" là tâm lý quá mất," Tần Dao khỏi cảm thán.
Cô đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Mặc Long, nó nheo nheo đôi mắt vẻ đầy hưởng thụ, trong lòng thầm nghĩ: Hóa chung sống với sủng thú cũng chẳng khó khăn gì mấy.
Ngay đó, Tần Dao chợt nhớ một việc: " , đặt cho mày một cái tên mới ."
Muốn xây dựng mối quan hệ với sủng thú, bắt đầu từ việc đặt tên.
Lúc ở khu kiểm tra sủng thú, cô cũng ít cái tên mà các Ngự thú sư đặt cho sủng thú của họ.
Đa là gọi thẳng tên c.h.ủ.n.g t.ộ.c như "Đa Bảo Khuyển", "Sa Diu Non"; một tên độc lạ hơn như "Cola", "Đậu Đỏ"; những tên kiểu từ láy như "Trùng Trùng", "Hoa Hoa", "Điềm Điềm"...
"Hay gọi là Mặc Mặc nhé, đáng yêu gần gũi," Tần Dao hỏi ý kiến của Tiểu Mặc Long: "Mày thấy ?"
Mặc Mặc, mỗi Tiểu Mặc Long kêu lên như cô đều thấy dễ thương.
Ban đầu Tiểu Mặc Long vốn chẳng ý kiến gì về cái tên, nhưng khi đến câu thứ hai, nó nhịn mà ưỡn thẳng , nghiêm trang Tần Dao: "Mặc mặc, mặc mặc."
"... Một cái tên uy nghiêm gần gũi cơ ."
Tần Dao lộ vẻ mặt đắn đo, nhưng Tiểu Mặc Long vẫn đang chằm chằm bên cạnh. Cô vắt óc suy nghĩ hồi lâu, khi thấy lớp vảy đen tuyền của nó, cô chợt lóe lên tia sáng: "Tiểu Dạ ... thấy thế nào?"
Tiểu Mặc Long gật gật đầu, cái đuôi vẫy vẫy, vẻ mặt trông khá hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-vat-ngu-thu-khoi-dau-khe-uoc-mot-con-rong/chuong-6-tieu-da-phan-1.html.]
Thích là .
Tần Dao mỉm gọi một tiếng: "Tiểu Dạ."
Tiểu Dạ đáp : "Mặc."
Cô một con rồng. Quả là một chuyện thể tin nổi.
Tần Dao đặt Tiểu Dạ mặt, lúc cô vẫn quan sát kỹ nó.
Thân hình nó lớn, trông khá gầy gò, nếu tính đuôi thì chiều dài cơ thể 50 cm. Toàn bao phủ bởi lớp vảy màu đen mực mịn màng, hai bên đầu mọc hai chiếc sừng nhỏ xíu. Ở các khớp tứ chi và đuôi đều những chiếc gai xương nhỏ lồi đều. Phần miệng ngắn, mỗi khi há mở lộ hàm răng sắc lẹm dày đặc. Tứ chi khỏe khoắn, cũng bao phủ bởi lớp vảy đen.
Đặc điểm nổi bật nhất chính là đôi mắt đỏ rực như lửa.
Quả hổ là rồng của cô, càng càng thấy soái khí.
"Tiểu Dạ," Tần Dao ghé sát , chìa tay : "Cho tao sờ móng vuốt của mày một chút ?"
Tiểu Dạ cúi đầu bộ móng mài mòn còn sắc bén như , do dự một chút vẫn đặt móng vuốt bên lên tay cô: "Mặc mặc."
Tần Dao tò mò cảm giác sờ rồng từ lâu , thấy Tiểu Dạ hề kháng cự, cô càng " voi đòi tiên", càng sờ càng hăng hái.
Cho đến khi gõ cửa, cô mới luyến tiếc thu tay .