Thực Trình Túy Chi cũng giận, năm năm bên , chỉ giận đúng một — là khi ngỏ ý hòa ly.
Lưu Thái phó cưới là sai lầm, liền chứng minh chính ông mới là sai.
Thế gian , chẳng việc gì bạc thể giải quyết, quan trường thương trường đều như .
Từ chuyện rừng đào hôm , bắt đầu giao hảo với giới quan .
Trước hết là từ các phu nhân trong nội viện, gửi chút ngọc ngà châu báu, kèm theo vài lời khéo léo tâng bốc, họ cũng sẵn lòng đáp .
Chỉ là những kẻ xuất danh gia vọng tộc, dáng vẻ luôn cao ngạo.
Mỗi mời dự yến, bỏ bạc, tận lực phục vụ.
Có một các phu nhân chơi trò ném thẻ bình, ôm ống tên bên hầu hạ, đến mức cơ mặt tê rần.
Trình Túy Chi bỗng dẫn theo ái nữ của Lưu Thái phó đến, chốn như thế, thường đến đều dắt theo thê t.ử.
Vậy mà mang khác, ôm ống tên mà lặng lẽ cúi đầu, nên .
Các phu nhân lập tức vây quanh, bao nhiêu xa cách lúc đều tan biến: “Thật là đôi ngọc lữ kim đồng!”
“Trình đại nhân lúc nào cũng mặt lạnh, chỉ cô nương Gia Dư mới khiến ngài nhiều hơn chút.”
“Nhìn cứ như bước từ một vở tuồng — tài t.ử giai nhân thật xứng đôi.”
Tiểu thư họ Lưu e lệ đáp: “Các phu nhân chớ đùa, và vốn là chút tình, nếu lời truyền , khó tìm nơi quy thú.”
Các phu nhân càng rộ: “Thế chẳng càng ? Thêm một tầng quan hệ nữa!”
“Trình đại nhân chẳng vẫn đợi nàng ? Chờ khi công danh tiến thêm một bậc, Lưu Thái phó mới an tâm gả nàng đó.”
Ta ôm c.h.ặ.t ống tên, cánh tay mỏi rã, trong lòng chỉ đầu chạy trốn.
Chốn thương trường càng vấp càng tiến, cùng tranh luận mặt đỏ tai hồng chẳng hề e ngại.
Duy chỉ những lúc thế , luôn đầu mà chạy.
Bỗng một giọng lạnh lẽo vang lên: “Ta tới đón ái thê của .”
Ta giật ngẩng đầu, liền chạm ánh mắt lạnh như sương của Trình Túy Chi.
Người trong cuộc cũng lập tức im lặng.
Hắn bước qua đám đông, đợi hồn, thì ngay mặt.
Hắn ôm lấy bó tên trong tay , nắm tay dắt .
Hôm nay vẻ lạ lắm, rảo bước đuổi theo, vỗ vỗ tay : “Ta còn kịp cáo biệt các vị phu nhân, như tiện .”
“……”
“Vì hôm nay ngươi tới?”
“……”
Hắn kéo đến xe ngựa, vẫn gì, bất ngờ bế ngang lên, nhét trong xe.
“Trình Túy Chi! Ngươi gì hả?!”
Ta giãy giụa dậy, liền ấn xuống, sắc mặt âm trầm dọa : “Gần đây ngươi sớm tối về, rốt cuộc là gì?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-tuong-truy-the-cau-phuc-hon/chuong-4.html.]
“Ta… …”
Thanh âm của Trình Túy Chi cao thêm một phần: “Tiểu thư họ Lưu ngươi đang lôi kéo quan viên! Họa Doanh, nếu chuyện mượn cớ, để bảo cho ngươi!”
Ta lặng , nghẹn nơi n.g.ự.c khiến chẳng thể thở nổi, bao uất ức dồn nén bao ngày nay bỗng bùng phát: “Vậy gì mới là đúng? Ngươi cho !”
Ánh mắt Trình Túy Chi thoáng lay động, tay đang nắm lấy cũng dịu phần nào: “Ngươi cần gì cả.”
“Phải ? Chỉ vì ngươi khinh là nữ nhi thương gia?”
“Ta thơ, chẳng hiểu triều chính, trong mắt ngươi chẳng xứng để xen việc của ngươi.”
“ ngươi nguyện đủ điều với tiểu thư họ Lưu, nàng gì ngươi cũng tin.”
Mũi cay xè, cảm giác như một sợi dây trong lòng đứt đoạn.
Nhiều năm qua, luôn thiên hạ xứng với Trình Túy Chi, liều lĩnh chứng minh họ sai.
Thế nhưng những điều đó, Trình Túy Chi dường như từng trông thấy.
Giống như ánh mắt lúc , đầy nghi hoặc, nhưng chỉ thoáng qua, khôi phục vẻ trầm thường ngày: “Đừng nghĩ nhiều. Ngươi cứ như , điều thích là .”
Hắn vẫn lấy một lời giải thích, hít sâu một .
Ngước mắt , nước mắt tràn mi: “Ta mỏi mệt… thể những lời gièm pha .”
“Ta chứng minh họ sai, nhưng ngươi vĩnh viễn về phía .”
“Đến chính cũng chẳng nhận nữa .”
Ta bật khổ: “Trình Túy Chi, chi bằng chúng hòa ly !”
Tay đang nâng chén của Trình Túy Chi khựng giữa trung.
Hắn nhắm mắt, thở dài một tiếng: “Hôm nay ngươi mệt , cứ về nghỉ .”
Chén chẳng uống, khi đặt xuống vô ý đổ, vị Trình đại nhân xưa nay cẩn trọng điềm tĩnh, rốt cuộc cũng lúc thất thố.
Quay hiện tại.
Ta cứ tưởng rằng Tống Lận dọa sợ mà dám tới nữa, ai ngờ đến thêm một .
Những ngày lời đồn nhảm nhí ngớt, còn dám đến, kính là bậc hán t.ử.
Ta mở lời : “Hôm thật thất lễ.”
Tống Lận chỉ mỉm độ lượng: “Tả tướng phàm thể dây .”
“Ta cũng qua vài điều, giữa ngươi và …?”
“Ta và vốn ba năm gặp, mỗi một cuộc sống, sớm chẳng còn quan hệ gì.”
Lời giải thích thật khiên cưỡng.
Tống Lận nhạt một tiếng, giọng mang vẻ bất bình: “Người đều Họa nương t.ử xứng với Tả tướng, thấy chắc.”
“Hắn ngày hôm nay, cũng nhờ nhà họ Họa nâng đỡ. Giờ thành công trở mặt đoạn tình, chẳng là kẻ phụ tâm ?”
Tay đang rót chợt khựng giữa trung.
Ta nghiêm mặt , ngữ điệu trầm tĩnh: “Hắn từng mượn sức ai, những gì hôm nay đều do tự nỗ lực mà .”