Tài khoản Penguin của tôi bị hack. - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-30 02:39:47
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không.” Anh : “ xuống mua đồ ăn, ăn lúc còn nóng . Ăn xong thì chuyện với .”

 

ăn với Phó Tẫn Sinh . Có gì thì thẳng .”

 

Anh khựng , dậy bước tới, giọng đè nén tức giận: “Phó Tẫn Sinh vốn đang cố tình đùa giỡn .”

 

“Bây giờ là đùa, qua một thời gian thì còn là đùa nữa.”

 

“Cậu tự tin ?” Anh nhạt, lấy điện thoại , lướt vài cái đưa màn hình cho : “Đây là ảnh chụp đoạn chat Phó Minh Châu gửi . Cậu tự , thái độ của Phó Tẫn Sinh với cô và với khác thế nào. Cậu với Phó Minh Châu quan hệ gì? Lớn lên cùng . Còn với là gì? Tình cảm một đêm? Cậu nghĩ sẽ đối xử t.ử tế với ?”

 

sang một bên đặt túi xuống, tự rót cho một cốc nước nóng: “Cậu chỉ cần quản Phó Minh Châu, chuyện còn cần lo. Lớn lên cùng thì chứ? Biết một ngày nào đó cũng chán.”

 

Nói xong câu , tay Thẩm Dục rõ ràng run lên.

 

“Chán?” Anh cao giọng: “Cho dù chán thì cũng hơn đối với ! Cậu mấy lời tối qua ? Bạn gái là thứ đem so sánh ? Cậu chỉ coi là công cụ để kích thích Phó Minh Châu thôi!”

 

“Chỉ là bây giờ.” uống một ngụm nước: “Cậu xong ? Xong thì .”

 

Anh im nhưng thở vẫn gấp.

 

“Cái mua cho .” lấy một gói cao dán: “Dưỡng lưng . Sau khi còn cần dùng cho Phó Minh Châu.”

 

Anh khẩy, nhận, bỏ .

 

Lần rời là khi nào nhỉ?

 

ngừng nhớ .

 

Ấn tượng sâu nhất là một mùa hè.

 

Kỳ nghỉ hè, chiếc quạt trần xanh kêu vù vù. Anh đất, tựa sofa sách.

 

bên xem tivi.

 

Sau khi dọn tới đây, Thẩm Dục mua một chiếc tivi.

 

Anh thư về nhà xin tiền.

 

Ban công trồng hoa, lá leo trong nhà, mỗi đóng cửa sổ còn nhét lá ngoài.

 

Ánh nắng tràn phòng, cửa ban công khép c.h.ặ.t, phòng khách nửa sáng nửa tối, trong nhà chỉ .

 

“Trần Mộng, vặn nhỏ tiếng , ồn quá.”

 

“Biết .” hạ âm lượng: “Cậu về phòng xem ?”

 

“Cậu mở to thế, lầu còn , gì trong phòng.”

 

“Biết , phiền thật. Không thì mấy.”

 

Anh nhẹ, tiếp tục sách.

 

Chiều hôm đó, bố tới.

 

Trang phục họ mặc là thứ hiếm thấy ở huyện nhỏ .

 

Bố mặc vest chỉnh tề, mặc váy dài, giống minh tinh poster.

 

Họ mang theo nhiều đồ và đồ ăn vặt đưa Thẩm Dục đang .

 

Anh thủ tục chuyển trường.

 

Bạn bè sẽ tới Thâm Quyến học.

 

Nghe xa.

 

Trước khi , mắt đỏ hoe, hẹn gặp .

 

Anh nhiều, chỉ nhớ một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tai-khoan-penguin-cua-toi-bi-hack/chuong-5.html.]

 

sẽ chuyển về. Thâm Quyến. Cậu cứ ở nhà , gửi tiền cho .”

14

 

Thẩm Dục giờ .

 

Chỉ là đến năm lớp 12 mới chuyển về.

 

Anh ngày càng trai, cao hơn, ăn mặc chỉnh tề, cử chỉ lịch thiệp.

 

Vừa chuyển trường, thu hút nhiều ánh của con gái.

 

Phó Minh Châu là một trong đó.

 

Với , vẫn như cũ, như thể cả hai từng lớn lên, từng đổi.

 

cũng . Anh cũng thấy phiền.

 

bảo theo đuổi Phó Minh Châu, chịu. Chỉ cần , ầm lên, rơi nước mắt, đồng ý.

 

từng lưu ban, lớn hơn Thẩm Dục. Phó Tẫn Sinh cũng từng lưu ban, chúng đều trưởng thành từ lâu.

 

Sinh nhật Thẩm Dục sắp tới.

 

Hôm đó, và Phó Minh Châu về muộn.

 

Khi đang ở nhà Phó Tẫn Sinh. Phó Minh Châu khoác tay về nhà họ Phó.

 

Thẩm Dục đề nghị đưa về. Sắc mặt Phó Minh Châu lập tức đổi.

 

Anh dịu dàng xoa đầu cô :“Không yên tâm về ?”

 

...” Cô nắm tay , ánh mắt đầy lưu luyến: “Cậu về nhà nhớ gọi cho .”

 

Tay Phó Tẫn Sinh đặt eo siết c.h.ặ.t hơn.

 

“Được.” Thẩm Dục với Phó Minh Châu.

 

Anh đưa về nhà.

 

đùa: “ còn tưởng tối nay sẽ mất ngủ cả đêm.”

 

“Ha.” Anh lạnh: “Cậu tưởng ai cũng giống , tùy tiện là yêu một ?”

 

Bị châm chọc, nổi nóng: “Ý là gì? tùy tiện ? từng yêu ai? từng cho ai? Chỉ Phó Tẫn Sinh thôi!”

 

ném túi xuống. Thẩm Dục hất tay túi rơi xuống đất.

 

“Đừng nhắc tới mặt . Một kẻ tệ hại. Cậu xứng với .”

 

"Cậu tệ thì cũng tệ. Sao xứng?” lạnh: “Phó Minh Châu mới xứng với . Cậu lo cho cô , đừng xen chuyện của !”

 

Thẩm Dục nữa.

 

Phó Tẫn Sinh gọi ngoài.

 

Ở khách sạn, thô bạo hơn những .

 

đau đến chịu nổi, đẩy .

 

“Anh đừng vì Phó Minh Châu mà trút lên em như .”

 

Anh lạnh, từ cao bóp cằm hất sang một bên: “Đã hỏng , còn giả vờ trong sạch cái gì?”

 

“Anh thể tôn trọng em một chút ?” cầu xin, tay đặt lên tay .

 

“Lên giường với thì còn là đầu, còn giả bộ cái gì? Cô để ý ? để ý cô?” Anh đẩy : “Ghê tởm.”

 

“Vậy tại ...” Nước mắt rơi xuống: “Tại đồng ý ở bên em?”

 

Loading...