Sống chung nhà với kẻ thù không đội trời chung - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:47:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Năm rưỡi sáng, chẳng mấy khách khứa, đờ đẫn ghế vì chán ngắt. Đừa đói... buồn ngủ...

Lại .

Vẫn là Trần Thời...

Hắn đó chằm chằm . Phải công nhận một điều, ngũ quan của thực sự , thanh sạch.

chậm chạp dậy, hỏi xem cái gì. Hắn chẳng thèm năng gì, cứ tự ý tham quan khắp cửa hàng.

"Trần Thời, t.h.u.ố.c lá hút hết ?"

Nghe thấy tiếng , đầu nheo mắt , nhưng chỉ trong chớp mắt, như kẻ xương, tiếp tục tựa quầy lễ tân.

"Ừ. Lấy cho bao nữa."

lên ghế lấy t.h.u.ố.c hỏi :

"Loại t.h.u.ố.c hút hết , loại ? Giá cũng thế."

Lúc đầu , vặn cũng đang . Không ngờ cái cảm giác cao xuống khác là thế .

Hắn dời mắt , ngáp một cái, giọng lười biếng mà êm tai vô cùng:

"Hết thì thôi hút nữa."

nhảy xuống ghế, hiệu cho thể rời . Hắn bỗng bật , mấy sợi tóc mái rủ xuống che mất nửa con mắt. Cái điệu bộ mà rơi tay mấy cô em gái nhỏ thì chắc chắn là mê cho đến c.h.ế.t mất.

"Đói ? mời cô ăn cơm."

chẳng tin bụng đến thế. Hắn nhướng mày với một cái ngoài.

Ngay lúc tưởng sẽ nữa, thì xách hai cái túi về. Ngửi mùi thì đúng là món nướng yêu nhất . Trước cửa tiệm một cái bàn nhỏ, đặt đồ xuống ngoắc ngoắc tay với . thừa nhận lúc chẳng còn chút khí tiết nào cả, thật sự là quá đói .

"Anh mời ăn đồ nướng thì để đáp lễ, mời uống bia."

Hắn từ chối, liền lấy hai lon bia từ tủ lạnh , thanh toán xong thì đưa cho .

Mùa hè, đồ nướng, bia lạnh, thêm một thiếu niên khuôn mặt " đưa cơm".

Mới ăn hai miếng thì khách , ấn vai cho cử động.

"Để cho."

"Anh đấy?"

"Đơn giản thế, qua là ."

" tin ." ngậm xiên thịt đầu qua cửa kính. Đừng nha, thao tác của trông chuyên nghiệp phết.

Mắt hoa lên, bóng dáng thiếu niên bên cửa kính chút mờ ảo. lắc đầu phắt . Quả nhiên là cồn hại mà, lúc cảm thấy Trần Thời trông cũng soái.

Tiễn khách xong, đối diện .

"Sao thế? Ngẩn gì đấy?"

"Không gì." lấp l.i.ế.m bằng cách nhấp một ngụm bia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-chung-nha-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung/3.html.]

"Cô là thích đấy chứ? Dù đó là sự thật hiển nhiên ."

"Phụt! Khụ khụ... Xin xin . thật sự cố ý."

Ai bảo tự luyến quá mức gì, nhưng mà bia phun hết lên , thật sự chút .

"Ngốc c.h.ế.t , bao nhiêu tuổi ? Uống bia mà cũng sặc." Hắn cầm lấy tờ giấy lau cho .

"Hì hì... Chẳng là tại Thời đây trai quá em 'phun' trào cảm xúc ." Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tự kính là một đấng nam nhi đại trượng phu (dù là con gái).

6.

Sao cứ cảm giác ánh mắt chút ủy khuất thế nhỉ? lúc , hai cô nàng xinh xắn bước mua đồ.

Trước khi kịp dậy, sải bước :

"Lo mà ăn ."

"Ăn thì ăn, gì mà hung dữ thế?" lầm bầm.

Bên trong vọng tiếng nũng nịu của mấy cô gái:

"Anh gì ơi, trai quá, đây em thấy nhỉ?"

"Anh là nhân viên mới ạ? Anh ơi, cho em xin phương thức liên lạc ?"

"Anh chứ! Cô nàng ngoài là em gái hả?"

Hừm, đúng là cái câu cuối vẻ mắt đấy, cảm giác như trẻ vài tuổi .

"Ha ha ha, lạnh lùng kìa, thế em càng thích hơn nha~"

dựa lưng cửa, ngóng động tĩnh bên trong mà chẳng cần đoán cũng : Trần Thời lúc chắc chắn đang trưng cái bộ mặt cảm xúc. Hắn đối với ngoài lúc nào cũng . cũng mất mấy năm trời đấu trí đấu dũng mới thể moi từ những biểu cảm khác ngoài sự lạnh nhạt đấy thôi.

"Anh ơi, một câu mà~"

Eo ôi, cái giọng ngọt xớt nổi hết cả da gà.

"Tổng cộng hết 135 tệ."

nhịn đến mức đau cả bụng. Sao Trần Thời thể bình tĩnh đến thế khi đối mặt với hai cô nàng trắng trẻo xinh xắn nhỉ?

Cuối cùng cũng tiễn khách xong, Trần Thời mặt cảm xúc xuống. Hắn chẳng buồn ăn nữa, cứ thế chằm chằm . Ánh mắt hiện rõ mồn một dòng chữ: " đang vui". Làm bỗng thấy bối rối, giờ là nên ăn tiếp đây...

"Bình thường cô cũng gặp loại như thế ?" Hắn bất chợt hỏi.

"Làm gì , lấy mấy chị gái đến chọc ghẹo chứ?"

Khóe miệng Trần Thời giật giật, , nghiến răng nghiến lợi :

"Thế đàn ông ?"

"Hỏi nhỉ? Dẫu thì thực lực của chị đây cũng bày đó , danh sách trai trong danh bạ sắp chứa nổi nữa đây ." đắc ý lắc đầu quầy quậy.

Chẳng Trần Thời phát điên cái gì, lườm một cái đầy "thù hằn" phắt dậy bỏ .

Ủa, chuyện gì ? Tâm tư của "tiểu Trần" nhà đúng là càng lúc càng khó đoán.

Về đến nhà, cửa phòng Trần Thời đóng c.h.ặ.t. đoán chắc giờ ngủ nên cũng nghĩ ngợi gì nhiều, xuống là đ.á.n.h một giấc đến tận trời xanh.

Trước khi chìm giấc ngủ, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ: Từ đây đến chỗ thêm bộ cũng mất mười mấy phút, Trần Thời lặn lội tận đó mua t.h.u.ố.c lá nhỉ? Chắc là tình cờ ngang qua thôi... Mà thôi, buồn ngủ quá , thèm nghĩ nữa.

Loading...