TA NHẶT HOÀNG ĐẾ Ở VEN ĐƯỜNG - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:49:33
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước giờ, Thẩm An Thu luôn ba khúc mắc trong lòng, một là bản hại ch/ết nương t.ử là Sở Vân, hai là nữ nhi của ông tật ở mắt, ba là lúc Sở Vân vẫn luôn nhớ đến cha già ở kinh thành.
Năm đó Sở Vân khăng khăng gả cho ông, vì mà đoạn tuyệt cha con với Sở tướng. Thẩm An Thu , lúc thê t.ử lâm chung vẫn hai mối lo là A Loan ở bên ngoài cùng ông và Sở tướng quân.
Sở Vân hối hận khi gả cho Thẩm An Thu, nhưng nàng thẹn với lòng, khi đó quá xúc động, nếu nàng chịu xuống chuyện hài hòa với Sở tướng, thì cha con họ đoạn tuyệt đến nông nỗi như .
Khi Sở Vân qua đời, Thẩm An thu cho đưa tin đến Sở phủ, nhưng đưa tin còn thể bước cửa Sở gia, thì phong thư báo tang đến tay Sở tướng.
Thẩm An thu cho rằng Sở tướng quyết tâm nhận Sở Vân, cho đến khi Thanh Hà chạy đến tiểu viện Thẩm gia ở mộ Sở Vân đến ngất xỉu, đó là Sở tướng. Mười mấy năm qua , ông già nhiều, thấy lão thừa tướng ôm bia mộ Sở Vân mà khổ sở Thẩm An Thu thực , còn chỗ nào giống như triều đình uy phong.
Cha vợ với con rể đầu bình tĩnh chuyện, thế nhưng là mộ của Sở Vân, ân oán ngày cũ theo đất chôn thật sâu, nhưng hai nhanh nổi tranh chấp mới.
Sở tướng buồn bực nữ nhi vì một tên thầy t.h.u.ố.c giang hồ mà đoạn tuyệt quan hệ với , vì thế nhẫn tâm bỏ mặc cho trong phủ nhắc tới Sở Vân, nhưng khi hết giận, ông tìm Sở Vân và Thẩm An Thu thì mất hết tin tức. Đương nhiên , Thẩm An Thu từng phái đến Sở phủ đưa tin, ông trong lòng thấy , cảm thấy điều lành, nhưng rốt cuộc tìm đưa tin. Lần nếu ngoài ý Đào Hoa trấn một thần y họ Thẩm, ông cũng tìm đến đây.
Thẩm thần y ở Đào Hoa trấn chính là Thẩm An thu, nhưng nữ nhi của ông sớm còn từ mười mấy năm . Sở tướng chịu đả kích qua lớn, suýt nữa đập đầu ch/ết ở mộ Sở Vân, nhưng chợt thấy bia mộ ghi rõ tên lập mộ là Thẩm An thu cùng Thẩm A Loan.
Biết nữ nhi còn lưu con cái, Sở tướng khăng khăng đem A Loan về kinh thành, nhưng Thẩm An Thu đồng ý, vì hai cãi một trận.
Lão thừa tướng thuyết phục A Loan, nàng lắc đầu : “A Loan sinh ở Đào Hoa trấn, lớn lên ở Đào Hoa trấn, từng nghĩ đến sẽ nơi khác.” Nàng chỉ phụng dưỡng cha.
Không khuyên A Loan, Sở tướng đơn giản liền tìm điểm yếu, trực tiếp ở tiểu viện của Thẩm gia.
Rất nhanh ông liền phát hiện gian phòng phía tây một kẻ lạ mặt.
Ông bất mãn với điều , với Thảm An Thu: “A Loan là một cô nương, ngươi để một nam t.ử lạ mặt ở trong nhà như .”
Dù cùng suy nghĩ với Sở tướng nhưng Thẩm An Thu cũng thể phản bác điều .
Ông cũng nghĩ, Mạnh Hành Uyên dưỡng thương cũng lâu , chẳng nhẽ vẫn còn ăn vạ ở Thẩm gia nữa .
Vì Vậy, liền đến gian phòng phía tây, vòng vo ám chỉ Mạnh Hành Uyên thương thế , hãy nhanh rời .
ông ngờ Mạnh Hành Uyên mặt dày như , thằng nhãi khi thì giả vờ đưa tay lên che ng/ực như thể bản vẫn còn yếu lắm . Thẩm An Thu gọi đến đem ném ngoài, nhưng ông A Loan tấm lòng lương thiện, khẳng định sẽ để ông , cho nên nghĩ tới nghĩ lui chỉ thể để Sở tướng điều ác.
Kết quả, ông thật ngờ khi nhạc phụ đại nhân đến phòng phía tây, thấy một nam nhân tuấn mỹ nghiêng dựa bên giường liền mềm chân quỳ gối xuống nền đất.
Ông thừa nhận, tiểu t.ử khí thế kinh , nhưng Sở tướng cũng là một vạn , lúc như ?
“Lão thần tham kiến bệ hạ.”
“…………..”
Thẩm An Thu và A Loan cùng ngây .
Bọn họ tiện tay cứu thế mà cứu Cửu ngũ chí tôn?
Biết Sở tướng đến, Mạnh Hành Uyên , cũng thèm để ý chuyện bại lộ phận.
Giống như trong thời gian ở Thẩm gia tâm tư trầm tĩnh hơn nhiều, vì dù Tô Kỳ báo với Sở tướng âm mưu phản cũng chẳng sợ, lúc cũng vội hỏi tội, ngược còn tìm hiểu liên hệ giữa Sở gia và Thẩm gia.
Sở tướng liếc sắc mặt Mạnh Hành Uyên, thấy vẻ cao thâm khó đoán, nhất thời cũng tâm tư của vị hoàng đế trẻ tuổi .
Nói về vị tân vương , thì đấy chính là kẻ giẫm lên m/áu tươi của để lên ngai vàng, chuẩn đoạn sấm rền gió cuốn diệt trừ gian thần nịnh thần, m/áu chảy triều đường, cho tất cả bá quan văn võ triều đình đều run sợ, ở kinh thành trẻ em cũng dám đêm, nhưng hôm nay ông nhạy bén nhận vị bất mãn với , nhưng thể hiện là vì cái gì?
Lòng chút nghi ngờ, nhung lúc đến nữ nhi của liền trút bỏ sự cẩn thận, chạm đến vết thương cũ trong lòng lão tướng quân liền kiềm chế nổi. Chỉ thấy Sở tướng ngay lập tức lóc t.h.ả.m thiết, “Là lão thần nhất thời hồ đồ, phá mối nhân duyên, nó cũng là nữ nhi, mà một trở , cha con xa cách mười bảy năm trời, đến lúc gặp thì âm dương cách biệt. Lão thần khẩn cầu bệ hạ, ân chuẩn cho lão thần từ quan, để lão thần ở Đào Hoa trấn bầu bạn với con gái………”
Nhìn Sở tướng quỳ gập ở mặt , Mạnh Hành Uyên đầu tiên Tô Kỳ thu hồi tin tức nghi ngờ .
Lão già thật sự cả gan chuyện ngu xuẩn như lật đổ triều đình ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-nhat-hoang-de-o-ven-duong/chuong-4.html.]
Mạnh Hành Uyên lẳng lặng Sở thừa tướng, thật lâu mới mở miệng : “Sở tướng quy ẩn, thì vì phái bắt cóc tiết độ sứ trong quân.”
“Cái gì?” Lão thừa tướng cực kỳ hoảng hốt, “Bệ hạ, lão thần chuyện đó.”
Mạnh Hành Uyên đem tin tình báo của Tô Kỳ cho Sở tướng , ông xong sắc mặt càng khiếp sợ hơn, Mạnh Hành Uyên quan sát kỹ càng, nếu Sở tướng hồ ly tinh tu luyện ngàn năm, thì chỉ thể là tin tức tình báo vấn đề.
Sở thừa tướng vội : “Lúc lão thần rời kinh, tiết độ sứ của Sóc Bắc, Tào Huân gửi thư về kinh là tuổi già sức yếu, thỉnh cầu trong triều phái một năng lực đức hạnh đến Sóc Bắc tiếp nhận chức tiết độ sứ, việc lão thần dâng tấu cho bệ hạ khi rời kinh, lệnh Lại Bộ tuyển chọn vài vị tướng quân, chỉ chờ bệ hạ hồi kinh liền trình báo ngay. Lão thần ngày rời kinh phái , nhưng là phái Giang Nam để tìm nữ nhi của thần Sở Vân.”
Dừng một chút, ông : “ , còn thủ hạ lão thần cử đúng là Sóc Bắc, nhưng mà là tìm bệ hạ.”
Lúc , Mạnh Hành Uyên cải trang xuất cung vi hành là để ngầm điều tra quân vụ ở Sóc Bắc. tuần mà thành mấy tháng, so với lúc thì càng mất tin tức, trong triều nổi lên hoài nghi, thậm chí còn lời đồn vớ vẩn truyền , Sở tướng từng tiến cung gặp Thái Hậu, Thái Hậu chuyện rõ, che che giấu giấu, khiến ông hoài nghi, vì mới phái Sóc Bắc tìm .
Hiện giờ thì Mạnh Hành Uyên ở Đào Hoa trấn tại Giang Nam.
Mạnh Hành Uyên : “Quân vụ Sóc Bắc trẫm phái khác .” Hắn danh nghĩa Sóc Bắc là vì thực Giang Nam xem muối vụ. Mấy phụ trách muối vụ đều mất mạng ngoài ý , sự việc quá kỳ quặc, trực giác của cho rằng âm mưu phía , đáng tiếc là còn tra manh mối thì ám sát.
Lúc suy nghĩ đến lời Sở tướng , còn tin tức của Tô Kỳ, trong lòng đắn đo qua bao lâu.
Chỉ sợ lòng quân Sóc Bắc là giả, sự vụ Giang Nam là thật.
Quả nhiên, nửa đêm hôm nay, lúc Mạnh Hành Uyên đang ngủ thì một trận tiếng động sột soạt là bừng tỉnh. Hắn lập tức mặc y phục , lấy kiếm tư thế phòng thủ, trốn ở phía cửa. Chờ một lúc lâu , thấy thích khách trong, ngược ngửi mùi dầu cây Trẩu, chờ phản ứng thì bên ngoài bùng lên ánh lửa.
Người lửa bao vây chỉ ở phòng phía tây mà còn Thẩm An Thu cùng Sở tướng ở phía phòng của A Loan.
“Đi lấy nước !”
Trong chốc lát, lửa bén ngôi nhà tranh, bùng cháy rữ rội.
Mạnh Hành Uyên đá văng cửa, lao khỏi nơi lửa bao vây, thấy dập lửa cùng Thẩm An Thu và Sở tướng , liền tới chỗ A Loan ở.
A Loan sặc khói thể hít thở , mở mắt thấy ánh lửa bùng lên, lúc mới hoảng hốt, tránh ngọn lửa mà chui trong phòng, ánh lửa quá lớn nàng nên gì.
Nàng hoang mang tới mép giường cầm cây gậy trúc, nghĩ trốn, nhưng bốn bề đều là lửa, mắt khói đen mịt mù rõ thứ gì, A Loan cơ bản chỗ để trốn.
Hai mắt A Loan vốn rõ, nhiều khói như mắt càng khó chịu, nàng ném gậy trúc đưa hai tay lên che mắt , đúng lúc nàng tiếng xà nhà cháy kêu tanh tách.
Khi A Loan tỉnh thì là hai ngày , ở trong sương phòng của Lâm gia.
Một mồi lửa lớn hủy tiểu viện của Thẩm gia, Lâm gia ở bên cạnh cũng tránh , nhưng vẫn giữ mấy sương phòng.
Lâm thẩm thấy A Loan tỉnh, vô cùng vui mừng, vội vàng gọi Thẩm An Thu.
Thẩm An Thu tới, phía Thanh Hà theo.
Cẩn thận bắt mạch cho A Loan, xác định nàng , Thẩm An Thu áy náy “Là cha , thể bảo vệ cho con.”
A Loan cảm thấy ngoại trừ đôi mắt đau, cũng chút đau đớn nào, cái xà nhà …….A Loan ngơ ngẩn, nàng nhớ rõ lúc đó cái xà nhà gãy rơi xuống, nàng tránh cũng tránh nổi, chính lúc đó một lực đạo kéo nàng về một bên, mũi nàng còn ngửi mùi tùng mộc hương nhàn nhạt, đó là……….
A Loan về phía Thẩm An Thu, hỏi “Mạnh công t.ử ạ?”
Trong giọng thấy rõ sự lo lắng.
Thẩm An Thu lắc đầu.
“Hắn cả.”
“Vậy đang ở ?”
“Hồi kinh .”
A Loan lúc mới nhớ, nọ thường, mà là vua của một nước.