TA VÀ ĐỐI THỦ MỘT MẤT MỘT CÒN RƠI VÀO BỂ TÌNH - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-25 10:17:08
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn bế Noãn Noãn, hôn lên khuôn mặt bầu bĩnh của con bé:
"Có ba ở đây, cái đất Bắc Kinh ai dám chuyện con con ."
Khóe mắt cay cay.
Khổ nỗi Cẩu Tuân cứ thích thọc gậy bánh xe đúng lúc cảm động, nó hì hì hỏi: "Ba, thế lỡ đứa bé là của nhà họ Lục thì ?"
Ba đá nó một cái, trừng mắt .
"Trước khi tức c.h.ế.t, cũng giữ nửa cái mạng để nuôi cháu gái nhà họ Lục."
9
Tối nay một bữa tiệc thương mại, và Cẩu Tuân mặt ba đến dự.
Lại gặp Lục Tầm.
Cách biệt hai năm, đủ xa, rốt cuộc mới dám yên tâm mà đ.á.n.h giá .
Lục Tầm trưởng thành và chững chạc hơn ít. Tiếp quản tập đoàn Lục thị hai năm, từ Lục thiếu gia năm nào thăng cấp thành Lục tổng, ánh mắt thêm vài phần thong dong, khí chất kiêu ngạo, tự phụ.
Chỉ là, bên cạnh đang một cô gái.
Là Đàm Vi.
Điềm tĩnh, dịu dàng, cô thậm chí chẳng cần gì, chỉ an tĩnh đó cũng là đại từ vựng hảo cho hai chữ "ánh trăng sáng".
Bước chân khựng , cứng đờ khoác tay Cẩu Tuân.
Vừa bước đến gần sảnh tiệc, đúng lúc thấy nhắc đến tên Lục Tầm ——
"Lục tổng năm xưa từng về hình mẫu lý tưởng của , chẳng rõ ràng là kiểu như Đàm Vi ? Nghe hai nhà Lục - Đàm đang bàn chuyện cưới hỏi ."
"Cô ? Lục tổng và Đàm Vi từng bạn học một thời gian đấy, chỉ là đó cô nước ngoài sớm."
"Còn nữa , ánh trăng sáng giấu kín bao năm nay của Lục tổng, chắc chắn là Đàm Vi ."
Ta đến nhập tâm, chân vô tình giẫm vạt váy, vấp lảo đảo hai bước, may mà Cẩu Tuân kịp thời đỡ lấy.
Vừa ngẩng đầu lên.
Lại tình cờ chạm ánh mắt Lục Tầm.
Người đàn ông một tay đút túi quần, ánh mắt lướt qua mặt , đó dừng ở bàn tay Cẩu Tuân đang đỡ .
Khi hồn, chuyện với Đàm Vi.
Ánh mắt chạm cứ như thể chỉ là ảo giác của .
Không gì, Đàm Vi chọc , khóe miệng lộ hai lúm đồng tiền.
Không thể thừa nhận.
Quả thực là trai tài gái sắc.
Ta chua xót đầu , tìm một góc khuất ít , bưng ly vang đỏ uống một .
Ba cố ý để và Cẩu Tuân tiếp quản công ty, nhưng chí hướng của ở đó. Năm xưa nước ngoài, một là để trốn Lục Tầm, hai là để tu nghiệp.
Ta là một nhà thiết kế trang sức. Tuy đạt vài giải thưởng quốc tế, nhưng nay vẫn thiết kế một tác phẩm nào khiến bản ưng ý nhất.
Khả năng giao tiếp của Cẩu Tuân . Dù mới về nước, cả sảnh tiệc chẳng ai phận nó, nó vẫn thể thản nhiên tiến lên bắt chuyện với .
Đấy, thấy .
Ta nhấp một ngụm rượu, đầu sang, chỉ thấy Cẩu Tuân đang trò chuyện vô cùng vui vẻ với một cô gái.
Từ từ ?
Ta cận thị, lúc nheo mắt mới dám xác định ——
Cô gái nó chọc cho rũ rượi , chính là Đàm Vi.
C.h.ế.t dở.
Đào góc tường kiểu gì đào trúng của Lục Tầm, cái tên đó nổi tiếng thù dai hẹp hòi.
Ta đặt ly rượu xuống, đang định kéo Cẩu Tuân về thì phía bỗng vang lên một giọng quen thuộc.
Giọng điệu trầm khàn, chua loét:
"Chồng cô, vẻ chuyện vui vẻ với bạn nhỉ."
10
là sợ cái gì thì cái đó đến.
Ta lưng về phía , căng da đầu đáp: "Chồng ... tính tình vốn hoạt ngôn."
Người phía lạnh: "Nhìn ."
Lục Tầm kéo ghế xuống đối diện .
Ta ngửi thấy mùi xạ hương trắng nhàn nhạt, tâm trí hề báo kéo tuột về cái đêm của hai năm .
Ánh đèn mờ ảo, mùi xạ hương trắng hòa quyện cùng mùi rượu thoang thoảng, vòng xoáy d.ụ.c vọng đẩy lên đến đỉnh điểm.
Mặt nóng ran.
"Nóng lắm ?"
Lục Tầm liếc một cái, đ.á.n.h thẳng trọng tâm: "Đỏ mặt cái gì?"
"Không..."
Ta l.i.ế.m môi, ép bản nghĩ đến mấy chuyện linh tinh nữa. Vì căng thẳng, theo bản năng về phía Cẩu Tuân.
Cái thằng vẫn đang gạ gẫm.
Khoảng cách quá xa, nó đang cái gì, chỉ thấy dáng vẻ lắng chăm chú của Đàm Vi.
Hai bọn họ vẻ hợp cạ.
Ta liếc Lục Tầm đối diện: "Anh tức giận ?"
Lục Tầm bật , liếc mắt sang bên một cái: "Chồng cô, cô còn vội thì vội cái gì."
Có lẽ do quá căng thẳng, ly rượu cạn đáy từ lúc nào .
Tửu lượng của vốn , lúc mới hậu tri hậu giác nhận men râm ran bốc lên.
Trầm mặc vài phút, Lục Tầm điện thoại.
Còn mượn men say, chằm chằm Lục Tầm chớp mắt.
Như thể bù cho thời gian trống vắng suốt hai năm qua.
"Lục Tầm."
"Hửm?"
Ta l.i.ế.m môi, bỗng nhiên hỏi thẳng: "Anh và Đàm Vi, đang quen ?"
Lục Tầm im lặng một chút.
Sau đó, nghiêm túc :
"Không ."
Trong lòng khấp khởi mừng thầm.
giây tiếp theo, chú ý thấy lúc Lục Tầm chuyện, tay vẫn luôn vuốt ve chuỗi Phật châu cổ tay.
Chuỗi hạt kéo đứt ở sân bay hôm nọ, xâu từng viên một.
Ta khẽ hỏi: "Chuỗi Phật châu , quan trọng với lắm ?"
"Ừ."
Động tác của Lục Tầm dừng : "Bởi vì tặng nó quan trọng."
Ta cứng đờ, gì nữa.
Một chút vui sướng nhen nhóm nhanh ch.óng vụt tắt. Hắn và Đàm Vi ở bên , chẳng qua là vì theo đuổi cô thôi, đúng ?
"Xin ," dậy, " vệ sinh một lát."
"Ừ."
Hai năm trôi qua.
Giữa chúng thế mà cũng đổi.
Hắn trở thành Lục tổng, còn nâng cấp lên , giữa hai đứa còn cái khí thế giương cung bạt kiếm như xưa, gặp thế mà cũng thể bình tâm xuống đôi ba câu.
11
Ta dậy vệ sinh. Mới nửa đường, bỗng thấy tiếng kinh hô: "Cẩn thận!"
Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, chỉ thấy một giá sắt bên cạnh va , đang đổ ập thẳng về phía .
Nhanh đến mức căn bản kịp phản ứng.
Tiếp đó là một trận trời đất cuồng, kéo mạnh một vòng tay ấm áp.
Hương xạ hương trắng quen thuộc bao trùm lấy .
Giá sắt đổ ập xuống một tiếng rầm.
Ta thấy một tiếng rên rỉ nghèn nghẹn vang lên đỉnh đầu.
"Lục Tầm!"
Lục Tầm ôm c.h.ặ.t trong lòng, dáng vẻ nhíu mày thế mà cho một ảo giác rằng đang lo lắng cho .
"Không chứ?"
Ta lắc đầu, tầm mắt bỗng dừng ở phía đầu : "Anh... chảy m.á.u !"
Có vết m.á.u dọc theo gáy Lục Tầm chảy ngoằn ngoèo xuống.
Lục Tầm dùng tay quệt thử một cái, liếc mắt : "Không ."
Nói xong, dậy, chìa tay về phía .
Chẳng tại , bàn tay đưa giữa trung sinh sinh thu về.
Giây tiếp theo, Cẩu Tuân hớt hải chạy tới: "Chị chứ?"
Ta lắc đầu.
Sau khi Cẩu Tuân đỡ dậy, lo lắng xem vết thương của Lục Tầm, bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-va-doi-thu-mot-mat-mot-con-roi-vao-be-tinh/2.html.]
"Ngốc."
Lục Tầm lạnh lùng : "Không tránh ?"
Sự quan tâm ban nãy quả nhiên chỉ là ảo giác. Lục Tầm lau vết m.á.u tay, nhạt giọng : "Đừng hiểu lầm, chỉ xảy t.a.i n.ạ.n ở bữa tiệc của mà thôi."
Đang lúc chuyện, Đàm Vi chạy tới: "Anh chứ?"
"Không ."
Ngữ khí Lục Tầm dịu đôi chút: "Vết thương nhỏ, đáng ngại."
Cô dìu ngoài bôi t.h.u.ố.c.
Còn Lục Tầm, từ đầu đến cuối thèm lấy một .
12
Sau bữa tiệc, Cẩu Tuân liền mấy ngày về nhà.
Hỏi cũng chịu .
Còn ba , dạo gần đây đang trăn trở chuyện tiệc thôi nôi (mừng một tuổi) cho Noãn Noãn.
Thực Noãn Noãn qua một tuổi một tháng , nhưng ba chuyện lúc ở nước ngoài tổ chức sinh nhật cho con bé, liền lập tức xót cháu, nhất quyết đòi tiệc thôi nôi bù.
Khuyên thế nào cũng , đành chiều theo ý ông.
mà, đúng ngày tiệc thôi nôi của Noãn Noãn, Cẩu Tuân gây họa.
Nó mời Đàm Vi.
Và mời luôn cả Lục Tầm tới.
Ba thấy Lục Tầm, sắc mặt lập tức sầm xuống, nhưng tên phản ứng nhanh, vội vàng dâng món quà chuẩn sẵn.
"Đây là khóa trường mệnh tặng cho Noãn Noãn, hy vọng cô bé một đời bình an, khỏe mạnh vô lo."
Chỉ vỏn vẹn hai câu, lập tức vuốt phẳng bộ lông đang xù lên của ba .
"Cậu lòng , cảm ơn."
"Vào ."
Cứ như , Lục Tầm đường hoàng bước cửa nhà .
Cũng may, hôm nay là sân nhà của Noãn Noãn, ba cũng bận tâm đến việc giới thiệu Cẩu Tuân với .
Ít nhất thì mặt Lục Tầm, Cẩu Tuân vẫn lột mặt nạ.
Có điều, thằng ranh hề thế nào là thu liễm. Tiệc trôi qua một nửa, nó lén lút chạy đến bên cạnh Đàm Vi.
Hai trông vẻ thiết hơn nhiều.
Ta thậm chí còn nghi ngờ, mấy ngày Cẩu Tuân về nhà, là tìm Đàm Vi .
Ánh mắt vô tình liếc sang.
Lại phát hiện Lục Tầm cũng đang về phía bên đó.
Ngón tay vuốt ve chuỗi Phật châu cổ tay.
Hắn ngược sáng, từ góc độ của thể rõ biểu cảm khuôn mặt .
Chắc là đang hụt hẫng lắm.
Trái ngược với vẻ lạnh lùng của Lục Tầm, Cẩu Tuân mồm mép tép nhảy, dỗ dành con gái.
lúc Lục Tầm thu hồi ánh mắt, thấy hỏi: "Có con gái đều thích kiểu đàn ông dỗ ngọt thế ?"
Sợ buồn, vội vàng lắc đầu: "Cũng hẳn, thích dẻo miệng, nhưng cũng thích kiểu thanh lãnh, trầm tính."
Ví dụ như đây.
Chỉ thích cái vẻ c.h.ế.t xong, vô d.ụ.c vô cầu của Lục Tầm.
Lục Tầm tính tình lạnh lùng, ít , cảm xúc cũng cực kỳ định, luôn mang cho cảm giác thanh cao, thoát tục.
mà, chính cái như kéo xuống khỏi thần đàn, như thế mới càng tôn lên sự điên cuồng và buông thả của đêm hôm đó.
"Còn em thì ?"
Câu hỏi của Lục Tầm cắt ngang dòng hồi tưởng.
Ngẩng đầu lên, thấy đang , ánh mắt thâm trầm khó đoán.
kịp đợi trả lời, : "Thôi bỏ ."
"Em đều gả cho , câu hỏi thực sự thừa."
13
Tiệc thôi nôi luôn một tiết mục thể thiếu: Chọn đồ vật dự đoán tương lai (Zhuazhou).
Ba chuẩn kỹ lưỡng, đồ vật bày nhiều đến mức khoa trương.
Từ sổ đỏ, ngân phiếu cho đến b.út giấy mực thước, thiếu thứ gì.
Thợ chụp ảnh theo sát bộ quá trình.
Tất cả đều dồn mắt Noãn Noãn, xem con bé sẽ chọn món nào.
Dưới sự chú mục của , Noãn Noãn bò qua một xấp giấy chứng nhận bất động sản, lảng tránh mấy chiếc chìa khóa siêu xe, cũng ngó lơ luôn bộ văn phòng tứ bảo.
Ngay lúc ba định bế con bé về vị trí xuất phát để chọn , thì Noãn Noãn bò thẳng đến mặt Lục Tầm.
Con bé xuyên qua tầng tầng lớp lớp chướng ngại vật, đó ôm c.h.ặ.t lấy chân Lục Tầm, cất giọng nũng nịu gọi:
"Ba... ba ba..."
Cả hội trường im phăng phắc.
Ta và Cẩu Tuân trố mắt , thậm chí chẳng dọn dẹp tàn cuộc thế nào.
Quay đầu , Lục Tầm cũng đang .
Hắn cúi bế Noãn Noãn lên, động tác dịu dàng, đặt con bé trở tấm t.h.ả.m chọn đồ: "Noãn Noãn ngoan, cháu thích cái nào?"
Con bé vung vẩy bàn tay nhỏ xíu, túm lấy chuỗi hạt cổ tay Lục Tầm.
Thấy khí bối rối, vội hòa giải: "Tiểu công chúa đúng là chọn, đây là đang chọn Bồ Tát phù hộ cho cô bé đấy."
Lục Tầm bật .
Lòng bàn tay đặt lên đỉnh đầu con gái xoa xoa nhẹ, hề thấy chút do dự, tháo chuỗi Phật châu tay xuống, nhét tay Noãn Noãn.
"Vậy tặng cho con."
Lục Tầm rũ mắt con bé, dáng vẻ dịu dàng hiếm thấy.
"Hy vọng Bồ Tát sẽ phù hộ cho Noãn Noãn."
Thư Sách
Nói xong, bế Noãn Noãn lên, đến cạnh , giao con bé tay Cẩu Tuân.
14
Kể từ tiệc thôi nôi của Noãn Noãn, lâu gặp Lục Tầm.
Trong lòng luôn cảm thấy trống rỗng, như thiếu vắng một thứ gì đó.
Chuỗi Phật châu Lục Tầm đeo quanh năm suốt tháng , giờ tay .
Noãn Noãn quá nhỏ, cách nào đeo .
Hơn nữa, luôn cảm thấy áy náy trong lòng. Chuỗi hạt là Đàm Vi tặng Lục Tầm, vô cùng quan trọng đối với . Hôm đó chắc là do đông , Lục Tầm tiện từ chối nên mới đành đưa cho Noãn Noãn.
Nghĩ nghĩ , vẫn quyết định mang chuỗi hạt đến nhà họ Lục.
"Đại Đại ?"
Lục phu nhân kéo tay , vẫn nhiệt tình như ngày xưa: "Cháu đến tìm A Tầm đúng ? Nó đang ngủ lầu đấy."
Khác với ba , ba Lục dù đối đầu gay gắt với ba thương trường, nhưng chẳng hiểu đặc biệt thích .
"Cháu cứ trực tiếp lên lầu tìm nó là ."
Nói xong, bà đẩy lên cầu thang, lưng dặn dò giúp việc chuẩn trái cây.
Ta đành căng da đầu lên lầu.
Gõ cửa.
Một lúc lâu , bên trong mới truyền tiếng đáp: "Vào ."
Giọng khàn, mang theo vài phần mệt mỏi.
Ta đẩy cửa bước .
Phòng của Lục Tầm luôn tối giản, ngoại trừ một chiếc giường và tủ đầu giường thì còn món đồ nội thất nào khác.
Lục Tầm đang giường, cuộn kín mít trong chăn.
Bước đến gần mới phát hiện, nhắm nghiền hai mắt, mặt đỏ bừng.
Ta sững , đưa tay sờ thử.
Trán nóng ran.
Lục Tầm đang phát sốt.
Có lẽ do tay quá lạnh, nhíu mày, mở mắt .
Bốn mắt , bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng khó tả.
Lục Tầm chằm chằm một lúc, bỗng khẽ mắng: "Lão t.ử sắp sốt đến c.h.ế.t ? Lại còn sinh ảo giác nữa."
15
Ta ngớ : "Ảo giác gì cơ?"
Lục Tầm lên tiếng.
Một giây.
Hai giây.
Hắn đột nhiên vươn tay, nhéo má một cái.
"Đau!"
Lục Tầm chậm rãi thu tay về, dậy:
"Có chuyện gì?"