TA ĐI THU NỢ Ở BÃI THA MA - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:39:00
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn xụ mặt xuống: "Ta thích."

Ta bĩu môi, nghĩ mãi vẫn tên gì , nên lười chẳng thèm nghĩ nữa, bèn lấy luôn tên thật của : Trì Dư Mặc.

Cái tên tỏ vẻ hài lòng, khóe môi đang trĩu xuống cuối cùng cũng nhếch lên một độ cong nhỏ.

Ngay lúc , bên ngoài viện truyền đến một trận tiếng chuông thanh thúy. Đinh — linh — đinh — linh —!

Chậm rãi, xa xăm, tựa như tiếng chuông dẫn hồn của đội ngũ đưa tang. hôm nay nào ngày giỗ kỵ gì. Giây tiếp theo, cửa phòng bỗng gõ vang.

Đông. Đông. Đông.

Nguyên Bảo cảnh giác dựng đôi tai, nhảy khỏi gối của Trì Dư Mặc, chạy đến bên chân . Ta ngoái đầu Trì Dư Mặc một cái. Hắn cũng đang .

Có một vị thống lĩnh ám vệ võ công cao cường ở đây, sợ cái gì? Ta trấn định tinh thần, bước mở cửa. Bên ngoài cửa là một nữ t.ử khoác áo choàng đen, tay lắc một chiếc chuông đồng nhỏ. Nàng cúi đầu, rõ diện mạo.

Ta hỏi: "Ngươi là ai?"

Nàng chậm rãi ngẩng đầu. Ta c.h.ế.t lặng cả . Nàng thế mà mắt mũi! Trên mặt chỉ duy nhất một chiếc miệng!

Nàng cất giọng khàn nhọn, u uẩn : "Thanh Ngô... đừng đầu..."

Bên tai truyền đến thở ấm nóng, theo bản năng đầu . Một gương mặt đang ở ngay sát sạt! Ta đối diện với một đôi mắt đen láy sâu thẳm, bên trong ẩn chứa ý .

Ta sợ tới mức ngây tại chỗ. Trì Dư Mặc cúi , khẽ c.ắ.n vành tai , nửa nửa : "Hóa ... nàng tên là Thanh Ngô ."

12.

Cảm giác ngứa ngáy nơi vành tai hòa lẫn với sự kinh hãi khiến dựng cả gai ốc. Ta đẩy , tay chạm vết thương lành , khẽ rên một tiếng, cánh môi lướt qua tai để cảm giác lạnh.

Ta bịt lấy vành tai đang nóng bừng, hồn vía định , đầu ngoài cửa. Bên ngoài cửa trống rỗng một bóng .

Ta trừng mắt : "Ngươi... ngươi ...!"

Trì Dư Mặc : "Nàng mới , của nàng cơ mà? Vậy thì cách khác, nàng cũng là của ."

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Ta nghẹn họng: "Thật là vô lý! Ai cho phép ngươi... như thế hả?"

"Như thế nào?" Hắn cố ý kéo dài giọng điệu.

Nguyên Bảo xổm bên chân , ngước đầu , Trì Dư Mặc, trong mắt đầy vẻ thích thú như đang xem kịch . Ta bực đá nó một cái: "Nhìn cái gì mà ? Nhìn nữa là hầm ngươi luôn đấy!"

Nguyên Bảo nhanh nhẹn nhảy , đậu bên chân Trì Dư Mặc, kêu "meo meo" với một tiếng.

Trì Dư Mặc bật : "Thanh Ngô, cái tên lắm!"

Mặt nóng lên, đáp: "Bớt mồm mép ! Chẳng cái kẻ quái dị lúc nãy là ai, khai thật , ngươi quen ?"

Hắn xuống bên bàn, tự rót cho chén , ngước mắt , nhướn mày : "Câu chẳng nên hỏi nàng mới đúng ?"

Ta chột dời tầm mắt: "Sao thể quen chứ? Ta là đầu tiên thấy nàng đấy!"

Khóe môi Trì Dư Mặc nhếch, đôi mắt sâu thẳm xoáy , : "Vậy ? cả, nàng tìm tới đây một thì nhất định sẽ thứ hai. Lần tới, nhất định sẽ đích bắt lấy nàng để hỏi cho rõ ràng."

Ta vội vàng : "Người chọc ghẹo gì ngươi ! Ngươi bắt gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-di-thu-no-o-bai-tha-ma/chuong-4.html.]

Hắn nhạt: "Sợ ?"

Ta đáp: "Ta sợ cái gì?"

Nói xong, bế Nguyên Bảo đất lên, định mau ch.óng rời .

"Thanh Ngô!" Hắn bỗng gọi tên .

Bước chân khựng , lưng về phía , nhịp tim hiểu đập nhanh hơn một nhịp.

Hắn : "Con mèo của nàng, thể nuốt chửng ký ức, ?"

13.

Ta ngây tại chỗ.

Mãi một lúc lâu , mới cam chịu , thở dài một thượt, ôm lấy Nguyên Bảo tới bên bàn, xuống đối diện với . Ta hỏi: "Sao ngươi đoán ?"

Hắn nhướng mày: "Chuyện chẳng quá dễ dàng ? Tỉnh dậy ký ức chẳng còn, nàng trả xong cái giá, mèo của nàng ăn đồ xong. Vậy thứ nó ăn là cái gì nhỉ? Thật là khó đoán quá ."

Ta cạn lời: "Cho nên ngươi cố ý hỏi cứu ngươi thì cần trả giá gì ? Ngươi ngay từ đầu thử lòng , căn bản thật tâm báo đáp."

Trì Dư Mặc đáp: "Chỉ đúng một nửa thôi. Thử lòng và báo đáp, tại thể cùng tồn tại chứ?"

Ta : "Được , nếu ngươi đoán thì cũng giấu nữa. Quả thực Nguyên Bảo thể nuốt chửng ký ức, cái giá ngươi trả chính là ký ức của chính ."

Trì Dư Mặc gật đầu, vẻ mặt như liệu một cách đáng đ.á.n.h. Hắn đưa tay ngoắc ngoắc ngón tay với Nguyên Bảo, ngờ con mèo vùng khỏi lòng , nhảy tót lên đùi .

Ta: "...?"

Hắn xoa đầu Nguyên Bảo, nó thoải mái đến mức híp cả mắt . Trì Dư Mặc nựng mèo ngước mắt , hỏi: "Vậy còn nữ t.ử ? Có quan hệ gì với nàng?"

Ta bĩu môi đáp: "Ngươi , ngươi chắc chắn cũng quen nàng ."

Hắn khẽ mỉm : "Nàng ."

Ta hứ một tiếng: "Ngươi ."

Hắn : "Nàng ."

Ta bảo: "Ngươi ."

...

"Được , ! Ta thì !"

Ta đầu hàng.

Hắn nhướng mày, chờ đợi tiếp.

14.

Ta Nguyên Bảo, đó cúi đầu, nhỏ giọng : "Con mèo vốn là của nàng , trộm về..."

"Ồ?"

 

Loading...