Sửa Mộng - 6

Cập nhật lúc: 2026-02-22 00:54:01
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nhíu mày: "Chỉ vì chuyện mà nàng vội vã đến mức đó ?"

Ta điên cuồng gật đầu. Đương nhiên là tới mức đó !

Nếu Hoàn Nhan Thuật sơ ý, nếu thực sự bỏ mạng, đến lúc đó tuy cần gả cho Tiêu Cẩm Hạc nữa, nhưng trở thành tội nhân của Đại Tề. Ta tuyệt đối thể đem tính mạng của con dân trong thiên hạ trò đùa .

Hoàn Nhan Thuật tựa hồ hiểu lầm ý của . Ánh mắt bỗng nhiên trở nên vô cùng nhu hòa, tựa như làn gió nhẹ thổi qua mặt hồ dấy lên những gợn sóng lăn tăn, đến mức khiến chút nóng mặt.

"Ta sẽ vì nàng mà cẩn thận."

Hả?

Hắn bỗng nhiên giương cung, b.ắ.n một mũi tên ghim thẳng trung tâm bia ngắm. "Con mà, nếu kẻ lấy mạng , thì nhất nên g.i.ế.c c.h.ế.t ngay lập tức. Nếu , đợi đến khi giữ cái mạng , sẽ trả thù, hành hạ cho đến c.h.ế.t mới thôi."

Thư Sách

Ánh mắt âm trầm của khiến nhớ tới sắc mặt tàn nhẫn, c.h.ế.t thôi của trong giấc mộng. Sự thống khổ và sợ hãi khi vạn tiễn xuyên tâm, mỗi khi nhớ đều khiến cõi lòng run rẩy.

"Mặc kệ là ai tổn thương điện hạ, ngài đều sẽ như ? Cho dù kẻ đó chỉ là vô tâm lỡ lời?" Ta rùng một cái.

Hoàn Nhan Thuật thực sự nghiêm túc ngẫm nghĩ một lát, đó đáp lời : "Nàng, ngoại trừ nàng."

Hắn khoác lên vai một lớp áo choàng: "Hoặc là nàng cho , tột cùng thì vì nàng sợ đến , để còn đường mà sửa đổi."

Ta cứng đờ kéo khóe miệng tạo thành một nụ cực kỳ khó coi, lắc đầu hé răng nửa lời. Là bởi vì một giấc mộng... lời , thực sự thể nào miệng .

21.

Cống phẩm Tây Vực đưa trong cung. Nghe năm nay cống nạp quả long đởm, Tiêu Cẩm Hạc liền hẹn đến núi Bạch Mã để thưởng thức.

Ta trực tiếp đẩy ả Trân Nhi : "Tỷ tỷ dạo gần đây ăn uống ngon miệng, điện hạ chi bằng dành nhiều thời gian bồi tiếp tỷ . Quả long đởm là kỳ trân dị thảo, khéo tỷ tỷ luôn thích những món đồ mới lạ, lẽ sẽ khiến tỷ cao hứng hơn một chút."

Hắn trầm mặc một lát, lạnh : "La Ngọc Phu, nàng tính toán cùng Cô đối đầu cả đời đúng ?"

"Thứ cho thần nữ thẳng, điện hạ xứng với cả đời của thần nữ."

"La Ngọc Phu, nàng đúng là loại rượu mời uống uống rượu phạt, hổ." Xung quanh vắng lặng , rốt cuộc cũng vứt bỏ lớp mặt nạ, để lộ bản tính thật.

"Nàng quên mất cái dáng vẻ nhào lòng Cô khi xưa của ? Hiện giờ bày đặt diễn trò thanh cao, cẩn thận kẻo chơi đùa quá trớn đấy! Chúng cứ chờ xem, xem ngày nàng sẽ quỳ gối mặt Cô vẫy đuôi xun xoe lấy lòng như thế nào!"

Ta lười tốn nước bọt tranh cãi với . Đối với loại , phớt lờ còn khiến khó chịu hơn cả việc cầm d.a.o đ.â.m cho một nhát.

Trước bữa cơm chiều, Trân Nhi hồi phủ. Ta cố ý bàn ăn nhắc tới chuyện cống phẩm kinh.

"Nghe quả long đởm mười năm mới đơm trái một , thảo nào từ hồi bé xíu nếm thử một quả, về chẳng bao giờ thấy bệ hạ ban thưởng nữa. Không , liệu chúng lộc ăn nếm thử ."

Trân Nhi quả nhiên tiếp lời: "Hôm nay điện hạ rủ con lên núi tránh nóng, mang theo một giỏ quả trông đáng yêu, ngài bảo đó là quả long đởm. Vị chua chua ngọt ngọt, ăn ngon miệng lắm."

Cha đột nhiên biến sắc. Ta nhếch khóe môi.

Đích tỷ vốn dĩ thể ăn quả long đởm. Ta vẫn còn nhớ rõ miếng c.ắ.n thuở nhỏ suýt chút nữa lấy nửa cái mạng của tỷ . Ta Trân Nhi bằng cách nào dò la thói quen ăn kiêng của tỷ tỷ , nhưng quả long đởm do chính Thánh Thượng ban thưởng, phụ sợ nếu chối từ sẽ mạo phạm long nhan, nên từng hé răng với bất kỳ ai về việc đích tỷ dị ứng với nó. Cứ nghĩ dù cũng là kỳ trân dị thảo, cả đời chẳng thấy mấy , nhà tự chú ý nhiều hơn là .

Trân Nhi , kịch bản của ngươi lòi đuôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sua-mong-ujce/6.html.]

Phụ mẫu theo bản năng vội vàng sai mời đại phu, liền cất tiếng ngăn : "Đã qua suốt một ngày , nếu phát bệnh thì phát bệnh từ lâu. Hiện giờ tỷ chẳng vẫn đang êm đó ?"

Trên mặt Trân Nhi lóe lên tia hoảng sợ, nhưng ả phản ứng cũng nhanh, vội vàng mở lời: "Cha cần lo lắng, lẽ là do thời gian nữ nhi lưu lạc bên ngoài, ăn uống kham khổ quyền kén chọn, nên thể ít nhiều cũng cứng cáp khỏe mạnh hơn ngày xưa."

Khóe miệng mẫu khẽ run rẩy. Cứ nhắc tới chuyện tỷ tỷ lạc là bà chực . Phụ cũng thở vắn than dài, vẻ áy náy bộc lộ rõ mặt. Ta đột nhiên , đợi đến lúc bọn họ phát hiện cô nương mà họ moi t.i.m móc phổi yêu thương nâng niu suốt mấy năm nay vốn chẳng là cốt nhục ruột thịt, liệu họ cảm thấy ủy khuất cho ? Liệu họ thể giống như lúc yêu thương thứ hàng giả , mà chân thành yêu thương một ?

Ta giấu giọt lệ sắp trào nơi khóe mắt, tủm tỉm chằm chằm Trân Nhi.

"Sao cơ thể của tỷ tỷ lúc lúc thế ? Ăn bát chè hạnh nhân sương thường ngày thì khó chịu đến tận nửa đêm, còn ăn quả long đởm cả đời hiếm gặp thì lập tức khỏe re? Tỷ quên , năm đó chỉ vì c.ắ.n một miếng quả đó, tỷ ốm liệt giường hơn nửa tháng trời. Tỉnh dậy xong, tỷ còn sai đem bộ quả long đởm trong nhà ném hết cơ mà?"

Ả oán hận trừng mắt đáp: "Ta đương nhiên quên! Sao thể quên cơ chứ! Hôm nay cũng chỉ là nếm thử một chút, nếm xong thấy cơ thể phản ứng gì bất thường thì mới dám ăn tiếp thôi! La Ngọc Phu, tự dưng lôi mấy chuyện rốt cuộc là ý gì!"

"Ta chẳng ý gì cả. Ta chỉ hỏi ngươi một câu: Ngươi rốt cuộc là La Ngọc Trân của phủ Ngự sử, là một thứ hàng giả mận đổi đào?"

Thánh Thượng năm đó chỉ ban cho phụ vỏn vẹn hai quả. Ta và đích tỷ mỗi một quả, lấy quả dư thừa để cho tỷ ném? Phụ lập tức nổi lên lòng nghi ngờ. Trân Nhi vờ vịt giả ngu, rúc lòng mẫu , lóc hiểu đang hươu vượn cái gì.

Ta đem chuyện đêm đó thẳng hết. Phụ mẫu nghẹn họng trân trối, ánh mắt hoang mang đảo lia lịa giữa và ả Trân Nhi giả mạo.

"Phụ nếu tin, thể tự tay rót nước, thử nhỏ m.á.u nhận một nữa xem , cái là ngay thôi."

Trân Nhi túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo mẫu gào : "Không cần, con cần! Cha, nữ nhi là khúc ruột cắt từ hai mà, hai thể nhận con chứ! La Ngọc Phu, mày nhất quyết dồn tao chỗ c.h.ế.t thì mày mới lòng !"

Mẫu cũng ôm lấy ả cùng : "Mọi chuyện vẫn luôn êm , thể là giả . Lão gia, cần nghiệm nữa . Cái ngày tìm A Trân về chẳng chúng thử qua ? Ông tổn thương con bé như thế, về sống ..."

" là đàn bà thiển cận!" Phụ quan nhiều năm, thể mức độ nghiêm trọng của câu chuyện kể.

Nữ t.ử rốt cuộc là do kẻ nào nhét La phủ nhà ? Ả hao tổn tâm cơ tìm cách gả cho Tiêu Cẩm Hạc rốt cuộc là mang mục đích gì? Tính toán trù mưu tinh vi đến nhường , bối cảnh tất nhiên hề tầm thường. Hơn nữa chuyện còn dính líu đến hoàng gia, càng thể thiếu sự cảnh giác!

Phụ tự rót một bát nước trong, dùng kim chích m.á.u ngón tay. Sau đó, ông trân trối hai giọt m.á.u trong bát nước... từ từ rẽ hai hướng, dung hợp ...

22.

Nghe , Hoàn Nhan Thuật trúng tên tại hội săn thú mùa Hạ. "Bạn " của Chu Lữ Vinh là Trần Hoài Dục dâng tấu sớ lên Thánh Thượng, vạch trần sự thật vì một tên kỹ nữ mà sinh lòng oán hận với Hoàn Nhan Thuật.

Long nhan giận dữ. Nhân cơ hội ngàn năm một , tấu chương đàn hặc như hoa tuyết bay ngập đầu chất đống trong Ngự Thư Phòng. Bên trong ghi chép rành rọt, vô cùng chi tiết việc Hoàng hậu bao che dung túng cho nhà ngoại như thế nào, mới dưỡng một tên ngu xuẩn nặng nhẹ như Chu Lữ Vinh.

Hành động của Hoàng hậu vô cùng sấm rền gió cuốn. Ngay khi bệ hạ kịp mở lời định tội, bà lập tức "đại nghĩa diệt ", hạ lệnh treo cổ Chu Lữ Vinh, đó cắt lấy thủ cấp của mang đến tạ với Hoàn Nhan Thuật để dập tắt ngọn lửa thịnh nộ. Bậc mẫu nghi , tay thật quá mức tàn nhẫn.

tay tàn độc, thành công vớt vát ngôi vị Thái t.ử đang bờ vực nguy cơ của Tiêu Cẩm Hạc. Thế nhưng, ngay thời khắc tưởng chừng như sóng yên biển lặng, trong kinh thành bỗng nhiên dấy lên một trận đồn đại long trời lở đất. Lời đồn rằng Thái t.ử Tiêu Cẩm Hạc đức bất xứng vị, giở trò hèn hạ bôi nhọ sự trong sạch của con gái Ngự sử La Ngọc Phu.

Ta vĩnh viễn thể nào quên nỗi khuất nhục ngày hôm đó, khi các ma ma phụng khẩu dụ của Hoàng thượng, tiến phòng ép nghiệm để rõ trắng đen. Ta liệt giường, lặng lẽ tự gặm nhấm, tiêu hóa cảm xúc uất nghẹn.

Tiêu Cẩm Hạc chạy tới cầu xin . Hắn tiến cung bẩm báo với Thánh Thượng rằng là lưỡng tình tương duyệt, tình trong như mặt ngoài còn e, do khó kìm lòng nổi nên mới lén lút nếm thử trái cấm.

 

 

 

 

Loading...