Nó từng chút một phá vỡ những ảo tưởng của .
Những trận b.ạ.o h..n.h vẫn lặp lặp .
Những tha thứ cũng giống như đúc.
thể kiểm soát mà dần trở nên tê dại, lạnh lùng đến tuyệt vọng, đầu cúi đầu lấy lòng một cách dè dặt.
tưởng sẽ còn thất vọng hơn hôm nay nữa.
phía thất vọng, còn tuyệt vọng.
Năm mười một tuổi, bố đ.á.n.h đến g.ã.y xương.
Dù gì, vẫn nhất quyết đòi báo công an.
Mẹ lóc quỳ xuống cầu xin , rằng nếu báo công an thì chẳng khác nào ép bà c..h.ế.t.
Một quỳ con gái .
như đóng c.h.ặ.t lên cột nhục nhã của đạo đức.
Không thể tiến, cũng thể lùi.
Bà yêu ?
còn phân biệt nữa.
Có lẽ là , nhưng tình yêu của bà dành cho bố gần như vắt cạn bà.
Phần còn dành cho chẳng còn bao nhiêu.
Trong nhà vô bát vỡ, vì cuộc sống túng thiếu, vẫn luôn giữ những thứ còn dùng .
Bà dành chiếc bát nhất cho bố, chiếc thứ hai cho , còn chiếc sứt mẻ nhiều nhất thì để cho .
Sau , bát vỡ ngày càng nhiều, bà cũng còn phân biệt nổi cái nào hơn cái nào.
Mỗi cầm một chiếc bát vỡ như , sống một cuộc đời nát bươm như .
Số tiền bố đòi ngày càng nhiều, mỗi ngày về nhà tâm trạng càng tệ, tay càng nặng.
Thế nhưng vài ngày , bố bỗng nhiên tươi tỉnh hẳn.
Không chỉ mua về một con gà , còn mua cho một chiếc váy mới.
Mẹ tưởng mùa xuân đến.
Không ngờ những lời của bố khiến bà rơi mùa đông lạnh buốt.
Bố nắm tay :
“Uyển Nhu , ở chỗ sòng bạc của một ông chủ lớn, tiền thế. Ông thích em, em mặc chiếc váy , tối mai ăn cùng ông ?”
Mẹ vốn xinh , là mỹ nhân nổi tiếng trong thị trấn.
Nụ mặt bà cứng , ngơ ngác chằm chằm mắt bố.
Một lúc lâu mới chậm rãi hỏi:
“Chỉ là ăn cơm thôi ?”
Như đang xác nhận điều gì đó.
Ánh mắt bố né tránh, dám thẳng.
Ông :
“Uyển Nhu, xin em giúp , chỉ thôi. Ông chủ sẽ dẫn dắt , sẽ cho em một cuộc sống .”
Mẹ đó, run rẩy đến mức nổi lời nào, giống như một con rối rút cạn linh hồn, trong chốc lát già mười tuổi.
từng thấy bà như .
Như thể hy vọng đều tắt lịm.
Bố tưởng bà sẽ đồng ý, liền sang c.h.ử.i bới:
“Trên giường với tao thì mày r.ê.n r.ỉ vui vẻ lắm mà, đổi là nữa?
“Mẹ kiếp, mày còn chẳng bằng một lớp da ở gót chân vợ Trương Đại Tưởng!”
vợ của Trương Đại Tưởng, sống ở đầu phía tây thị trấn.
Bạn học bà gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-yen-bien-lang/chuong-2.html.]
Bán nuôi chồng.
Mẹ như mưa, bà kéo tay áo bố, cầu xin ông đừng nữa.
“ , !”
3
Đêm đó, bố kéo nhiều lời ngon ngọt, tối ngủ còn ngáy say hơn thường lệ.
Mẹ ôm ngủ ở chiếc giường nhỏ trong phòng chứa đồ bên cạnh.
Miệng bà ngừng lẩm bẩm:
“Trước đây ông đối xử với , cũng sẽ , đúng ?”
hỏi:
“Vậy còn bây giờ thì ?”
Bà đầu thật chậm, khóe mắt ướt nhòe.
“Trước đây ông đối xử với … lúc con, ông thật sự với . Nếu con… nếu con thì liệu…”
gì, chỉ bà thật sâu, trong mắt đầy nỗi buồn.
từng nghĩ trái tim sẽ còn đau nữa.
Bà chợt tỉnh , nhận gì.
Ôm c.h.ặ.t lấy , lắc đầu giải thích:
“Thanh Thanh, ý đó, ý đó .”
Cho đến khi ngủ , bà vẫn thì thầm một .
Chiều hôm , tan học về, trong nhà một ai.
đẩy cửa phòng ngủ .
Mẹ mặc chiếc váy trắng mới, nhắm mắt yên chiếc giường cưới của bố , tường đầu giường treo ảnh cưới của hai .
M.á.u từ cổ tay nhỏ xuống từng giọt, gần như cạn.
Trên sàn là một vũng m.á.u. khô một nửa.
Cơ thể bà cũng cứng .
Rùa
Mẹ t.ự s.á.t.
Bà c.h.ế.t trong giấc mộng do chính dệt nên.
Trái tim của bố từ lâu trống rỗng, nhưng luôn nghĩ rằng mùa xuân tới nó sẽ nảy mầm. Cuối cùng, kỳ vọng đều tan vỡ, c.h.ế.t cả lẫn tâm chính là bà.
Lời xin thật sự là sự bù đắp và đền trả, còn lời xin bằng miệng chỉ là một trò giả đáng thương, nên bố vốn đáng tha thứ.
bao giờ chịu hiểu.
Năm đó mười một tuổi, từ đó về , còn nữa.
Từ , giông gió của cuộc đời đều đổ dồn lên .
Cơn giận của bố cũng chỉ gánh chịu.
Không còn ai ôm ngủ nữa, cũng còn ai gọi là “Thanh Thanh” nữa.
Mùi hương dịu dàng thuộc về biến mất, đó là mùi khói t.h.u.ố.c và rượu nồng nặc khắp nhà.
Sau khi , bố những đau lòng, mà còn c.h.ử.i bà điều, thậm chí tổ chức cho bà một đám tang t.ử tế.
Mỗi cú đ.ấ.m những say xỉn q.u.ậ.t n.g.ã xuống đất, thứ dậy theo đó là nỗi hận khắc cốt ghi tâm đối với ông .
Ông đ.á.n.h , liền báo công an.
từng ngây thơ nghĩ rằng báo công an thể giải quyết chuyện.
ông chỉ giam vài ba ngày, khi ngoài cơn giận càng dữ dội hơn, tay ngày càng nặng.
đ.á.n.h đến nôn m.á.u, đ.á.n.h đến mù tạm thời.
Trong vô choáng váng, từng nghĩ sẽ c.h.ế.t.
Đáng buồn là, c.h.ế.t.
Có lẽ bởi vì… nên c.h.ế.t là ông .