Anh lúng túng : “Vậy… em khám cho .”
hết kiên nhẫn, gõ tay tấm biển tường: “ chuyên khoa thận. Anh xem tiểu buốt, tiểu rắt tiểu đạm? Có cần gọi y tá hỗ trợ thông tiểu ?”
Tưởng Vệ Đông hoảng hốt đầu bỏ chạy, lưng còn vọng tiếng thở dài của cô y tá: “Chà, còn trẻ thế mà mắc bệnh ?”
khẩy: “Ừ, bệnh thần kinh.”
Đương nhiên Tưởng Vệ Đông mắc bệnh thận. Lần đến để khám hiếm muộn cùng Phương Tĩnh Nghi.
trong nhà máy kể rằng, vì Phương Tĩnh Nghi sinh con gái nên của Tưởng Vệ Đông lòng, cứ sức thúc giục họ sinh thêm. khi sinh, Phương Tĩnh Nghi ở cữ nên rối loạn kinh nguyệt, dù cố gắng mấy năm trời vẫn thể mang thai.
Sau khi cả nhà họ dọn về thành phố sống chung với của Tưởng Vệ Đông, mâu thuẫn càng lúc càng gay gắt.
Phương Tĩnh Nghi nhờ vả mãi mới xin một công việc tạm thời ở nhà máy d.ư.ợ.c, nhờ đó thu nhập định để phụ giúp gia đình. công việc yêu cầu trực đêm khiến cô thường xuyên thể chăm sóc con, thỉnh thoảng nhờ chồng trông cháu giúp cũng bà chì chiết đủ điều.
Mẹ của Tưởng Vệ Đông chẳng hề đụng tay việc nhà, chỉ giỏi mỗi việc thúc giục sinh con. Vì Phương Tĩnh Nghi thể thai, bà bắt cô khám.
Khám hiếm muộn chuyện đơn giản, tốn kém tiền bạc, mất thời gian. Mẹ của Tưởng Vệ Đông chỉ giỏi mồm, chẳng những cho một đồng, mà đến lúc hai vợ chồng họ viện cũng thèm trông cháu, khiến Phương Tĩnh Nghi xả giận ngay tại bệnh viện. xả giận thì giải quyết gì?
…
Vài ngày , khi đang khám bệnh, Tưởng Vệ Đông đột nhiên xông với đôi mắt đỏ ngầu, tay nắm c.h.ặ.t lấy tay : “Hứa Lệ Nhiên, tại em cản kết hôn với Phương Tĩnh Nghi? Rõ ràng em lấy là em cơ mà!”
Cả và bà cụ bệnh nhân bên cạnh đều sững sờ.
“Tưởng Vệ Đông, điên ?”
cố giằng tay , nhưng những buông mà còn siết c.h.ặ.t hơn: “Rõ ràng em yêu đến thế, dù thế nào cũng chịu rời bỏ , tại đồng ý cưới ?”
“Hứa Lệ Nhiên, em để tâm đến Phương Tĩnh Nghi lắm ? Được thôi, sẽ ly hôn với Phương Tĩnh Nghi, chúng cưới , ?”
Một tràng lời lẽ hoang đường chỉ khiến sững sờ mà cả bà cụ bên cạnh cũng ngây .
dùng sức giật mạnh tay về, vung lên tát cho một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-lai-toi-quyet-tranh-xa-anh/chuong-6.html.]
“Tưởng Vệ Đông, rõ đang gì ? Anh tự xem, dựa mà đòi cưới ? Dựa chuyện thất nghiệp ? Hay dựa sự trơ trẽn vô liêm sỉ của ?”
Anh ôm má, vẻ mặt sững sờ thể tin nổi. Một lúc , đột nhiên chỉ thẳng mặt : “Hứa Lệ Nhiên… lẽ nào em… cũng sống …”
khẩy: “ thế nào cũng liên quan đến .”
“ cho , xứng cầu hôn . Trước đây xứng, bây giờ càng . Cút ngay cho , nếu sẽ gọi bảo vệ đưa lên đồn công an!”
Lúc bà cụ bệnh nhân hiểu vấn đề, bèn chống nạnh chắn mặt : “ thế! Chẳng gì trong tay mà còn đòi cưới bác sĩ Hứa, soi gương ?”
Tưởng Vệ Đông kích động mạnh, dù mắng c.h.ử.i vẫn đó lẩm bẩm một . Cuối cùng, các đồng nghiệp bảo vệ đến đưa lên đồn công an.
Đồn công an giam giữ 15 ngày vì tội gây rối trật tự công cộng và quấy rối phụ nữ. ở đó kể , dù giam, vẫn ngừng gọi tên , luôn miệng những từ như “sống ”, “ phận” mà chẳng ai hiểu nổi.
Nghe , thể khẳng định rằng Tưởng Vệ Đông thật sự sống . dù sống , hối hận thì , những chuyện cứ từ đầu là thể vãn hồi .
Ra khỏi đồn, Tưởng Vệ Đông vẫn chịu từ bỏ việc tìm . các đồng nghiệp bảo vệ ở bệnh viện đưa danh sách đen, hễ bén mảng tới là lập tức đuổi .
Không bệnh viện, chuyển sang rình rập ở cổng nhà máy. Do đề phòng, chặn đường hai .
Một , nhét bức thư tình nhàu nhĩ tay , những lời lẽ trong thư sến súa đến mức khiến hổ. Một khác, tặng bông hoa loa kèn, thẳng tay ném luôn thùng rác.
Đến thứ ba, khi chặn đường , cúi đầu định đưa một quyển sách cho , liền kéo đang lưng .
Ấy là Phương Tĩnh Nghi. Trời nhá nhem, gần như thể rõ biểu cảm mặt cô . thể thấy giọng run rẩy, chậm rãi và đứt quãng của cô : “Tưởng Vệ Đông, chẳng từng với em là yêu cô ? Vậy tại những chuyện với cô ?”
Phương Tĩnh Nghi giằng quyển sách khỏi tay Tưởng Vệ Đông, giọng càng thêm run rẩy: “Anh tặng cô tập thơ Bầy chim lạc? Tưởng Vệ Đông, còn nhớ ? Khi chúng còn ở nông thôn, đây chính là bài thơ đầu tiên cho em !”
Đôi môi của Tưởng Vệ Đông run lên hồi lâu. Dường như đang cố mối tình hai kiếp giữa và Phương Tĩnh Nghi, cuối cùng c.ắ.n răng : “Phương Tĩnh Nghi, từng nghĩ rằng yêu em, nhưng thật đó chỉ là cảm giác tội mà thôi. Trước giờ, thật sự yêu vẫn luôn là…”
“Bốp!”
Cái tát giòn giã khiến má của Tưởng Vệ Đông lập tức đỏ ửng.
Tưởng Vệ Đông tức đến đỏ mặt, nhưng Phương Tĩnh Nghi còn phẫn nộ hơn. Cả hai lao sỉ vả tiếc lời.