Tám Năm Chờ Đợi, Một Đời Bỏ Lỡ. - 6

Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:21:34
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

"Ông thử đăng nhập tài khoản đặt đồ, đặt vé của chị dâu xem, xem chị đặt khách sạn ở , mua vé ." Trương Dương nhắc nhở .

 

đến một huyện nhỏ hẻo lánh, bắt một chuyến xe. Đơn hàng hiển thị điểm đến là một siêu thị ở một ngôi làng xa xôi. Dưới chân núi chỉ một cái siêu thị nhỏ cũ nát và chuyến xe buýt nửa ngày mới một chuyến. Giang Trì hiểu vì đến đây. may mà trong làng đông , việc hỏi thăm tung tích của một lạ cũng quá khó khăn.

 

Giang Trì đưa ảnh cho chủ siêu thị xem.

 

"Mấy hôm hình như cô bé qua đây."

 

"Chẳng gặp chuyện gì mà đực mặt đó cả buổi chiều, rằng cũng chẳng thèm để ý đến ai." Bà chủ quán bồi thêm một câu: "Sau đó hình như bắt xe buýt ."

 

"Cô ạ?"

 

"Trên núi phía kìa." Bà chủ quán hất hàm: "Phía mấy ngôi mộ cũ, từ nhiều năm ."

 

Gọi là núi, thực chất chỉ là một gò đất cao, leo vài bước là tới. Giang Trì đưa tiền cho bà chủ, bà dẫn .

 

"Đấy, đúng chỗ ."

 

Một nấm mồ đất thấp bé, tên tuổi, chỉ một đống tro giấy vàng mã cháy hết. Tô Lê , chỉ một mất từ năm cô học trung học. Tô Lê từng , hai đứa nhận chứng nhận kết hôn sẽ đưa đến đây để bà xem mặt.

 

"Bây giờ ?"

 

"Không , nhỡ chúng chia tay thì ?" Lúc đó vẻ mặt Tô Lê nghiêm túc: "Bà đối xử với em lắm, ai em cũng tùy tiện đưa đến gặp bà ."

 

"Anh chắc chắn cũng đối xử với em mà, lúc đó bà sẽ báo mộng mắng em đưa cháu rể đến thăm bà sớm hơn."

 

"Xì, dẹp cho em nhờ."

 

"Tô Lê, em sờ lên lương tâm xem, đối xử với em ?"

 

Anh đối xử với cô . Cô chẳng còn một nào đời, nên cô mới nhớ bà đến thế ? Vậy thì buổi chiều cô ở đây, cô nghĩ những gì? Cô mách tội với bà , chẳng hề nhắc một lời nào về ?

 

Giang Trì . Anh hiểu mấy về quá khứ của Tô Lê, chỉ chịu nhiều, cứ nhắc đến nhà là mắt cô đỏ hoe. Nhớ hồi mới bắt đầu cắt đứt với gia đình, hai đứa chịu bao cực khổ. Có vì vội chạy gặp khách hàng mà ngã ở ga tàu điện ngầm, đầu gối trầy da tróc vẩy, m.á.u thịt dính c.h.ặ.t quần, tối về cởi đồ mà đau đến nghiến răng nghiến lợi.

 

Lê Lê bên cạnh bôi t.h.u.ố.c cho , càu nhàu bất cẩn. Anh gì nhỉ? Anh bảo chẳng đau tí nào, cô đừng lải nhải nữa thật là phiền. Thế là cô mạnh tay hơn, ấn bông tẩm cồn vết thương, khiến la oai oái. Người đau là , mà chẳng hiểu nước mắt cô rơi .

 

"Này, đừng mà, lừa em thôi, đau thật ."

 

Tô Lê cứ mãi, cũng hiểu nổi tại một gầy gò nhỏ bé như cô thể chứa nhiều nước mắt đến thế. Cô khó khăn lắm mới lau khô nước mắt, ngước lên với đôi mắt đỏ hoe:

 

"Giang Trì, nhà mà, về nhà , đừng dây dưa với em nữa."

 

"Anh về, họ cần nữa ."

 

"Làm gì cha nào thật lòng yêu con chứ, chẳng qua là lời lúc nóng giận thôi."

 

Có những cha như thế đấy, cô vốn rõ mà.

 

"Không , họ cần em thì cũng cần họ." Anh giả vờ giận dỗi: "Em mà còn đuổi giận thật đấy."

 

Cô bỗng ngẩn bật . Anh cũng chẳng hiểu phụ nữ thể chuyển từ sang nhanh đến thế. cái dáng vẻ mắt đỏ hoe mà vẫn của cô thực sự đáng yêu. Sáu năm tuổi trẻ ngông cuồng đó, thực sự về nhà lấy một . Sau công ty cuối cùng cũng dáng hình.

 

"Anh mua chút đồ về nhà, xin một tiếng, chắc bác cũng nhớ lắm." Tô Lê khuyên như .

 

từng trải nghiệm ấm của cha , nên lòng cô mềm yếu, dễ dàng tha thứ cho khác dù từng những lời quá đáng đến thế nào. Cô dễ dàng gì, m.a.n.g t.h.a.i chín tháng mười ngày cực khổ nuôi khôn lớn, đừng để bà đau lòng. Chưa kịp để xúc động, cô phồng má bồi thêm một câu:

 

" mà em thì gặp bà nhé."

 

Được , cũng "thù dai" gớm thật.

 

Tháng Mười thu, gió đêm và ký ức đều sắc lẹm như lưỡi d.a.o, từng nhát từng nhát lăng trì trái tim . Mắt Giang Trì bỗng nhiên nhòa lệ. Anh run rẩy châm t.h.u.ố.c, nhưng phát hiện tầm mắt chẳng còn mặt nữa. Cổ họng và l.ồ.ng n.g.ự.c như một hạt trám nặng nghìn cân đè nghiến. Nuốt trôi mà khạc cũng chẳng , nó đ.â.m khiến thở nổi.

 

Anh những chuyện tồi tệ gì thế ? Đợi khi tìm thấy cô, sẽ mua ngay cho cô một chú mèo. Rồi bất kể cô đồng ý , sẽ vác cô chạy thẳng đến cục dân chính. Sau đó sẽ bao giờ để cô rửa bát nữa, cùng cô chơi oẳn tù tì xem ai thua thì nấu cơm nữa, tất cả cứ để lo hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tam-nam-cho-doi-mot-doi-bo-lo/6.html.]

 

"Bà ơi, con xin , con chăm sóc cho Tô Lê, Tô Lê giận con . Con còn chịu tha thứ cho con nữa. Bà phù hộ cho con tìm bà?"

 

12

Hành trình cuối cùng của Tô Lê dừng ở đó. Cô dùng ứng dụng để mua vé đặt phòng nữa. Giang Trì đăng tin tìm lên vòng bạn bè, lên cả Weibo. Cuối cùng, chính thầy giáo cố vấn thấy tin nhắn tìm đến .

 

"Thầy sinh viên từng thấy Tô Lê. Ở trong trường ."

 

về thành phố nơi họ học đại học.

 

"Nếu thấy bài đăng của em, thầy còn tưởng hai đứa cưới cơ đấy. Chuyện yêu đương của hai đứa năm đó thực sự nổi đình đám cả khóa luôn."

 

Chưa kịp để trường tìm, thì tin tức từ bệnh viện truyền tới. Những tin nhắn ập đến như sóng trào quá đỗi dữ dội. Nỗi đau bao giờ cho bạn thời gian để chuẩn , nó rình rập trong góc khuất chỉ chờ chực giáng cho bạn một cú chí mạng.

 

"Đơn đăng ký hiến tạng luôn mang theo bên ."

"Thật đáng tiếc, còn trẻ thế mà."

 

Người qua kẻ trong bệnh viện với gương mặt vội vã, nơi đây chẳng bao giờ thiếu những tiếng than và nước mắt. Những cuộc biệt ly ở nơi ngay cả thần linh cũng quá quen thuộc, ngang qua cũng chẳng buồn dừng nhân gian thêm một .

 

Anh cứ mải miết đuổi theo lưng cô, nhưng lúc nào cũng chậm mất một bước. Cô chắc chắn là ghét , nên chẳng để cho bất cứ thứ gì.

 

"Các quan hệ gì?"

 

" là bạn trai cô ..."

 

"Những đồ vật theo quy định thể đưa cho , nhân."

 

" cầu xin chị." Giang Trì nắm lấy ống tay áo y tá, nặng nề quỳ sụp xuống.

 

Cô y tá ôm hộp di vật, vẻ mặt đầy khó xử.

 

" cầu xin chị... thực sự bây giờ nữa."

 

Người qua đường thi ngoái .

 

"Anh đừng thế, cũng khó xử lắm, những thứ đều giao cho cảnh sát để nhà đến nhận."

 

"Nếu nhà đến nhận thì ?"

 

"Có thể sẽ tiêu hủy, tóm thể tùy tiện đưa cho khác ."

 

Trương Dương kéo Giang Trì dậy, liên tục xin cô y tá.

 

"Đừng khó , cũng chỉ theo quy việc thôi. Cũng đồ gì giá trị , để tìm mấy em bên đồn cảnh sát xem linh động . Ông mà còn loạn là chịu c.h.ế.t đấy."

 

Trương Dương dỗ kéo Giang Trì ngoài.

 

"Đi ăn chút gì ? Ông chịu chứ thì hụt . Hay đến quán ăn ."

 

Giang Trì hai ngày ăn gì, nay chịu mở miệng, Trương Dương như đại xá. Xe dừng cổng trường đại học. Quán canh thịt bò năm xưa vẫn mở cửa. Đôi vợ chồng chủ quán hai cô con gái sinh đôi, đang đuổi bắt đùa nắng.

 

"Giang Trì đấy ." Bà chủ quán nhận , vẻ mặt đầy ngạc nhiên, vội lưng : "Lê Lê ? Cô bé cùng ?"

 

...

 

Canh thịt bò và bánh nướng nóng hổi bưng . Trương Dương cái chứng sợ canh thịt bò của thực vẫn khỏi hẳn. Vì Giang Trì ăn một cách vô thức như một cỗ máy. Cảm giác buồn nôn ập đến thì liều mạng nuốt xuống, ép bản ăn hết.

 

Trương Dương mấy định gì đó, nhưng chẳng gì. Anh nhíu mày Giang Trì ăn xong bát canh. Ăn xong, Giang Trì cứ cúi gằm mặt lời nào. Trương Dương thấy sắc mặt , chỉ thấy nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. Anh cúi đầu thật thấp, tiếng nghẹn ngào:

 

"Tớ định cưới cô mà..."

 

" tớ Lê Lê còn gả cho tớ nữa ."

 

"Tớ vĩnh viễn bao giờ nữa ."

Loading...