Tái sinh: vợ yêu tôi ngàn lần - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:05:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9

 

​Thực khi mạng lớn chếc, cái khoảnh khắc mở mắt , nên rút con d.a.o giấu nơi thắt lưng mà đ.â.m chếc em mới đúng.

 

​Dù thì một sát thủ cũng nên bất kỳ dây dưa nào với những bên ngoài.

 

​Thế nhưng mò mẫm ở hông nửa ngày trời mà chẳng thấy con d.a.o .

 

​Cúi đầu , quần áo em lột sạch sành sanh, cả chỉ còn đúng một chiếc quần lót, cứ thế trần trụi một chiếc giường lạ lẫm.

 

​Con d.a.o đang yên vị bên cạnh ngăn kéo bàn của em, đặt cùng với vài cuốn sách và lọ t.h.u.ố.c, trông thật lạc quẻ.

 

​Em bưng một chiếc bát sứ ngọc tới.

 

​Chiếc bát cũng trắng và trong suốt y như bàn tay em .

 

​Trong bát đựng thứ nước t.h.u.ố.c màu nâu thẫm, bốc khói nghi ngút.

 

​Em vòng tay qua cổ , để tựa lòng . Trên Hạ Lẫm một mùi hương d.ư.ợ.c liệu thanh đạm, trộn lẫn với mùi xà phòng sạch sẽ, l.ồ.ng n.g.ự.c mềm mại ấm áp.

 

cuộn tròn trong lòng em, giống như một phôi t.h.a.i hình thành co quắp trong t.ử cung nhỏ bé, ấm áp, khiến thấy an lòng.

 

chợt nhớ đến , thế là tạm thời giếc em nữa.

 

là một sát thủ, cảm tình.

 

​Vì , vẫn quyết định sẽ giếc em.

 

​Vào cái đêm vết thương lành hẳn và chuẩn rời , ban đầu hạ quyết tâm giếc em cho bằng .

 

định sẽ bóp chếc em.

 

​Căn phòng chỉ một chiếc giường, nên mỗi đêm chúng đều ngủ cùng , nửa giường là của em, nửa còn là của . Đôi khi ngủ say, em lăn long lóc lòng gọi: "Thâm Thâm".

 

nghi ngờ em phân biệt "Thâm" (Sâu) và "Thiển" (Nông), cũng giống như chẳng thể phân biệt trái .

 

​Đêm về khuya, em ngủ say, thở nhẹ nhàng và đều đặn.

 

​Ánh trăng lọt qua khe rèm cửa, vương khuôn mặt em, chiếu rọi hàng lông mi trắng trông như phủ một lớp sương giá.

 

đặt tay lên cổ em. Da thịt em mát, yết hầu nhô , mạch đập thình thịch từng nhịp lòng bàn tay .

 

​Cái cổ mỏng manh đến thế, thậm chí chẳng cần tốn chút sức lực nào.

 

trìu mến vuốt ve làn da bên cổ em, thì đột nhiên em mở mắt.

 

​Đôi mắt xanh biếc sáng lên trong bóng tối, như hai viên lưu ly ngâm trong nước. Em , nghiêng nghiêng đầu. Hạ Lẫm dường như hiểu lầm, em tưởng đang ôm em—— bởi vì cánh tay em vươn khỏi chăn, quàng lên cổ , khẽ khàng ôm lấy.

 

​Sau đó, nụ hôn của em rơi lên trán .

 

​Một nụ hôn nhẹ tênh như lông vũ chạm da thịt, nhưng ngay khoảnh khắc đó, cảm thấy thứ gì đó trong vỡ vụn.

 

​Nụ hôn như một dấu nung đỏ, vĩnh viễn khắc sâu trái tim .

 

của tuổi mười tám, tình đầu chớm nở.

 

​Bị một nụ hôn của "hoàng t.ử" hớp hồn, khơi dậy cả d.ụ.c vọng. ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của em, cúi đầu hít hà mùi hương cơ thể , như ma xui quỷ khiến mà hôn trả .

 

​Em giống như một con hồ ly tinh quyến rũ, mái tóc trắng xõa tung gối, đôi mắt xanh nửa nhắm nửa mở, cánh môi khẽ hé như đang chờ đợi điều gì.

 

cưỡng sự cám dỗ đó.

 

​Đêm , và em nếm trái cấm.

 

​Chiếc giường nhỏ lớn, cũng chẳng mấy chắc chắn, cứ phát những tiếng kẽo kẹt liên hồi. Em nức nở, luôn miệng gọi là "Thâm Thâm".

 

​Đồ ngốc, Thâm là nơi xa thẳm chạm tới , còn Thiển mới là nơi gần ngay mắt, trong tầm tay.

 

​"Em nên gọi là Thiển Thiển."

 

em vẫn cứ gọi là Thâm Thâm.

 

​Đồ ngốc Hạ Lẫm.

 

​Đồ ngốc vợ ơi.

 

​10

​Họ tên: Hạ Lẫm

 

​Giới tính: Nam

 

​Thông tin chi tiết: Con trai út nhà họ Hạ, mắc bệnh bạch tạng...

 

​11

 

xem hết.

 

​Ngay khi quét mắt qua những thông tin , tập hồ sơ xé nát vụn.

 

​Ông chủ bắt giếc vợ , đúng là si tâm vọng tưởng.

 

​Dù ông trời bắt giếc vợ, cũng tuyệt đối xuống tay.

 

​Hóa ông chủ sớm nhận sự bất thường của . Ông hết thảy. Ông mỗi đêm đều trèo tường gặp ai, cứ đến tối là thấy bóng dáng , tiết kiệm tiền để gì, thậm chí cả việc nỡ xuống tay với em.

 

​Vậy nên ?

 

​Vì quân cờ vô dụng nên định vứt bỏ ?

 

​Một sát thủ động lòng thì còn gọi là sát thủ ?

 

tự hỏi chính .

 

​Chắc là tính nữa , ông chủ chỉ thu nhận những sát thủ cảm xúc mà thôi.

 

​12

 

​Khi ông chủ quyết định giúp báo thù, ông cấy một con chip xương đùi .

 

​Đó là chuyện của nhiều năm về .

 

​Ông đối diện , thần sắc bình thản, ông : "Dụ Thiển, giúp giếc những kẻ đó, nhưng khiến yên tâm." Khi chẳng hiểu gì cả, chỉ gật đầu. Lúc mũi kim đ.â.m đùi trái, nghiến c.h.ặ.t răng, hề rên một tiếng.

 

​Con chip đó kết nối với một thiết gây sốc điện siêu nhỏ, thể định vị, thể dùng điện giật để trừng phạt những con ch.ó lời.

 

​Ông chủ ơn với .

 

​Dù thì nếu ông , chẳng thể báo thù. Năm mười bốn tuổi đó, quỳ mặt ông , dập đầu ba cái thật mạnh giao phó cả mạng sống . Kể từ khoảnh khắc mối thù lớn trả, là một con ch.ó của ông chủ .

 

​Thế nhưng bây giờ, ch.ó nữa.

 

​Chó bắt đầu suy nghĩ , thì liệu còn gọi là ch.ó nữa

 

.

 

chỉ rằng, giếc Hạ Lẫm.

 

​13

 

​Rời khỏi chỗ của ông chủ, trời gần sập tối.

 

​Lúc ngang qua một sạp hoa nhỏ ven đường, thấy một bó hồng trắng tuyệt . Những cánh hoa còn đọng nước, ánh đèn đường trông chúng lung linh như những mảnh trăng vỡ.

 

thuận tay mua luôn.

 

​Bà cụ bán hoa một lượt, lẽ thấy một kẻ đầy vẻ hung hãn như mua hoa hồng thì thật chẳng hợp chút nào, nên lắc đầu bảo bán cho .

 

​Hừ, còn dám khinh

 

Hung hãn thì nào?

 

nhét cho bà một tờ tiền mệnh giá lớn, cần thối , ôm bó hoa thẳng.

 

giấu bó hồng trắng trong lòng, dùng áo khoác bọc kỹ vì sợ gió thổi hư hoa.

 

​Tối nay khi lẻn phòng vợ, dành cho em một bất ngờ.

 

​14

 

​Lúc trèo cửa sổ , Hạ Lẫm đang sofa xem tivi, chân đắp một chiếc chăn mỏng. chạy vèo tới, cúi đầu hôn chụt một cái lên mặt em, nghịch ngợm dùng tay che mắt em , bắt em đoán xem mang gì về cho em.

 

​"Dụ Thiển, đừng quậy nữa."

 

​"Em cứ đoán thử mà vợ ơi."

 

​Em thở dài một tiếng, bất lực hỏi: "Là kẹo hồ lô ?"

 

​Đầu óc bỗng khựng , trong lòng dâng lên một nỗi hối hận muộn màng.

 

​Vợ chắc là đang thèm ăn kẹo hồ lô , mua cho em.

 

​Em gạt tay , liền thấy bó hoa giấu lưng.

 

biểu cảm mặt em là kinh ngạc, thì cũng là kinh ngạc, nhưng kiểu kinh ngạc vui sướng, mà giống như hoảng sợ nhiều hơn.

 

​Giây tiếp theo, Hạ Lẫm nâng bàn tay lên, xót xa thổi phù phù đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tai-sinh-vo-yeu-toi-ngan-lan/chuong-2.html.]

 

​Em đặt bó hoa lên bàn, chẳng buồn liếc lấy một cái, cả khuôn mặt đều là vẻ đau lòng: "Tay của thế ?"

 

rụt bàn tay ông chủ giẫm cho nát bấy , tùy tiện dối: "Ngã một cái thôi mà, , chếc chẳng ."

 

​"Tốt hơn là nên chếc ."

 

​Em lườm một cái đầy trách móc, siết nhẹ lấy tay một cái thật mạnh.

 

đau đến mức nhe răng trợn mắt, cúi đầu hôn lên môi em, hỏi: "Có em đang xót ?"

 

​"Em bảo là thà chếc mà."

 

là khẩu xà tâm phật.

 

ôm gương mặt nhỏ nhắn của em mà hôn lấy hôn để, hôn tới khi em đẩy mới thôi. Hai má em đỏ bừng cả lên, trông đáng yêu đến mức tim như sắp tan chảy thành nước.

 

​Hạ Lẫm nâng cổ tay lên, cẩn thận từng chút một băng bó vết thương tay cho .

 

​Sau đó, kéo em rúc trong chăn để những lời thì thầm tâm sự.

 

cứ lặp lặp mãi rằng yêu em, yêu em.

 

​Bên ngoài bỗng chốc sấm chớp đùng đoàng, mưa to như trút nước, khí lập tức trở nên mát lạnh.

 

thì vui mừng khôn xiết.

 

​Mưa lớn thế , chắc Hạ Lẫm sẽ đuổi về nhỉ?

 

​Chắc là thể ở ngủ cùng em ?

 

phấn khích lục lọi trong tủ nhỏ lấy một chiếc chăn khá dày, kéo lên giường quấn c.h.ặ.t hai đứa với . Trùm chăn kín mít, nắm lấy ngón tay em mà nghịch ngợm.

 

​Tay em lúc nào cũng mát lạnh, giống như ngọc thạch .

 

[Bản edit thuộc về page Cung Thanh Vũ. Đứa nào reup đứa đó ẻ chảy suốt đời 凸(`0´)凸]

cúi đầu gọi em là vợ.

 

​Em gọi là "Thiển Thiển".

 

​"Thiển Thiển , em gọi là cục cưng ."

 

​Em gọi thêm một tiếng "Thiển Thiển".

 

nhào tới cù em, em nhột quá nên bắt đầu , cuối cùng nổi nữa, đành mở miệng gọi là "cục cưng Thiển Thiển".

 

​"Có chị gái trai nào tên là Dụ Thâm ?" - Em hỏi .

 

gật đầu, rằng một trai tên là Dụ Thâm, lớn hơn mười hai tuổi. Hồi nhỏ chỉ nhắc đến thôi chứ bao giờ gặp mặt. Anh rời nhà từ khi còn nhỏ.

 

​Em bỗng nhiên im lặng, ôm lấy cánh tay rúc lòng , ngước mắt lên gương mặt .

​Ánh trăng đêm nay nhạt, khẽ khàng trải khắp căn phòng.

 

cúi đầu em, hôn lên mặt em thêm hai cái. Lông mi em khẽ run, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy vai .

 

​Giữa thở quấn quýt, em khẽ gọi tên : "Thâm Thâm."

 

​"Thâm Thâm."

 

giữ c.h.ặ.t lấy đầu em, giả vờ hung dữ : "Em vẫn nên gọi là Thiển Thiển ."

 

​Ánh trăng tuy nhạt, nhưng vẫn thể rõ mồn một từng đường nét của em.

 

​Xương lông mày của em cao, sống mũi cũng cao, màu môi nhàn nhạt. Sống mũi em cọ sát sống mũi , môi em cứ như như chạm môi .

 

​Dáng vẻ của em khắc sâu tim , chẳng thể nào quên nữa.

 

​Kiếp , kiếp , kiếp nữa, đời đời kiếp kiếp cũng chẳng thể quên em.

 

​Cho dù chếc trọng sinh, vẫn sẽ yêu vợ cả vạn .

 

​Dụ Thiển yêu Hạ Lẫm, yêu Hạ Lẫm, yêu đến chếc sống .

 

​15

 

​Hạ Lẫm bám lấy vai , nhắm nghiền mắt hôn lên môi , cuối cùng trong lòng ngủ , thở nhẹ nông.

 

từng với Hạ Lẫm là một sát thủ, cũng từng với em rằng từng giếc .

 

​Càng cho em , đầu tiên giếc , nôn mửa suốt cả một đêm.

 

​Năm mười bốn tuổi, trong tay cầm một con d.a.o còn dài hơn cả lòng bàn tay . Khi lưỡi d.a.o rút khỏi cơ thể đó, những tia m.á.u b.ắ.n lên mặt nóng hổi một cách lạ thường.

 

​Người đó chếc nhắm mắt.

 

​Đã từng lúc nghĩ rằng gương mặt sẽ vĩnh viễn bao giờ quên , nó sẽ trở thành cơn ác mộng của đời .

 

hề.

 

​Theo lượng m.á.u tươi dính tay ngày một nhiều, dần quên mất gương mặt đó.

 

​Ông chủ bảo rằng, sát thủ chính là như . Giếc đến một mức độ nhất định, những gương mặt đó sẽ trở nên mờ nhạt, ánh mắt hung tàn cũng sẽ biến mất, đến cuối cùng chẳng còn nhớ nổi điều gì.

 

​Ông chủ đúng.

 

quả thực chẳng còn nhớ nổi gì nữa.

 

nhớ nổi đầu tiên chếc tay trông như thế nào, nhớ nổi thứ một trăm, cũng chẳng nhớ nổi thứ ba trăm.

 

​Gương mặt của họ biến thành một tờ giấy trắng, chẳng để bất cứ dấu vết gì.

 

​Thế nhưng nhớ rõ Hạ Lẫm.

 

nhớ rõ góc nghiêng đầu khi em sấy tóc, nhớ rõ dáng vẻ em khẽ nhíu mày nhanh ch.óng giãn khi uống t.h.u.ố.c, nhớ rõ đôi lông mi thỉnh thoảng khẽ run lên khi em ngủ say.

 

nhớ rõ nhiệt độ cơ thể em, nhớ rõ nốt ruồi nhỏ xíu phía xương quai xanh, nhớ rõ âm cuối mỗi khi em gọi tên đều khẽ trầm xuống.

 

​Những ký ức còn chí mạng hơn bất cứ viên đ ạ.n nào.

 

​16

 

sống những ngày tháng của một bình thường, là bởi vì đưa Hạ Lẫm . Nếu như Hạ Lẫm, cũng sẽ chẳng bao giờ nảy sinh những ý nghĩ .

 

​Nếu gặp Hạ Lẫm, lẽ cả đời vẫn là một tên sát thủ giếc .

 

​Trái tim sẽ chẳng gợn lên dù chỉ một chút gợn sóng.

 

cũng từng vứt bỏ tất cả để cùng Hạ Lẫm cao chạy xa bay.

 

​Thế nhưng chạy thoát.

 

​Bên cạnh ông chủ nhiều sát thủ ưu tú. lợi hại hơn đa của lão, nhưng đương nhiên cũng kém cạnh một vài . Huống hồ còn mang theo một , chân thiết định vị, chạy xa .

 

​Hạ Lẫm lẽ cũng sẽ tổn thương.

 

​17

 

đặt bàn tay phủ lên tay Hạ Lẫm, nghĩ lẽ chẳng còn sống bao lâu nữa.

 

​Ông chủ là kẻ m.á.u lạnh vô tình nhất.

 

​Sát thủ trướng một khi thành nhiệm vụ ám sát nhận, sẽ c.h.ế.t sự t.r.a t.ấ.n tàn khốc của lão, bất kể tên sát thủ đó ưu tú đến nhường nào.

 

​Ông chủ sẽ mà nương tay.​ cũng giống như những con ch.ó săn khác của lão, chẳng gì khác biệt.

 

giống như một con kiến đang giãy giụa vô vọng trong vũng bùn, kết quả càng lún càng sâu.

 

​Mạng sắp còn nữa , mà vợ cũng sắp đem bán cho kẻ khác.

 

​18

 

​Tự do rốt cuộc là gì?

 

​Trước năm mười bốn tuổi dường như cũng từng tự do.

 

​Khi đó cha vẫn còn, sống trong một căn nhà sân vườn, cha trong phòng sách vẽ bản thiết kế, ở trong bếp hầm canh, còn thì ở ngoài sân đuổi theo lũ bướm.

 

​Sau đó bươm bướm bay mất, căn nhà thiêu rụi, cha cũng còn.

 

​Tự do cũng theo cánh bướm bay , bao giờ trở nữa.

 

​Sau đó ông chủ đến, đưa cho một con d.a.o, cho cơ hội để báo thù, và cũng tròng cổ một sợi dây xích ch.ó.

 

​Bảy năm .

 

giếc ba trăm mười bảy lão.

 

​Có những kẻ đáng chếc, những kẻ đáng chếc, và những còn chẳng họ đáng chếc .

 

hỏi. Sát thủ cần đặt câu hỏi, sát thủ chỉ cần thành nhiệm vụ. Đó là bài học đầu tiên mà ông chủ dạy .

 

​Thế nhưng lão dạy , khi giếc nữa, thì .

 

 

 

Loading...