SỰ HIỂU LẦM TAI HẠI - CHƯƠNG 4
Cập nhật lúc: 2025-08-26 06:48:51
Lượt xem: 1,307
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40SymCNlPk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 4:
Nếu mặt Hứa Diệu mà quen mười năm, thì báo cảnh sát bắt .
Thấy im lặng, Hứa Diệu còn quỳ gối định cầu hôn.
giật , vội nắm lấy tay .
Đồng thời liếc thấy ghế lái phụ chiếc xe bên cạnh, Bùi Chú đang , khóe môi còn cong lên.
Anh thực sự mong và “ em ” của ở bên đến ?
Dù cũng tiện từ chối thẳng mặt Hứa Diệu bao .
Vậy thì cứ theo ý Bùi Chú .
nhận bó hoa, gượng :
“Được, chúng thử xem .”
Trong mắt Hứa Diệu hiện lên vẻ kinh ngạc:
“Em… em đồng ý thật ?”
“Anh chuẩn tâm lý từ chối đấy.”
Anh hiếm khi để lộ vẻ ngây ngốc như thế, cũng khác buồn .
“Anh hôm nay bảnh bao thế , em nỡ nào từ chối chứ.”
Không ngờ khen, tai đỏ bừng.
Anh ôm vai , vội chuyển chủ đề:
“Đói ? Lên xe , đưa em ăn.”
cố ý tránh chiếc xe Bùi Chú.
Ai ngờ Hứa Diệu kéo lên đúng xe đó.
Chúng băng .
Vừa xe, khí lạnh xe khiến rùng .
Hứa Diệu lập tức lấy chăn đắp cho .
“Em ăn gì? Anh nhớ em thích bánh cuộn thịt ở khách sạn Lai Phúc đúng .”
“Họ món mới nữa đó, chúng thử nhé.”
Trên cửa kính phản chiếu gương mặt đầy căng thẳng.
Tay đặt ghế từ từ dịch sang gần tay .
xoay nắm lấy.
Nhìn né tránh ánh mắt, khóe miệng bật :
“Được thôi.”
Ngước mắt vô tình chạm gương chiếu hậu.
Bùi Chú đang chằm chằm bàn tay chúng , ánh mắt sắc bén như dao.
Ăn tối, Bùi Chú mặt nặng như mất vợ.
Trong khi Hứa Diệu vẫn mải chìm trong hạnh phúc đồng ý, chẳng để ý tâm trạng bạn .
Anh gắp liên tục cho :
“Cá mú em thích, da và xương bảo bếp sạch hết .”
“Miếng thịt còn gân , em yên tâm ăn.”
……
Vốn chẳng ăn mấy.
ánh mắt mong chờ của Hứa Diệu khiến nỡ phụ lòng, đành thử từng món một.
còn nghiêm túc nhận xét.
Anh vui đến mức ngốc, còn lẩm bẩm:
“Đáng yêu c.h.ế.t !”
“Cạch.”
Bùi Chú đặt mạnh đũa xuống.
Âm thanh va chạm vang chói tai.
“Em đủ ?”
Giọng lạnh lẽo.
Một vốn luôn ôn hòa, hiếm khi nổi nóng.
Một khi tức giận, thì sức công phá gấp hàng vạn .
Dù rõ Bùi Chú nổi điên gì.
vẫn bụng nhắc Hứa Diệu bớt .
Nào ngờ vẫn vô tư:
“Giang Dạng, em sợ gì chứ? Anh của em rõ ràng đang ghen đấy.”
“Bùi Chú, yên tâm . Bao năm qua coi Giang Dạng như con gái, đều thấy hết, cũng học hỏi ít.”
“Sau cưới em về, nhất định coi như… bố vợ.”
Cơ mặt Bùi Chú giật mạnh, nhạt:
“Thế còn cảm ơn ?”
Hứa Diệu vung tay:
“Anh em , khách sáo gì chứ.”
chịu nổi, tìm cớ chuồn .
Vừa định khóa cửa, bỗng một cánh tay nổi gân xanh chặn .
Hương violet và phật thủ tràn ngập, như cuốn lấy .
Mùi hương từng khiến an lòng, giờ biến thành nỗi sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/su-hieu-lam-tai-hai/chuong-4.html.]
Bùi Chú ôm chặt ngực.
Cúi xuống, mắt đầy tơ máu:
“Bé con, em định bỏ ?”
Nói xong, áp môi lên.
Đôi môi mềm dán lấy khóe miệng .
Đầu lưỡi cạy mở răng, xâm nhập sâu .
Vị rượu nồng xộc xuống cổ họng, cay xè đến mức chảy nước mắt, điên cuồng đ.ấ.m lưng .
Cuối cùng buông . kịp hít sâu, thì vác lên vai, ném thẳng xe.
Về tới nhà, kẹp chặt nách, đặt quầy bar.
cúi gằm, cắn môi, cố kìm nước mắt.
Anh dùng đầu gối mạnh mẽ tách hai chân .
Ngón tay nâng cằm , giọng khàn khàn:
“Em thèm đàn ông lắm hả? Sao tìm ?”
Quả thật, chẳng sai khi gọi là ngoài miệng thì nam mô, nhưng trong thì giấu một bồ d.a.o găm.
Ngày , bảo bất nhất, ngoài mặt dịu dàng, lưng ngấm ngầm đ.â.m .
từng thấy oan cho .
Cho đến khi thực sự đ.â.m .
Vì tài sản, chẳng ngại phá bỏ giới hạn.
Nói những lời tàn nhẫn để dụ dỗ .
mở miệng hét “Cút !”, nhưng cổ họng nghẹn .
Chỉ còn cách run rẩy, giơ tay tát mạnh mặt .
Trong mắt , màu mực đậm tan , biến thành đau lòng.
“Có đau tay ?”
Anh nắm lấy bàn tay , xoa nhẹ chỗ đỏ ửng.
Những lời cay nghiệt chuẩn từ lâu, giờ nghẹn ứ.
Anh tàn nhẫn đến thế.
Vậy mà nuôi thành mềm yếu đến .
Nước mắt nghẹn , chẳng thốt nên lời.
Giọng run rẩy:
“Đừng nữa, sai .”
“Sau sẽ như nữa.”
gạt tay , khàn giọng:
“Bùi Chú, khiến em thấy ghê tởm!”
Bàn tay còn dang dở trong trung.
lao khỏi nhà, chạy thẳng thang máy.
Cửa đóng, nước mắt vỡ òa.
bắt xe.
Bác tài còn tưởng gặp chuyện lớn, liền phóng nhanh đưa về nhà cũ.
Về đến nơi, ba thấy mắt sưng đỏ, tưởng ai bắt nạt.
Ba sa sầm mặt, rút ngay chiếc điện thoại gập ba, gọi cho một đại ca xã hội đen:
“Anh hai, cho mượn ít . Con gái ức h.i.ế.p .”
Mẹ vung tay đ.ấ.m ông một cái, giật điện thoại:
“Ông đùa thôi!”
Rồi cúp máy.
“Chưa hỏi rõ đầu đuôi gọi gì?”
Ba mới sực tỉnh, sang hỏi :
“Có chuyện gì con?”
nấc nghẹn, bấu lấy cánh tay ông:
“Ba, lập di chúc , để hết tài sản cho con.”
“Không để một xu nào cho Bùi Chú!”
Sau đó, ôm c.h.ặ.t t.a.y :
“Ngày mai hủy giấy nhận nuôi .”
Ba như kẻ điên.
Đồng thanh:
“Con cãi với con ?”
gật đầu.
Họ nhẹ nhàng dỗ dành, kể rõ ngọn ngành.
đầu loạn như mớ bòng bong, chẳng thể giải thích.
“Con mệt , mai .”
Sáng hôm tỉnh dậy, thấy ba và Bùi Chú đang ngay ngắn ở phòng khách, như thể chờ xuất hiện.
bỏ qua chỗ cạnh , chọn ghế đối diện.
Ba :
“Anh em thì thù hằn gì qua đêm , mâu thuẫn thì cứ là .”
Mẹ hỏi:
“Giang Dạng, con gây chuyện đúng ?”