Ta một cách nhẹ bẫng như , che giấu nỗi chua xót dâng lên trong lòng.
Năm Chiêu Càn thứ mười tám, Chiêu Minh hoàng đế băng hà, nhị hoàng t.ử Nguyên Thừa Trạch đăng cơ.
Vân Lan phát mại, Dương Liễu Y ban c.h.ế.t, phủ công chúa yên tĩnh hơn nhiều.
Chỉ là khi c.h.ế.t, Lý Ngọc Thư vẫn giãy giụa, nhất quyết đòi gặp một .
Khi hạ nhân đến bẩm báo, Tạ Ngọc nhướng mày, chỉ lạnh nhạt một câu:
“Công vụ trong , để hôm khác hãy đến.”
là một hũ dấm to!
rốt cuộc vẫn gặp Lý Ngọc Thư, xem thử mối tình mà kiếp cô chú nhất trịch dốc hết tất cả đ.á.n.h cược.
Quả thực buồn .
Lý Ngọc Thư mặc áo tù, tóc tai rũ rượi, ánh mắt mờ mịt, dường như vẫn kịp hiểu chuyện gì xảy thì cửu tộc của tru di.
cũng đến mức ngu xuẩn, thấy mắt liền sáng lên, bò lăn đến mặt , kể lể những mỹ hảo năm xưa.
Chỉ là khi bắt gặp ánh mắt nửa nửa của , bắt đầu hoảng loạn.
“Những chuyện đều là do nàng bày ? Vậy lời thề non hẹn biển, lời hứa trọn đời bên của chúng thì tính là gì?”
“Xem như ngươi nhớ dai.”
“Vậy những điều giữa chúng khi xưa thì tính là gì?”
“Xem như xui xẻo.”
14
Sau khi Triều Lộ và Lý Minh Đức thành hôn, Tạ Ngọc liền một một ngựa rời khỏi kinh thành, về tái bắc trấn thủ biên cương.
Hắn thậm chí chẳng để cho một bức thư, một lời nhắn nào.
Chỉ điều…
Ta Ảnh Thất trong bóng tối đang cầm sổ nhỏ ghi chép từng việc sinh hoạt hằng ngày của .
Hừm, đồ quỷ nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tai-sinh-duyen-shud/10.html.]
15
Xích Luyện cuối cùng vẫn đuổi kịp Ô Nhã.
“Vương gia vội vàng quá nhỉ, khiến bổn cung tìm một đường vất vả.”
“Tri Vi, …”
“Bổn cung ngươi gấp, nhưng chi bằng xem một quẻ hãy ?”
Ta đầu, quất thêm một roi lên tên yêu đạo trói lưng Xích Luyện, trông t.h.ả.m hại vô cùng.
“Đại sư, đừng giả c.h.ế.t nữa, mau mau tính thêm cho Bắc An vương nhà một quẻ .”
Truyện đăng page Ô mai Đào Muối
Lúc Tạ Ngọc mới rõ vó ngựa còn một .
Khi thấy rõ gương mặt , sát khí gần như bốc thẳng lên trời.
Tên yêu đạo thấy Tạ Ngọc xuất hiện ở kinh thành, chân mềm nhũn.
Hơn mười năm trợ Trụ vi ngược, suýt nữa hại Tạ Ngọc cả đời.
Hắn cuống quýt lấy mai rùa , giả vờ phép đến mức tay cũng run lẩy bẩy.
“Tạ… Tạ vương gia chính là Văn Khúc tinh chuyển thế, , là T.ử Vi tinh chuyển thế! Văn thể cầm b.út an thiên hạ, võ thể cưỡi ngựa định càn khôn, cùng công chúa Triều Dương chính là một đôi trời sinh đất tạo!”
Mười mấy năm , Tạ Ngọc từng dám về kinh thành, chỉ vì một câu thiên sát tinh chuyển thế .
Hắn dám cược.
“Tri Vi, nàng nhớ ?”
Tạ Ngọc chỉ , nụ khiến đau lòng.
Ta xuống ngựa, bước về phía , nắm lấy tay xoay lên ngựa, nghiêng hôn lên giọt nước mắt gương mặt .
“Bổn cung tái bắc dân phong chất phác, cũng xem thử. Vương gia bằng cùng?”
“Tạ Ngọc, cùng ngươi, sống một đời để tiếc nuối.”
【Toàn văn 】