sinh bệnh.”

 

“Mau uống t.h.u.ố.c !”

 

Bị mắng xong.

 

Thẩm Xác thật sự tỉnh dậy.

 

Đôi mắt đen láy.

 

Sáng rỡ .

 

Hắn định mở miệng.

 

Ta đút một muỗng t.h.u.ố.c .

 

“Không .”

 

“Uống hết t.h.u.ố.c.”

 

“Mau khỏe !”

 

15

 

Quản gia .

 

Mấy cửa tiệm ở Dương Châu mà lão gia để .

 

Trong tay thiếu gia sắp xoay chuyển .

 

Lần ngã bệnh .

 

Thuần túy là do quá mệt.

 

Sau khi Thẩm Xác hạ sốt.

 

Ta bảo ở nhà dưỡng thêm mấy ngày.

 

“Chậm vài ngày cũng .”

 

“Trong nhà nuôi.”

 

“Ngươi sợ cái gì?”

 

Thẩm Xác hỏi ngược :

 

“Vậy chẳng thành kẻ ăn bám ?”

 

Ta nghiêm mặt:

 

“Ăn bám thì ?”

 

“Ai dám ngươi?”

 

“Hơn nữa thể là quan trọng nhất.”

 

“Ngươi mấy tháng nay ngươi gầy bao nhiêu ?”

 

“Trẻ thế mà chỉ tiền.”

 

“Không cần mạng nữa ?!”

 

“Người còn tưởng ngươi vội kiếm tiền lo hôn sự đấy!”

 

Thẩm Xác im lặng chịu mắng.

 

Ngoan ngoãn uống hết t.h.u.ố.c.

 

Rồi còn theo tiệm.

 

Danh nghĩa là giúp coi sổ sách.

 

đôi mắt đen láy .

 

Lại dán c.h.ặ.t khách bước tiệm.

 

Đặc biệt là đàn ông.

 

Hễ ai liếc thêm hai .

 

Khi tính tiền.

 

Không những bớt lẻ.

 

Còn tặng thêm hai cái liếc xéo.

 

Ta chịu nổi nữa.

 

Lén kéo hậu viện.

 

“Thẩm Xác.”

 

“Ngươi chằm chằm như canh trộm gì?”

 

Thẩm Xác nghiêm nghị :

 

“Ta sợ kẻ lòng xa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tan-duyen/7.html.]

Ta thật đ.ấ.m một cái.

 

“Đây là tiệm ăn đàng hoàng.”

 

“Ngươi dọa khách chạy hết .”

 

“Biết hả?”

 

“Về !”

 

“Từ nay đến tiệm nữa!”

 

Chớp mắt đến cuối năm.

 

Hợp đồng thuê nhà của sắp hết.

 

Ta đang tính xem nên gia hạn thêm mấy năm.

 

Thẩm Xác bảo thu xếp một ngày.

 

Cùng ngoài một chuyến.

 

Ta bán t.h.u.ố.c gì trong hồ lô.

 

Chỉ thấy năng nghiêm chỉnh khác thường.

 

Đành để quản gia trông tiệm.

 

Theo .

 

16

 

Sáng sớm.

 

Thẩm Xác đợi cửa.

 

Hắn dẫn tới Ngũ Đình Kiều.

 

Hồ quang sơn sắc.

 

Phong cảnh quả thực .

 

thời tiết lạnh buốt.

 

“Thẩm Xác.”

 

“Giờ cũng còn sớm.”

 

“Khi nào chúng về?”

 

Thẩm Xác hồn.

 

Liếc một cái.

 

Lười biếng :

 

“Không vội.”

 

“Bồi ăn một bữa .”

 

Ta thầm oán.

 

Nhà mở tiệm ăn nhỏ.

 

Hắn còn dẫn tới t.ửu lâu trong thành.

 

là phí của.

 

Quả nhiên là mệnh thiếu gia.

 

Thấy hôm nay hiếm khi rảnh rỗi.

 

Ta cũng nỡ mất hứng.

 

Liền theo .

 

Ăn uống no nê xong.

 

Thẩm Xác hỏi :

 

“Ngươi thấy t.ửu lâu thế nào?”

 

Ta gật đầu.

 

“Khí phái!”

 

Thẩm Xác mỉm .

 

“Nếu để ngươi chưởng quầy.”

 

“Ngươi nguyện ý ?”

 

Ta sững sờ.

 

Thẩm Xác từ trong n.g.ự.c lấy hai tờ văn thư.

 

Là khế đất của t.ửu lâu .

 

“Tiểu Tửu.”

 

“Tiệm nhỏ của ngươi sắp hết hạn thuê .”

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

“Từ nay t.ửu lâu giao cho ngươi quản lý.”

 

“Ta tin ngươi.”

 

“Nhất định sẽ ngày càng .”

 

“Thẩm Xác.”

 

“Ngươi rốt cuộc ý gì?”

 

Thẩm Xác ngẩng đầu .

 

“Ngày mai là sinh thần của ngươi.”

 

“Đây là lễ vật tặng ngươi.”

 

“Ngươi thích ?”

 

Trong lòng chợt dâng lên dự cảm chẳng lành.

 

“Thẩm Xác.”

 

“Ngươi rốt cuộc gì?”

 

“Ngày mai là sinh thần của .”

 

“Vì đợi đến ngày mai hãy tặng?”

 

“Nhất định tặng hôm nay?”

 

“Ngày mai ngươi sẽ ?”

 

Thẩm Xác lặng lẽ .

 

“Tiểu Tửu thông minh thật.”

 

“Quả nhiên giấu ngươi.”

 

“Ta lên kinh thành một chuyến.”

 

“Đi bao lâu?”

 

“Không .”

 

“Khi nào ?”

 

“Đêm nay.”

 

Cổ họng nghẹn .

 

Không nên lời.

 

Ta nâng chén rượu mặt.

 

Uống cạn một .

 

“Vậy đây là quà chia tay ?”

 

“Quá quý trọng.”

 

“Ta nhận nổi.”

 

Thẩm Xác đưa tay.

 

Phủ lên mu bàn tay .

 

Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang.

 

Ta giật nhận .

 

Bàn tay cầm chén rượu của .

 

Đang run lên ngừng.

 

“Tiểu Tửu.”

 

“Tâm tư dành cho ngươi.”

 

“Từ đầu trong sạch.”

 

“Ban đầu nghĩ.”

 

“Lão đầu c.h.ế.t .”

 

“Ta thể giữ ngươi bên .”

 

“Sớm tối bên .”

 

“Những lời khi để dập tắt chí khí của ngươi.”

 

“Một là sợ ngươi khác ức h.i.ế.p.”

 

“Hai là sợ ngươi rời bỏ .”

 

cái tát của ngươi đ.á.n.h tỉnh .”

 

“Ta thể ích kỷ như .”

 

“Không thể nghĩ đến cảm nhận của ngươi.”

 

Loading...