Editor: Trang Thảo.
“Không cần tăng ca ?”
“Có thể tan đúng giờ thật ?”
“Hay là định bắt chúng mang việc về nhà ?”
“Mọi về là định ở mời ăn cơm đấy ?” họ, giọng mang chút trêu chọc.
Họ một lúc lâu bỗng reo lên: “Mạnh chủ quản vạn tuế!” Cả đám như những đứa trẻ tan học, đeo túi xách chen chúc chạy ngoài.
“Con thật là bụng quá, tự ở tăng ca để thả bọn họ . Chuyện bọn họ từng bắt nạt ép uổng con, con quên hết ?” Bà ngoại chút oán trách.
Trở về phòng việc, mỉm : “Đều là thuê cả, hà tất từng ướt mưa mà giờ bẻ ô của khác chứ bà.”
“Hành động của con cái gọi là thánh mẫu mà nhỉ?” Bị bà ngoại , nhất thời cứng họng.
Vì phương án vẫn mạch suy nghĩ nên cũng xách theo cái đầu mẫu đội tóc giả để nghiên cứu. Ngay cả khi vệ sinh, cũng ôm cái đầu đó mà suy ngẫm.
Bỗng nhiên, ngăn bên cạnh tiếng động sột soạt. Lẽ giờ cả công ty còn ai, chỉ tăng ca, bảo vệ tuần cũng thể nhà vệ sinh nữ, bên cạnh là ai?
Lòng bỗng thấy hoang mang, vô thức buông lỏng tay. Cái đầu mẫu đúng lúc đó lăn qua khe hở phía ngăn vệ sinh sang phía bên .
Bà ngoại vẫn trấn an : “Cháu gái , con đến bà còn chẳng sợ, còn sợ con ma nào nữa chứ?”
nghĩ cũng đúng, nhưng sự sợ hãi trong lòng dễ biến mất. run rẩy, giọng pha chút nức nở với ngăn bên cạnh: “Đầu của chẳng may rơi, phiền bên đó trả cho ?”
Chỉ bên cạnh phát một tiếng hét t.h.ả.m thiết, là giọng đàn ông.
Bà ngoại nhắc nhở: “Là kẻ biến thái!”
thấy tiếng tông cửa chạy ngoài. : “Bà ngoại, cãi thì con thạo, chứ đ.á.n.h con giỏi lắm .”
“Cứ để bà lo.” Bà ngoại tự tin đáp lập tức nhập xác .
Gã đó chắc dọa đến mất mật nên chân bủn rủn, chạy nổi. từ phía vọt lên bồi một cước khiến gã ngã chổng vó, ngất xỉu luôn.
bật đèn khu văn phòng lên, ngờ kẻ đó chính là gã quản lý cũ. Sau khi báo cảnh sát, chỉ một lát họ mặt. Người điều phối vụ chính là Tạ Quân.
Vừa thấy , lộ rõ vẻ kinh ngạc và vui mừng, đó liền nghiêm mặt đ.á.n.h thức gã quản lý cũ. Gã tỉnh dậy với tinh thần hoảng loạn, miệng lẩm bẩm: “Có ma, ma!”
“Ở đây ma, chúng là cảnh sát, yêu cầu phối hợp điều tra!” Tạ Quân dõng dạc .
“Có ma thật mà, cái đầu của cô lăn đến chân !” Gã quản lý cũ mắt đỏ ngầu, vẻ mặt kinh hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-sot-dem-khuya-nho-hu-tro-cot-sua-bot/chuong-11.html.]
“Ý là cái hả?” xách cái đầu mẫu lên mặt gã.
Gã hét lên một tiếng ngất lịm.
Chẳng còn cách nào khác, đành cùng Tạ Quân về đội hình sự để tiếp nhận điều tra.
Qua thẩm vấn và chứng cứ thu thập , gã quản lý cũ chuyên lén trong nhà vệ sinh nữ. Đêm đó gã về nên định lén tiện thể dọa một trận, ngờ dọa ngược. Có lẽ do gã tật giật nên mới dễ dọa như . Gã tạm giam và cơ quan công an khởi tố.
Trang Thảo
Tạ Quân bảo đợi một lát, bàn giao xong tài liệu là thể tan . Khi chờ ở cửa, hai chúng mỉm .
Tạ Quân đến mặt : “Đổi ca mà điều đúng hiện trường của cô, cô xem đây là duyên phận ?”
ngượng nghịu khẽ gật đầu. Bà ngoại kích động : “Nó đang tỏ tình với con đấy!”
“Dù mạo , nhưng hỏi liệu chúng thể bắt đầu từ bạn bè , để cả hai cơ hội tìm hiểu . Nếu cô ghét thì thể...” Tạ Quân hổ gãi đầu, vành tai đỏ rực.
Bà ngoại sốt ruột: “Thời đại nào còn vòng vo như thế!”
Tạ Quân bỗng lộ vẻ ngạc nhiên, quanh: “Ai đang thế nhỉ?”
cũng giật : “Anh thấy ?”
Bà ngoại lập tức hắng giọng: “Ngại quá, khán giả hóng chuyện phấn khích.”
che miệng nhỏ: “Bà ngoại, sành điệu thật đấy.”
“Mẹ con ngày nào cũng cầu bà phù hộ cho con bình an, quan trọng nhất là tìm một t.ử tế. Vì nhiệm vụ mà bà già ngần tuổi ngày nào cũng xem phim ngôn tình. Giờ nhiệm vụ thành, bà cuối cùng cũng yên tâm .”
“Vậy bà sắp ?” hỏi.
“Phải , nhớ gọi điện báo bình an cho con, và bảo nó đừng suốt ngày cầu bà nữa. Bà già chẳng lúc nào yên .”
mỉm : “Vâng ạ, nếu bà chơi mạt chược thiếu tiền thì nhớ báo mộng cho con, con sẽ đốt cho bà thật nhiều.”
...
Không còn tiếng đáp nữa, bà ngoại rời thật .
tháo tai , giả vờ ngơ ngác: “Xin , nhận cuộc gọi của một bạn.”
Tạ Quân lúc mới mỉm nhẹ nhõm: “Ngày mai cô rảnh ? hẹn cô ăn cơm và xem phim.”
vui vẻ gật đầu.
“Vậy thăng chức xong , cô thể bớt chút thời gian để yêu đương ?” Tạ Quân nửa đùa nửa thật hỏi, vành tai đỏ lên.
ngẩn một lúc cũng nửa đùa nửa thật đáp: “ sẽ cố gắng bớt chút thời gian.”