Tài khoản Penguin của tôi bị hack. - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-30 02:38:25
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cậu đừng để ý, nó ở nhà chiều quen .”

 

“Không , em gái nào cũng mà. thật sự ngưỡng mộ cô một như . Nếu trai như , chắc chắn chuyện gì cũng lời.”

 

“Thật ?” Mắt Phó Tẫn Sinh sáng lên.

 

“Ừ, Tẫn Sinh.” như lỡ lời, vội che miệng, chớp chớp mi: “Xin ... gọi như ?”

 

Anh gật đầu, đỏ mặt ngượng ngùng.

 

“Anh Tẫn Sinh, tối nay cùng xem phim nhé? Em thể chuyện với chị Minh Châu thêm một chút, để chị cùng với ... đừng giận nữa...”

 

khuỵu gối, ngước lên bằng ánh mắt đầy mong đợi.

 

Trong mắt , phản chiếu hình ảnh của .

 

Giống như một con b.úp bê nhỏ.

 

Phó Tẫn Sinh sững một chút.

 

“...Được. Chúng xem. Không cần gọi em nữa.”

7

 

mặc quần áo xong xuống lầu.

 

Thẩm Dục nhà.

 

Anh mặc áo khoác trắng sạch sẽ, trông thanh tú.

 

“Cậu sợ bóng tối mà vẫn xem phim với ?”

Vừa thấy , hỏi.

 

đoán Phó Minh Châu với chuyện vé xem phim.

 

“Chẳng lẽ cả đời xem phim ?”

 

Ánh mắt vốn luôn bình thản của khẽ rung lên.

 

“Cậu thích Phó Tẫn Sinh đến ?”

 

“Ừ.”

 

“...”

 

Anh lặng lâu. Ánh đèn đường kéo cái bóng của dài , một phần chồng lên bức tường. Trông giống như một ông già còng lưng.

 

Còn bóng của thì thẳng tắp rơi xuống mặt đất, cao lớn đến lạ.

 

“Còn việc gì ? Không thì đây...”

 

“Cầm cái theo.” Anh đưa một chiếc đèn pin lớn.

 

“Nhớ bảo Phó Tẫn Sinh đưa về.”

 

“Lắm lời.” giật lấy đèn pin.

 

“À đúng , dọn ngoài ở thì đừng thường xuyên về tìm nữa.”

 

...” Bàn tay khẽ cuộn .

 

“Xa lắm, tiện, trời lạnh thế . Qua một thời gian nữa tuyết rơi, đường còn khó hơn.”

 

.” Giọng vẫn dịu dàng như con .

 

“Cậu phiền thật đấy.” chỉnh quai túi vai.

 

, đừng tới nữa.”

 

“Ừ, .”

 

Anh tránh sang một bên.

 

Còn về phía rạp chiếu phim.

8

 

Con đường khó , cũng dài.

 

“Nhà ai mà để con nít ăn mặc thế !” thấy một tiếng quát vọng từ xa, bước chân Thẩm Dục vì thế mà nhanh hơn.

 

Anh đặt xuống chiếc sofa cũ trong nhà, thở dốc, trán lấm tấm mồ hôi.

 

lấy quần mới cho .”

 

Anh chạy phòng.

 

Nhà ít đồ đạc, chỉ những thứ cơ bản.

 

Trên kệ tivi chất đầy sách nhưng tivi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tai-khoan-penguin-cua-toi-bi-hack/chuong-3.html.]

 

Cốc nước rót cho khi xuống lầu vẫn lặng lẽ đặt bàn.

 

Dường như chỉ đổi.

 

Thẩm Dục còn khỏi phòng thì cửa đột ngột mở từ bên ngoài.

 

Mẹ còn bước , mùi khó chịu tràn tới, lúc đó đó là mùi gì.

 

Bà nhuộm tóc vàng, xơ xác, quầng mắt thâm.

 

Cổ áo còn cài, để lộ một phần n.g.ự.c. Khi ánh mắt bà chạm , cảm xúc như tìm chỗ trút .

 

“Quần ?” Bà lao tới, kéo thẳng. 

 

“Cái quần mới mua năm ngoái mà mày mặc kiểu đó ? Tiền của tao là gió thổi tới chắc? Cái quần đó hai trăm tệ đấy!”

 

Ý thức của như trôi lơ lửng , cúi đầu lời nào.

 

Mỗi khi nổi giận, bà thường tới lui yên.

 

Lúc , Thẩm Dục cầm một chiếc quần đen .

 

“Dì ơi...”

 

“Quần của Trần Mộng ?” Mẹ cố nén giận.

 

“Cậu ...” Thẩm Dục một cái.

 

mặt , bật .

 

“Nói ! Có ngoài chơi bẩn, vứt luôn ?” Mẹ những mảng tuyết dính Thẩm Dục, lớn tiếng hỏi.

 

nhớ cảnh chiếc quần Thẩm Dục giấu trong đống đồ linh tinh.

 

“Đừng sợ, ai phát hiện . Khi nào cần sẽ lấy .” Anh từng sang với như .

 

Mẹ tiếng cho bực bội bà tát một cái.

“Khóc ! Suốt ngày chỉ !” Bà gào lên: “Con c.h.ế.t tiệt , ! Quần ?”

 

“Quần ?”

 

Vai áo kéo lệch, cả lắc lư theo.

 

“Hả? Tao nuôi mày vất vả thế nào mày ? Không mày, tao sống còn sướng hơn! Cái quần đắt thế, mày vứt là vứt, mày tưởng tiền tao kiếm dễ lắm ?”

 

Ngón tay bà chỉ thẳng vai , lùi hai bước kéo trở về.

 

“Dì ơi, đừng trách Trần Mộng, là của cháu. Cháu nên rủ em ngoài chơi.”

 

Thẩm Dục do dự bước tới.

 

Mẹ liếc một cái, kéo tai .

 

hoảng sợ thét lên.

 

Thẩm Dục vội vàng đuổi theo nhưng đóng cửa chặn bên ngoài.

 

Anh còn to hơn , ngoài cửa ngừng gõ.

 

Mẹ đẩy sang một bên, mở cửa, đá ngoài.

 

Thẩm Dục giống như trượt ngã tuyết, phịch xuống cửa, phát tiếng “thịch”.

 

Ngay đó, cửa đóng sầm .

 

Tiếng trong nhà và ngoài cửa chồng chéo vang lên.

9

 

Ngón tay cái chút chai sạn của chồng lướt nhẹ mặt một lúc.

 

Ánh mắt tối .

 

Anh rời khỏi , ánh đèn trắng ch.ói lòa tràn tới.

 

“Đừng để lừa. Đừng gửi ảnh riêng của . Đừng hẹn gặp mặt.”

 

Anh liên tiếp ba “đừng” nhưng hề trách .

 

Chồng phòng tắm đóng cửa .

 

Hơn mười phút , bước , nồng mùi t.h.u.ố.c lá.

 

“Anh bắt đầu hút t.h.u.ố.c từ khi nào ?”

 

Anh lạnh nhạt một cái, gì.

 

“Lưng , hút ít thôi.”

 

Loading...