Sống chung nhà với kẻ thù không đội trời chung - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:49:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15.

Trời bắt đầu lất phất mưa.

Trần Thời bảo bên đường đợi , còn thì cứ đó thẫn thờ dòng xe cộ qua như mắc cửi. Chợt, một giọng chất vấn vang lên ngay bên tai:

"Sao con ở đây?"

phụ nữ với khuôn mặt bắt đầu nhạt nhòa trong ký ức , đến một ánh mắt cũng chẳng buồn bố thí cho bà .

" Con phố là nhà bà mở ."

nổi giận. cũng chẳng hiểu bà giận vì lẽ gì, lẽ nào vì con phố thực là của nhà bà chăng?

vẻ phóng khoáng, rút từ trong túi xách một xấp tiền dày cộp.

"Lần con vì tiền mà đến quấy nhiễu gia đình , giờ chắc cũng vì tiền chứ gì?"

thật sự hiểu nổi mạch não của .

“Bà yêu tiền đến phát điên nên nghĩ cũng thừa hưởng cái mã gene đó của bà ?"

"Ngôn Ninh, cầu xin con đừng xuất hiện trong cuộc sống của nữa. Con bao nhiêu tiền thì ?"

của năm mười lăm tuổi lẽ sẽ vì câu mà l.ồ.ng lộn lên như một con điên. giờ thì .

"Thật sự bao nhiêu cũng ? Thế thì chuyển khoản cho năm chục triệu xem thử thực lực đến nào."

"Còn nữa, năm đó hỏi tiền bà là để lo hậu sự cho nuôi. Bà chi, cuối cùng là dì cả bỏ qua hiềm khích cũ để lo liệu hết đấy."

tức đến nghẹn lời, vung tay ném xấp tiền thẳng mặt . Phải công nhận, cái bộ dạng vung tiền của bà trông cũng "oai" phết.

Người qua kẻ đều dừng chân cảnh tượng . bình thản lôi từ trong túi một cái túi nilon, ung dung nhặt từng tờ tiền đất lên.

Một bàn tay nhỏ xíu đưa cho một viên kẹo, đó là đứa em trai cùng khác cha của . cứ ngỡ nó khác với nó, đang định đưa tay nhận lấy.

Nào ngờ, nó học theo dáng vẻ của nó, vứt thẳng viên kẹo xuống đất.

viên kẹo lăn lóc, nở một nụ cực kỳ dịu dàng với nó:

"Trên đời siêu nhân Điện Quang em trai ạ."

Tiếng lóc của thằng nhóc con nhỏ dần theo bước chân bọn họ xa, đám đông cũng tản hết. Trần Thời xách chiếc bánh kem nhỏ màu hồng, thở hổn hển chạy đến chằm chằm:

"Thế nào, cô cãi thắng ?"

tặng một cái như kẻ thiểu năng:

" thấy cơn mưa cũng lớn lắm nhỉ, nước vẫn não thế?"

Cười c.h.ế.t mất, cả đời chỉ chịu thua thiệt mỗi Trần Thời thôi.

Quả nhiên ngoài dự đoán, Trần Thời giận xanh mặt. Hắn sải đôi chân dài còn hơn cả mạng sống của , vù một cái biến mất tăm mất tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-chung-nha-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung/7.html.]

16.

thong thả tản bộ về, quả nhiên, mỗ nam nào đó đang đen mặt chờ gốc cây.

Nói cũng lạ, dạo Trần Thời liên tục chịu lép vế , khiến tâm trạng khoan khoái lạ thường.

 "Còn định đợi mưa to lên để sét đ.á.n.h ?"

 Trần Thời bộ tịch cũng lầm lũi theo lên lầu.

 Nồi canh bếp đang sôi sùng sục, sàn nhà vứt rải rác mấy vỏ chai bia.

Trần Thời đang chút men say ở đối diện, thầm cảm thán ông trời đúng là ban cho một bộ da thịt quá đỗi cực phẩm.

 " trai, nhưng ơn đừng dùng ánh mắt như hổ đói đó ."

" tự đ.â.m mù mắt để chứng minh sự trong sạch ngay đây." vô cùng chân thành đáp.

Khóe miệng Trần Thời giật giật: "Cũng cần bi tráng đến mức đó."

 Chất cồn tê liệt đại não, những cảm xúc đè nén sâu thẳm trong lòng bỗng chốc trỗi dậy.

dụi mắt, chẳng đang với đang tự hỏi chính : " cố gắng để vui vẻ , nhưng tại vẫn thấy mệt mỏi như ? Trần Thời, xem nếu , bọn họ sẽ sống hạnh phúc hơn một chút ?"

Trần Thời hiếm khi dành cho một ánh mắt nghiêm túc: "Cũng sẽ vui ."

 "Ai mà vui cơ?"

"."

Ha ha ha ha, Trần Thời đúng là say thật .

" cứ ngỡ rượu thể chảy ngược não chứ."

nốc cạn nửa lon bia còn , ợ một cái rõ dài, nước mắt cứ thế trào .

"Trần Thời, xin nhé. Đáng lẽ nên chê 'nhỏ' khi vô tình thấy vệ sinh hồi năm lớp 10, nhưng cũng đ.á.n.h đến chảy m.á.u mũi còn gì. Cả muối trong bình nước của cũng là bỏ , thư tình hoa khôi gửi cho cũng vứt , hu hu hu... ngay cả vụ lột quần trong ngõ nhỏ năm lớp 11 cũng là thuê đấy... đúng là con mà."

kể lể từng món nợ năm xưa, càng càng thấy tội đầy .

Trần Thời cũng chẳng chịu kém cạnh: "Chuyện cô yêu sớm với cái tên nào đó ở trường nghề cũng là mách giám thị đấy. Còn cả nguyện vọng đại học của cô nữa, là thừa lúc cô say khích tướng cô sửa đấy. Với cái chỗ đang ở, thực nhà đó là của , lừa cô nộp tiền thuê nhà thôi, mới đúng là con ."

Mấy tin còn sốc hơn cả việc ông sáu mươi tuổi của phi tường.

 Hồi đó Trần Thời còn bảo say quá hoa mắt nên điền nhầm, đúng là đồ tâm cơ boy!

tức giận túm lấy cổ áo , gào lên: "Bà đây hồi đó hề yêu sớm!"

"Hả?"

" giúp cái tên đó một chút, cứ nhất quyết đòi nhận đại ca, kéo tay nài nỉ , đúng lúc thấy thôi."

Trần Thời thở phào nhẹ nhõm, cũng tự nhủ thể mù đến mức .

Loading...