TA CÓ NUÔI MỘT CON HỒ LY - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-09 19:27:11
Lượt xem: 905

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 6

 

Thẩm Cố lau mồ hôi, hết lời khuyên giải.

 

Ta lúc mới nhảy từ đống xuống.

 

Vị tướng quân cùng ép đến đỏ bừng mặt.

 

“Đa tạ cô nương chấp nhặt.”

 

Đánh xong, lòng cũng thoáng đãng hơn.

 

Ta hỏi:

 

“Các ngươi rốt cuộc tìm gì?”

 

“Có chuyện thì thẳng, ghét nhất mấy kiểu vòng vo.”

 

Nhờ Thẩm Cố giữa hòa giải.

 

Ta mới hiểu mục đích của họ.

 

Hóa chiêu mộ nhập ngũ.

 

 

Ta là nữ nhân.

 

Vào quân ngũ nhiều điều bất tiện.

 

Cho dù trời sinh thần lực.

 

Cũng thể vì đối xử đặc biệt.

 

quân doanh dường như thiếu nghiêm trọng.

 

Vị tướng quân cứ mặt dày nài nỉ.

 

Lúc thì bổng lộc hậu hĩnh.

 

Lúc tận trung báo quốc.

 

Chốc nữa đem bách tính biên quan đ.á.n.h lòng .

 

Nghe đến đây Thẩm Cố xúc động hẳn.

 

Mấy tự xin quân sư, đều tướng quân Lý Khôn đè xuống.

 

Thấy Thẩm Cố nhiệt huyết sôi sục.

 

Ta .

 

“Được.”

 

mang theo cùng.”

 

 

Trên đường tới biên quan.

 

Thẩm Cố ôm một đống binh thư.

 

Thỉnh thoảng cùng tướng quân Lý Khôn dùng đá và cành cây bày trận đ.á.n.h cờ.

 

Đá binh.

 

Lá khô doanh trại.

 

Trên tấm bản đồ đơn sơ, hai vẽ.

 

Ngươi tới lui.

 

Ban đầu thua liên tục.

 

Sau dần dần cũng đ.á.n.h ngang tay.

 

 

Ta bên cạnh hồi lâu.

 

Chỉ một chỗ hỏi:

 

“Đi đường rõ ràng gần hơn, ?”

 

Lý Khôn thở dài.

 

“Chỗ vách núi, dốc khó trèo.”

 

“Không lên .”

 

Sau đó.

 

Ta buộc dây eo.

 

Cứ thế leo thẳng lên vách đá thể leo đó.

 

 

Sau khi lên tới đỉnh.

 

Ta thả dây xuống.

 

Một đội kỵ binh nhẹ lặng lẽ leo theo.

 

Rồi tất cả như thiên binh giáng xuống, đ.â.m thẳng bụng quân địch.

 

Đòn kỳ binh tập kích đại thắng.

 

 

Về nữa.

 

Trong trướng, vây quanh bản đồ tranh cãi đến nước bọt bay tứ tung.

 

Ta tới lui.

 

Chẳng chỉ là một cái cổng thành thôi .

 

Tòa thành vốn là biên thành của nước .

 

Xây dựng kiên cố như tường đồng vách sắt.

 

Hung Nô giả vờ thương nhân lẻn .

 

Trong ngoài phối hợp chiếm thành.

 

Bọn họ chơi .

 

Vậy cần gì đạo nghĩa.

 

 

Đêm khuya.

 

Ta dẫn một đội lén tiếp cận chân tường thành.

 

Cầm móc ưng trảo cân thử.

 

Đủ nặng.

 

Có thể ném cao.

 

Nhìn tường thành cao ba mươi trượng.

 

Cổ tay khẽ xoay.

 

Móc ưng trảo cùng dây thừng xoay thành vòng như chiếc khiên.

 

Khéo léo dùng lực.

 

Chiếc móc bay v.út lên cao, móc thẳng trong thành.

 

“Móc . Lên.”

 

Ánh mắt các tướng sĩ đầy cuồng nhiệt.

 

Theo leo lên tường thành.

 

 

Sau đó…

 

Tên lính tuần tra còn kịp phát tiếng.

 

Đã vặn gãy cổ.

 

Cung tên.

 

Lưỡi d.a.o.

 

Một đường đ.á.n.h lén tiến .

 

Cuối cùng mở cổng thành.

 

Đại quân lập tức ồ ạt tràn .

 

Đêm đó.

 

Quân Hung Nô còn đang ngủ say.

 

C.h.ế.t và thương vô .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-co-nuoi-mot-con-ho-ly/chuong-6.html.]

Chỉ còn một ít tàn binh chạy trốn thảo nguyên.

 

 

“Cùng đường chớ đuổi.”

 

“Chúng quen thảo nguyên, đuổi cũng kịp.”

 

Nhờ trận chiến .

 

Ta phong tướng quân.

 

 

Sau đó chinh chiến suốt hai mươi năm.

 

Chinh phạt Đông Tây Nam Bắc

 

Chiến công hiển hách.

 

Cuối cùng phong Nguyên soái.

 

 

Trong yến tiệc ban phong ở kinh thành.

 

Quốc sư nâng chén chúc mừng:

 

“Mạnh Nguyên soái vì nước chinh chiến hai mươi năm.”

 

“Hiện nay vạn dân quy phục, thiên hạ quy tâm.”

 

“Công đầu ắt thuộc về ngài.”

 

Ta lấy bài chuẩn sẵn từ , khiêm tốn vài câu.

 

Sau đó quên cảm tạ các trong quân, cảm tạ thánh thượng.

 

Mấy lời nịnh nọt đến mức trọn vẹn hảo.

 

Hoàng thượng vuốt chòm râu bạc mấy .

 

Cuối cùng tuyên bố khai yến.

 

 

Rượu thịt đầy đủ.

 

Các tướng sĩ cũng dần thả lỏng.

 

Ta đang định ăn no một bữa.

 

Không ngờ quốc sư tới.

 

Ta lão già thấy mắt.

 

Không .

 

chính là tiếp xúc.

 

“Nguyên soái năm nay bốn mươi hai ?”

 

“Quả thật .”

 

Nói cũng lạ.

 

Hai mươi năm qua hầu như đổi gì.

 

Cho dù vết thương.

 

Cũng nhanh ch.óng lành , ngay cả sẹo cũng để .

 

 

“Nghe tai mắt Nguyên soái cực kỳ tinh tường.”

 

“Có thể một mũi tên xuyên thủng đồng tiền cách trăm bước.”

 

“Nghe Nguyên soái lực lớn vô song.”

 

“Từng đỡ cú giẫm của voi lớn mà vẫn bình an.”

 

Nụ mặt chậm rãi thu .

 

“Quốc sư lời gì thì cứ thẳng.”

 

 

Lão vẫn híp mắt.

 

“Nguyên soái thương thế cũng lành nhanh.”

 

“Thời niên thiếu ngài từng ăn dị bảo nào ?”

 

“Hay từng gặp tiên duyên?”

 

Ta lập tức bật dậy.

 

“Quốc sư là ý gì?”

 

Lão đáp:

 

“Không gì.”

 

“Chỉ lấy của Nguyên soái một bát m.á.u.”

 

“Để luyện đan cho thánh thượng.”

 

 

“Hoang đường!”

 

Ta quát lên.

 

Thẩm Cố bỗng dậy.

 

hình lảo đảo, tay chống lên bàn.

 

“Không đúng…”

 

“Mạnh tỷ tỷ… tỷ mau chạy…”

 

“Trong rượu t.h.u.ố.c…”

 

Hắn xong liền mềm nhũn ngã xuống.

 

Các tướng sĩ khác thấy định phản kháng.

 

vững cũng chẳng còn mấy .

 

 

Hóa yến tiệc vốn yến tiệc.

 

Ta mới chính là món chính.

 

“Nguyên soái, mau chạy!”

 

“Đừng quản chúng !”

 

“Mau chạy!”

 

 

Ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Một quyền đập thẳng tên yêu đạo .

 

một lớp bình chướng vô hình chặn .

 

Cấm vệ quân lập tức vây tới.

 

Ta quanh một vòng.

 

Biết tình thế bất lợi.

 

Chỉ đành vội vàng thoát .

 

 

Vào diện thánh mang binh khí.

 

Ta tay chống đao kiếm của bọn chúng.

 

Cướp lấy vài món v.ũ k.h.í.

 

Một g.i.ế.c phá vòng vây.

 

hoàng cung thật quá quanh co.

 

Ta đành nhảy lên tường thành tìm đường thoát.

 

Tên b.ắ.n tới.

 

Ta lách tránh né.

 

 

Ta chạy như điên bao lâu.

 

Cuối cùng mới tìm chuồng ngựa.

 

 

Loading...