Sống chung với bạn của anh trai - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-06 13:11:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa phút , Triệu Cẩn Ngôn , như bất đắc dĩ, như chút vui mừng.

Tô Đồng hiểu, cũng dám hỏi vì .

Triệu Cẩn Ngôn gọi thêm ba món mặn, cay. Tô Đồng ăn thấy ngon, sự nửa dỗ dành nửa khuyên nhủ của mà ăn thêm hẳn một bát cơm.

Lúc rời khỏi nhà hàng, lén ợ một cái, vội vàng chạy theo cho kịp bước chân của Triệu Cẩn Ngôn.

Triệu Cẩn Ngôn liếc một cái: "Em để ý việc hút t.h.u.ố.c ?"

Tô Đồng lắc đầu.

Triệu Cẩn Ngôn chỉ ngậm điếu t.h.u.ố.c mà châm, lên xe nhận một cuộc gọi. Tô Đồng giọng mấy dễ chịu, giống như quản lý công trường đang quở trách nhân viên sai.

Tô Đồng căng thẳng chằm chằm ngoài cửa sổ, sợ vạ lây.

Sau khi cúp máy, Triệu Cẩn Ngôn mới chậm rãi sang . Tô Đồng liền cố ý bắt chuyện:

"Anh Cẩn Ngôn, chuyện gì bực ?"

Triệu Cẩn Ngôn hình như thật sự hút t.h.u.ố.c, lấy bật lửa , ném điếu t.h.u.ố.c ngoài, giọng điệu bình tĩnh:

"Chuyện trong tiệm. Anh đưa em về , buổi chiều em tự chơi . Nếu ngoài thì nhớ với một tiếng, ?"

"Dạ."

Tô Đồng vốn cũng chẳng định ngoài. Vừa thi đại học xong, chỉ ở lì trong nhà chơi game, tiểu thuyết, xem TV.

Trước khi cửa, Triệu Cẩn Ngôn bật sẵn điều hòa, còn trong tủ lạnh đồ uống, buổi tối thể về muộn, nhưng sẽ đặt đồ ăn cho .

Tô Đồng gật đầu. Đợi , như đại xá, lao thẳng sofa vật xuống, móc điện thoại nhắn tin rủ bạn chơi game.

Không ai quản, Tô Đồng càng thêm thoải mái, chơi game suốt cả buổi chiều.

Hơn sáu giờ, Triệu Cẩn Ngôn gọi điện về, bảo đồ ăn giao tới, để cửa.

Cậu cảm ơn lập tức xỏ dép lê chạy cửa lấy đồ ăn.

"Không cần đợi , nghỉ sớm ."

Tô Đồng định hỏi khi nào về, nhưng lời đến miệng đổi thành:"Dạ."

Triệu Cẩn Ngôn sai, về muộn. Tô Đồng giường tiểu thuyết, thỉnh thoảng liếc giờ điện thoại, mười giờ vẫn về.

Cậu dậy, chằm chằm về phía cửa, khẽ bĩu môi.

[Bản edit thuộc về page Cung Thanh Vũ. Đứa nào reup đứa đó ẻ chảy suốt đời 凸(`0´)凸]

Rốt cuộc là bận công việc, là… hẹn hò?

Không là độc ?

Chẳng lẽ tin tức của trai sai ?

Thôi kệ, nghĩ nữa, ngoài xem thử.

Buông điện thoại xuống, Tô Đồng chân trần sàn gỗ sạch sẽ, mở cửa phòng ngủ bước ngoài.

Phòng khách chỉ bật đèn vàng, ánh sáng dịu nhẹ, nhưng thấy Triệu Cẩn Ngôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-chung-voi-ban-cua-anh-trai/chuong-2.html.]

Cậu đến bên sofa, cúi cầm điều khiển từ xa định bật TV, đúng lúc phía cửa chính vang lên tiếng động, thu hút sự chú ý của .

Cậu đặt điều khiển xuống, tò mò về phía cửa.

Triệu Cẩn Ngôn đóng cửa , giày, ngẩng đầu thấy Tô Đồng.

Thiếu niên mặc bộ đồ ngủ màu vàng nhạt, kiểu dáng ngắn, để lộ cánh tay thon dài và đôi chân thẳng tắp.

Nhìn lên là gương mặt thanh tú, còn phảng phất nét non nớt, mắt hạnh, môi đỏ, sống mũi nhỏ xinh, làn da trắng hồng,…

"Anh Cẩn Ngôn, về ."

Triệu Cẩn Ngôn sững , lập tức bật , bước tới:

"Anh xong việc. Sao giờ còn ngủ?"

"Em thấy mãi về nên đợi một lát." Tô Đồng khẽ c.ắ.n môi:"Anh Cẩn Ngôn, uống rượu ?"

"Anh uống một chút. Xã giao mà, khó tránh." Triệu Cẩn Ngôn cúi đầu một cái ngẩng lên:

"Lần cần đợi , xong việc sẽ tự về."

"Dạ."

Tô Đồng suy nghĩ một chút, chạy rót một ly nước, mang tới cho Triệu Cẩn Ngôn đang sofa:"Anh Cẩn Ngôn, uống nước ."

Triệu Cẩn Ngôn nhận lấy, uống hai ngụm đặt ly xuống bàn , khẽ cảm khái:"Mấy năm nay lúc nào cũng bận tối mặt tối mày. Đây là đầu tiên đợi về, còn rót cho một ly nước ấm."

Tô Đồng lúng túng, trả lời liền, xuống bên cạnh Triệu Cẩn Ngôn mới khẽ :

"Vậy… em vẫn sẽ đợi về."

Như thể đang hứa hẹn điều gì, Triệu Cẩn Ngôn bật , ngả tựa lưng sofa:

"Anh trai em rốt cuộc nghĩ gì ? Lại đưa em đến chỗ một bận rộn như . Anh mà bận lên thì một ngày cũng như ba ngày, bản còn lo xong, chỉ sợ khó mà chăm cho em."

Tô Đồng :

"Anh em . Không cần chăm em như trẻ con, chỉ cần cho em cái ăn, chỗ ngủ là . Anh em ."

Triệu Cẩn Ngôn nghiêng đầu , ánh mắt sâu thẳm.

Tô Đồng bối rối, chợt thẳng lưng, giơ tay lên :

"Em thề. Những gì em đều là thật."

Triệu Cẩn Ngôn khẽ :" là trẻ con." Nói xong, đưa tay đặt lên đỉnh đầu .

Tô Đồng lập tức sững , dám cử động.

Ngay đó, cảm thấy bàn tay đầu như đang vuốt ve một con mèo con, dịu dàng đến lạ.

"Vậy thì nhất định sẽ phụ sự tin tưởng."

Giọng Triệu Cẩn Ngôn vì rượu, vì khói t.h.u.ố.c, thêm chút đè nén cảm xúc mà trở nên trầm thấp, đầy lực.

Yết hầu Tô Đồng khẽ động, dám ngẩng đầu, chỉ cảm thấy ấm từ lòng bàn tay xuyên qua mái tóc tiến da, nóng đến mức vành tai cũng đỏ bừng lên.

Loading...