TA NHẶT HOÀNG ĐẾ Ở VEN ĐƯỜNG - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:10:18
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiều năm về , Mạnh Hành Uyên vẫn nhớ rõ cảnh tượng đó, trong căn phòng cũ nhỏ ở một thị trấn hẻo lánh, mặt đất hỗn loạn, một lão già đang tức giận đến nỗi râu run lên, bộ dạng của thì chật vật, cánh cửa mở là một cô nương với dáng vẻ nhẹ nhàng nhưng ẩn hiện vài phần lanh lợi, tạo nên khung cảnh hài hòa đến lạ.
A Loan đẩy cửa bước phòng, ngọn nến trong phòng tắt, thường thì vẫn thể rõ vật nhưng nàng chỉ thấy mờ mờ ảo ảo, thậm chí còn thể rõ mặt của cha nàng. Nàng đưa tay dựa cánh cửa, trong phòng thử gọi một tiếng: “Cha?”
Âm thanh dễ như tiếng chim chào mào đang bay khỏi thung lũng lọt tai Mạnh Hành Uyên, quên bực tức trong lòng, chỉ nương theo giọng mà về phía cửa.
Ở cửa là tiểu cô nương với vóc dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt son phấn nhưng xinh lạ thường. Lúc , đôi tay trắng nõn đang nắm lấy khung cửa, gió đêm thôi qua nàng tựa như nàng tiên đầu bước đến trần thế.
Mạnh Hành Uyên sống ngần năm, tranh đấu trong triều đình, lúc nào cũng một đám nữ nhân vây quanh , đủ loại béo gầy, nhan sắc đều xinh , thể là thiếu nữ nhân bên cạnh. đây, mỗi một trong bọn họ xuất hiện mặt , đều khiến cảm thấy khó chịu chứ đừng gì đến chuyện đụng chạm.
Mạnh Hành Uyên lúc chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận A Loan chính là cứu khi hôn mê ở trong rừng. Hắn nhớ rõ giọng đó, nhớ rõ lòng bàn tay ấm áp đó, cũng nhớ rõ động tác dịu dàng khi nàng dìu dậy từ vũng m.á.u.
Vì bất chợt nhận nàng nên Mạnh Hành Uyên nhất thời kịp phản ứng , ánh mắt chằm chằm khuôn mặt nhợt nhạt của tiểu cô nương đến khi hình chắn tầm mắt của .
Thẩm An Thu thời gian để ý đến kẻ lấy oán báo ơn còn ý đồ với nữ nhi của , thấy A Loan tới thì vội vàng đến đỡ, “Cha ở đây.”
A Loan lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu cha nàng ở đây thì trong phòng sẽ xảy chuyện gì lớn.
nàng vẫn nhẹ nhàng hỏi: “Có vỡ cái gì ạ?”
Thẩm An Thu nghiêng đầu mặt đất lộn xộn, khóe môi tạo thành một đường cong, “Là cha cẩn thận rơi đồ vật, .” Ngăn hành động thu dọn đồ của nữ nhi, Thẩm An Thu chút bất đắc dĩ , “Đèn dầu trong phòng tắt , cẩn thận là con sẽ thương đó, cứ để đó cho cha.”
A Loan đương nhiên là ngoan ngoãn lời cha, liền bước đến loạn nữa. Nhân lúc Thẩn An Thu liền lôi kéo nàng phía ngoài cửa, nàng hai bước liền dừng , nhịn xoay theo trí nhớ đến phía nào đó, “Người đó hiện tại ạ?”
Lúc đó nàng chỉ mơ hồ thấy một mảng màu hồng, nhưng tay nàng thể cảm nhận sự đau đớn của , giúp nàng nọ đang thương nặng.
Thẩm An Thu cũng theo ánh mắt của nàng, cảm nhận ánh mắt lạnh lùng của Mạnh Hành Uyên, một tay đang che vết thương, một tay chống lên giường để ngã, tuy chật vật nhưng cũng giấu khí thế át , ông khỏi hừ lạnh một tiếng, “Không ch/ết , ngày mai là thể rời .”
Thể lực …., lẽ đêm xuống là thể đưa rời .
lời ông , thì cái vữa nãy còn vẻ lạnh lùng giơ tay lên che miệng ho kịch liệt, từng hồi từng hồi một, chỉ ho đến đỏ hết cả mặt, ho như long cả phổi luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-nhat-hoang-de-o-ven-duong/chuong-2.html.]
A Loan vội đẩy vai cha , nôn nóng : “Cha, chuyện liên quan đến mạng thể đùa như ạ.”
Hai mắt nàng thấy rõ khung cảnh mặt, nhưng mùi m/áu đang chậm rãi lan tỏa trong khí, cùng với động tĩnh ở phía giường truyền đến, cho nàng đang thương nặng, dù tỉnh nhưng còn sức lực nữa.
Tất nhiên Thẩm An Thu liền để ý đến chi tiết đó.
Ông bước nhanh đến bên giường, lặng lẽ tránh đòn tấn công theo bản năng của Mạnh Hành Uyên, nắm lấy cổ tay bắt mạch, nín thở một lúc buông tay xuống, thở yếu ớt của Mạnh Hành Uyên chút khách khí : “Nếu ngươi nhanh ch.óng gặp Diêm Vương thì cứ dùng nội lực .” trong lòng thở dài, cái tên rốt cuộc là ai, thương đến như còn đề phòng mà đả thương khác.
Vừa náo động một phen, Mạnh Hành Uyên cũng rõ tình trạng bản lúc , lão già mắt cũng đang dối. Hắn thoáng qua bộ đồ đầy m/áu , Thẩm An Thu, giật giật môi, hồi lâu mới mở miệng : “Ta………miệng vết thương của hở .”
“…………”
Thẩm An Thu hành nghề nhiều năm, A Loan theo cũng học chút ít. Vọng, văn, vấn, thiết* thì thể chạm nhưng trợ giúp Thẩm An Thu thì vẫn thể. Những tới Thẩm gia khám vặt, đều là do A Loan xem giúp, vì miệng vết thương của Mạnh Hành Uyên hở liền theo thói quen mà hai bước đến phía giường.
*Vọng, văn, vấn, thiết – Tứ chẩn: là 4 phương pháp khám bệnh áp dụng phổ biến trong Y học cổ truyền. Vọng chẩn (Nhìn), Văn chẩn (Nghe – ngửi), Vấn chẩn (Hỏi), Thiết chẩn (Sờ năn – xem mạch)
Thẩm An Thu ngăn nàng , : “A Loan, con đun cho cha một ấm nước nóng, tìm dì Lâm lấy một bộ y phục đến đây.”
Hừ, ông ở đây, con sói đừng mơ đến gần A Loan nửa bước!
A Loan nghi ngờ gì, liền đồng ý xoay bên ngoài, nhưng chân còn bước bên ngoài thì thấy một giọng trầm truyền đến, “Hàng Uyên cảm tạ ơn cứu mạng của cô nương.”
A Loan đầu , “Người ngươi nên cảm tạ là cha của kìa.”
Nụ mỹ nhân sáng như , hoa nhường, nguyệt thẹn, phủng kim âu.
Nụ ngọt thanh rơi mắt Mạnh Hành Uyên nhớ đến gốc cây phù dung trắng như ngọc mà nâng niu chăm bón đó.
“Ngươi tin lão phu chọc mù mắt ngươi bây giờ ?”
Tiếng uy h.i.ế.p lạnh lùng vang lên, Mạnh Hành Uyên ghé , chỉ thấy Thẩm An Thu như cầm cây kim châm lên ngắm , ánh mắt cảnh cáo.
Mắt phượng của Mạnh Hành Uyên nheo nữa…
là còn nhiều dám cả gan uy h.i.ế.p như , cỏ mộ của bọn chúng cũng cao ngang lão già mặt, nhưng lão già thì…thôi, miễn cưỡng cho ông sống thêm tám mươi năm trăm năm gì đó tính toán cũng muộn.