Sau đó, đại ca dìu phòng, đặt bức hoạ mặt, dặn dò cứ ngắm cho kỹ, đợi khi nào tim đập loạn nhịp thì gọi .
Còn thì đóng sập cửa, chạy biến mất, sợ vô tình liếc mắt một cái, nảy sinh tình ý mà gánh nổi.
Sợ đại ca đáng tin, gọi nha tìm cha đến. Đợi ông chắc chắn đại ca giở trò gì, lúc mới nghiêm túc tháo dải lụa trắng xuống, dán mắt bức hoạ.
Trong phòng chỉ còn mỗi , đến cả nha cũng sợ nổi lên tâm tư lệch lạc gì với nó.
Ta ngước bức họa Tịnh An Vương.
Phải công nhận, dù chỉ là tranh vẽ, vẫn oai phong, tuấn lãng vô cùng. Giữa hàng mày đôi mắt còn toát khí chất lạnh lẽo, bất phàm của sát thần nơi chiến trường, đúng kiểu ưa.
Chẳng do cổ trùng tác động , cứ thấy Vương gia càng ngắm càng . Dù hờ hững , vẫn thấy . Cứ như thể giây tiếp theo, sẽ bước khỏi bức họa .
Ta vội đưa tay che miệng, nước mắt cứ thế trào nơi khóe mi, thèm thuồng đến c.h.ế.t mất. C.h.ế.t tiệt thật, rung động !
Trùng cổ c.h.ế.t tiệt , mà hiệu nghiệm ghê gớm!
Đại ca ở ngoài lo lắng, hỏi vọng : “Muội , thế nào? Tim đập loạn ?”
… Huynh thể xem như nữ t.ử bình thường mà khéo léo hỏi han ? Cớ gì thẳng thừng như thế?
Ta mặt mày sa sầm, liếc bức họa thêm một nữa.
Ừm, đúng là tim chút xao xuyến.
vẫn cứng miệng: “Chẳng gì.”
Nghe , mặt đại ca xị , thất vọng não nề. Cả ánh mặt trời cũng chẳng thể nào soi sáng nổi nỗi buồn trong lòng .
“Muội ơi, … cứ ở yên trong đó. Để và cha nghĩ kế khác. Nếu cùng đường, liều khiêng nhất của đến giúp .”
Ta: …
Vừa dứt lời, “Rầm” một tiếng, mở toang cửa xông . Chưa kịp gầm lên mắng cho một trận thì đại ca ba chân bốn cẳng chạy mất, chỉ còn thấy bóng lưng lủi mất tăm. Chắc sợ thoáng thấy mặt thì hỏng bét hết chuyện.
Nha bên cạnh, mặt mày tái mét, lắp bắp thụt lùi: “Tiểu… tiểu thư, … nghĩ, chủ tớ cũng cần… cần giữ cách.”
Ta sa sầm nét mặt: “Ta hứng thú với nữ nhân.”
Nghe , nó mừng rỡ hẳn lên, buông ngay nỗi lo xuống, vỗ n.g.ự.c thình thịch như trốn thoát khỏi quỷ môn quan. Ta mà tức ách, bèn đày nó t.ửu lâu kẻ chạy vặt cho đỡ ngứa mắt.
Ta lùng sục khắp phủ Tướng quân cũng chẳng thấy bóng dáng đại ca . Xem chừng trốn kỹ lắm.
Nghiến răng, chạy thẳng tới thư phòng tìm cha. May , ông quá hồ đồ.
Cha , hỏi: “Bức họa Tịnh An Vương điện hạ tác dụng chứ?”
Mặt bỗng đỏ bừng, khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-dinh-phai-co-doc-mo-mat-da-yeu-chang/chuong-3.html.]
Ông thở phào nhẹ nhõm.
Ta bèn hỏi: “Chuyện ở Mai Viên hôm nọ tra rõ ?”
Dù cũng ít bỏ mạng, dòng dõi gia tộc lớn. Chuyện e là Tống Thanh Hà khó yên , trong buổi tiệc của nàng c.h.ế.t nhiều như thế, cha nàng ắt tố cáo tơi bời.
Cha đáp: “Việc kinh động đến Thánh Thượng, Ngài sai tra xét đến cùng. nhờ hôm đó con ứng phó tồi, Thánh Thượng ban thưởng hậu hĩnh.”
Đã lo liệu, cũng yên tâm phần nào.
Chiều đến, đúng như , đại ca lôi bằng thiết nhất của sang. Chưa kịp câu nào, thô bạo đẩy phòng , đoạn đóng sập cửa cắp giò chạy mất, chắc sợ liếc trúng mặt .
Ta và Tả Lăng ngơ ngác , tránh khỏi chút ngượng ngập.
Một lúc lâu , mặt y đỏ bừng, ấp úng : “Đại ca bảo, trúng… cái đó…”
Chắc y sợ buột miệng sẽ tổn hại danh dự nữ nhi của , nhưng y lo xa quá. Danh tiếng của xưa nay gì cho cam.
Ta đáp: “Giờ .”
Ánh mắt y dán c.h.ặ.t , vẻ mặt phức tạp: “Bức họa Tịnh An Vương thực sự hữu hiệu? Muội thực sự yêu y ư?”
Ta nghĩ cũng chẳng cần giãi bày với ngoài, nhưng dù y cũng đến giúp, giấu diếm.
“Gần như . Dù Tịnh An Vương cũng mất.”
Tả Lăng chào về, gương mặt thoáng chút thần sắc hiểu.
Y khỏi, đại ca lập tức về mắng một trận xối xả, chắc cho rằng đùa bỡn Tả Lăng, khiến nhạo.
Nửa tháng , trong cung, Quý phi mở yến tiệc, mời các tiểu thư công t.ử thế gia đến dự, chắc là định hôn sự cho công chúa hoàng t.ử nào đó.
Quý phi nương nương mời, nào dám từ chối. Dù chẳng hứng thú gì, vẫn vác mặt đến cho lệ.
Đại ca , tuy lười nhác, nhưng tuổi trẻ tài cao, vợ con gì, cũng lẽo đẽo theo cùng.
Trong buổi yến tiệc, ngâm thơ, vẽ tranh, bàn luận thi phú ca từ, còn với đại ca, hai kẻ quê mùa cục mịch, ngoài lề, lạc lõng t.h.ả.m thương.
Ta thở dài: “May mà đến cùng.”
Đại ca méo mặt, phun một chữ: “Cút.”
dù , chúng cũng là phủ Tướng quân, Quý phi nào dám hờ hững. Ta thì chớ, đại ca là miếng mồi ngon trong mắt các cô nương. Tuấn tú, phong độ, ngốc, ai mà chẳng thích. Ta thấy rõ mấy nàng e ấp, len lén đưa mắt ngắm nghía .
Hừ, miệng thì chê, trong bụng thì mê tít.
Quý phi liếc mắt về phía chúng , đám thiếu nữ vốn e lệ, chẳng dám đến gần, bỗng rào rào xúm quanh đại ca, hỏi han ríu rít.
Ta chen lấn xô đẩy, đành lủi ngoài, thở dài ngao ngán đám nữ nhân đáng sợ .