SONG THAI KỲ QUÁI - Chap 7 - Hết

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:43:27
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Huyền trợn mắt kinh hãi. Hắn ngờ con át chủ bài tự tay luyện phản chủ. Hắn gào thét dùng cái bát nứt vỡ để chống đỡ, nhưng vô ích. Bát đồng nổ tung, Trần Huyền hất văng tường, tiếng xương gãy vang lên răng rắc. Hắn liệt đó, thất khiếu chảy m.á.u, cổ họng phát tiếng "khò khè" im bặt.

Sau khi giải quyết kẻ thù, Khương Nghiên , ánh mắt chan chứa tình yêu và sự luyến tiếc khôn nguôi. Nhìn yêu năm nào, lòng đau thắt .

Khương Ly lúc bò đến góc Tây Nam, gỡ tấm vải đỏ tượng Quan Âm xuống. Quan Âm rơi lệ, cả căn phòng ngập tràn Phật quang. Hắc khí Niệm Niệm tan biến, hóa thành một luồng ánh sáng trắng dịu nhẹ. Con bé cuộn tròn, mút ngón tay ngủ một giấc an lành.

Khương Nghiên cúi xuống hôn lên trán con . Phật quang mở một lối ấm áp. Cô cuối – ánh mắt là sự từ biệt, là lời chúc phúc, và cả sự tha thứ.

bế Niệm Niệm bước luồng sáng biến mất.

Khương Ly cũng mang theo tượng Quan Âm rời một lời từ biệt, cũng chẳng nhắc gì đến thù lao.

Trần Huyền c.h.ế.t, gọi cấp cứu đưa . Nghe đa chấn thương, nội tạng dập nát và mất sạch ký ức.

Ba ngày , Tiểu Mộng hạ sinh một bé gái khỏe mạnh. Chúng đặt tên con là Tư Niệm, mong con bé sống cả phần của Niệm Niệm.

Mọi chuyện tưởng chừng khép viên mãn khi đốt vàng mã và quần áo cho Khương Nghiên và Niệm Niệm. Chúng tuyệt khẩu nhắc đến chuyện sinh đôi nữa. Cuộc sống trở quỹ đạo...

Cho đến một đêm mưa gió. Tiếng sấm khiến giật tỉnh giấc. Giường bên cạnh trống . bước xuống nhà, đèn phòng trẻ em vẫn sáng.

Tiểu Mộng đang bế Tư Niệm bên cửa sổ, nước mưa lăn dài kính như vệt nước mắt. Một tia chớp rạch ngang trời, soi rõ bóng họ đổ dài sàn. Cô đang dịu dàng hát ru, giai điệu quen thuộc đến lạnh : "Ngủ , ngủ ... bé yêu của ... Đôi tay nhẹ nhàng đưa nôi..."

nhẹ nhàng tiến ôm lấy vợ con từ phía . Ánh mắt vô tình lướt qua sàn nhà. Dưới ánh chớp, bên cạnh cái bóng chồng lên của chúng , từ lúc nào... xuất hiện thêm một cái bóng nhỏ xíu nữa!

"Hi hi hi..."

"Ting!" Điện thoại báo tin nhắn mới.

[Anh Lê, bạn của – ông Trần, tự sát trong bệnh viện đêm nay.]

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ linh dị khác do nhà Én đăng MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: TRỞ THÀNH CON CƯNG CỦA TOUR DU LỊCH KINH DỊ HOÀNG HÔN ĐỎ

Tác giả: Trì Ân

Đăng ký tham gia tour du lịch "Hoàng Hôn Đỏ", ai ngờ lạc trò chơi kinh dị.

Cũng may, đám ông bà lão cùng là những "Ma Đồng" chuyển thế.

Giây phút Boss bắt , họ nổi điên.

"Không trả bé con cho chúng , chúng sẽ san phẳng cái công viên ma quái rách nát của các !"

Dòng bình luận bùng nổ:【Cái phó bản tỉ lệ sống sót đầy 1% cứ thế mà sụp đổ ?】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-thai-ky-quai/chap-7-het.html.]

【Tay xé xác quỷ dị, đây là hội cao tuổi siêu năng lực gì thế ?】

1.

Trạm Én Đêm

Lưu ý dành cho đoàn du lịch "Hoàng Hôn Đỏ":【1. Cấm các từ như "c.h.ế.t", "ma", "quỷ".】

【2. Nghiêm cấm cởi bỏ chiếc mũ đỏ do đoàn phát.】

...

Chiếc xe bus cũ kỹ lắc lư ngật ngưỡng khiến buồn ngủ rũ rượi. Hướng dẫn viên ở phía đang lải nhải về nội quy du lịch, xung quanh là đám ông bà lão đang tranh bàn tán xôn xao, ồn ào như cái chợ vỡ. Chiếc loa cầm tay của hướng dẫn viên cứ thỉnh thoảng rè lên những tiếng "rè rè" ch.ói tai, chẳng rõ cô đang gì.

Thôi thì khỏi , nhắm mắt ngủ tiếp. Vì để tiết kiệm tiền, đăng ký gói Du lịch sông núi 3 ngày 2 đêm với giá chỉ 198 tệ. chẳng ai báo cho là 4h sáng lên xe xuất phát. Cơn buồn ngủ ập đến đầu óc cuồng, mụ mẫm.

Thế nhưng, cái giờ giấc dường như cực kỳ khớp với đồng hồ sinh học của các cụ, ai nấy đều tinh thần phấn chấn. Nhìn quanh một lượt, ngoài , xe chẳng còn một trẻ nào khác.

"Phương Đông đỏ, Mặt Trời lên..."

"Mặt Trời phía Tây sắp xuống núi ..."

Chẳng hiểu bắt đầu đồng thanh hát vang, và thì cuối cùng cũng chẳng còn hy vọng gì mà ngủ tiếp nữa. Những già ở tuổi sáu, bảy mươi thì tràn đầy sức sống, còn đứa trẻ ngoài hai mươi là thì trông như cái xác hồn.

"Bé con, cháu du lịch một ?" Ngồi cạnh là một bà lão trông hiền từ.

gật đầu, nở một nụ thẹn thùng: "Vâng, cháu là sinh viên. Cháu tiết kiệm chút tiền nên mới báo danh đoàn để mở mang tầm mắt ạ!"

"Ối chà chà!" Bà lão thốt lên kinh ngạc, " là bé ngoan mà!"

"Mọi xem, sinh viên mà tiết kiệm thế , thương bố vất vả!" Bà cụ bắt đầu bắt chuyện hết đến , đem khen ngợi như một bông hoa nhỏ. Tiếng hô hoán thu hút ánh của cả xe đổ dồn về phía .

Một phía , tóc uốn xoăn, quàng khăn lụa, trông thời thượng, lên tiếng: "Bọn trẻ bây giờ đứa nào đứa nấy chỉ tiêu tiền, cha cực khổ thế nào !"

"Cái con bé vạn cuốn sách vạn dặm đường, giỏi hơn cái thằng nhóc thối nhà dì nhiều!"

ngượng nghịu gãi đầu: "Dì ơi, cháu như dì ạ. Chủ yếu là vì cháu tiền nên mới báo đoàn ... Cháu là trẻ mồ côi."

Lời dứt, gian xung quanh bỗng im bặt trong giây lát.

"Bé con, cháu... cháu bố ?"

gật đầu: "Ba cháu mất từ sớm, cháu lớn lên ở Cô Nhi Viện ạ."

Bà lão cạnh đỏ hoe mắt. Bà đặt tay lên tay xoa xoa, bẻ nửa quả quýt nhét tay , "Được , cháu cứ chơi cho thật thoải mái. Cứ coi tất cả chúng ở đây là ông bà, chú dì của cháu là !"

Lòng bỗng dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp.

"Nếu như những gặp đời đều bụng như họ thì mấy!" thầm nghĩ.

Loading...