Chuyện năm đó, nhất định rõ với .
hiểu lầm, ghét , đối xử lạnh nhạt như thế.
thẳng thì… ngượng ?
Cũng thể để chuyện do khác chứ?
“Nào nào nào, chơi lắc xúc xắc !” Cậu bạn náo nhiệt nhất lớp lên tiếng.
Có chơi, chỉ hát, nên cũng chỉ tụ ba bốn .
Tuy bar, nhưng lắc xúc xắc là học từ mấy đứa bạn cùng phòng ở quán nhậu hồi đại học.
cũng bước tới góp vui, mới lên thì thấy lưng lạnh một chút.
đầu , liếc Hứa Chu Hòa.
Hiện giờ danh phận, cũng chẳng quản .
Huống chi… đây đúng là một cơ hội !
cong môi , trong đầu nhanh ch.óng nảy một kế.
“Bốn con năm.”
“Mở.”
“Lý Trừng Tư thua !”
Chiếc ly mặt rót đầy rượu, nhiều, ngửa đầu uống cạn.
Người đối diện chơi với là bạn bàn ngày , thích trêu chọc , đến bây giờ vẫn cực kỳ thắng .
Cậu thắng, thì để thắng .
Chỉ là trong trò giả vờ , dù cũng pha chút thật.
điều ngờ tới là, t.ửu lượng của còn kém hơn tưởng.
Kém đến mức mà say thì thấy… hợp lý lắm.
chơi nữa, nhưng đột nhiên bật dậy: “Lý Trừng Tư! Tớ thích !”
Cậu gần, thể thấy ánh mắt mơ màng của .
giật , theo phản xạ nhích lùi về , vô tình đụng chân Hứa Chu Hòa.
Hứa Chu Hòa khép mắt, hàng mi ánh đèn rọi xuống một vệt bóng xanh nhạt.
Nhìn quanh một vòng, ai nấy đều đang chờ xem trò vui.
gượng một tiếng: “Cảm ơn thích , nhưng thích .”
“ đó, yêu bao năm , chỉ còn thiếu cái đám cưới thôi.”
“Bịt miệng , đừng ảnh hưởng đến Hứa Chu Hòa và Lý Trừng Tư.”
“Gì cơ? Lượng thông tin lớn nha?”
Nghe từ chối, gục đầu xuống bàn… .
: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/soi-chi-do-khong-bao-gio-dut/chuong-6.html.]
Không khí dần trở nên lúng túng.
đang định tìm cớ rời thì cổ tay một lực kéo mạnh, tiếp đó là kéo thẳng cửa.
“Mọi chơi tiếp , bọn về .”
Hứa Chu Hòa ném một câu, kéo ngoài.
Anh dắt xuyên qua hành lang rực rỡ ánh đèn, âm thanh hai bên ầm ĩ ch.ói tai.
Men rượu dâng lên, thị giác và thính giác va đập lẫn , khiến chút hoa mắt ch.óng mặt.
Cho đến khi gió thu ban đêm thổi qua, mới tỉnh táo vài phần.
Nhìn Hứa Chu Hòa, lập tức ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo gầy rắn của .
Cứng rắn. là tập luyện.
Người phụ nữ say ba phần, diễn là đủ khiến rơi nước mắt.
Trước mắt sẵn cái cớ để “ăn đậu hũ” Hứa Chu Hòa, tội gì ?
Anh đẩy , chỉ cúi xuống ghé sát tai : “ đưa em về nhà.”
Luồng nóng khiến vành tai tê dại.
vùi mặt lòng , gật đầu.
Chốc lát , gỡ tay , xổm xuống: “Lên .”
lúng túng xoay một vòng, ngoan ngoãn lên lưng .
Nhà quá xa, dọc theo con đường rợp bóng cây , rẽ một khúc xuyên qua một con hẻm nhỏ là tới.
Con đường dài, mặt đất phủ đầy lá rụng quét mãi hết.
Bên trong hàng rào là khu biệt thự liền kề, cách giữa các cột đèn ngắn, chiếu sáng cả con đường.
gối đầu lên cánh tay , lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh lúc : “Hứa Chu Hòa, em ghét em…”
“Em chia tay , nhưng em thật sự còn cách nào khác.”
Bước chân chợt khựng , nghiêng đầu .
Mái tóc chạm má , ngưa ngứa, như lông vũ khẽ cào lên tim.
Trong mắt lập tức dâng lên một tầng nước, giọng cũng run rẩy theo: “Em lừa … năm đó tay em gãy do ngã, là… là bố em đ.á.n.h…”
Nghĩ đến chuyện đau lòng, cảm xúc dâng trào, nhịn mà bật .
“Em thậm chí còn … năng lực rời khỏi nhà, năng lực… bảo vệ bản , thì… lấy tư cách gì… để yêu chứ…”
lâu, lâu, run đến mức thành lời, liên tục hít sâu mấy .
Phía sáng dần lên, như sắp tới đầu đường.
ngẩng đầu, thấy những cột đèn đường bên cạnh chồng chéo lập lòe, tách thành nhiều cái.
Trước mắt cuối cùng cũng mờ , bộ trọng lượng dường như dồn hết lên đầu óc.
nhắm mắt , trong khoảnh khắc bóng tối ập tới, khe khẽ thì thầm: “Hứa Chu Hòa, bây giờ em tiền …”