Sổ tay tu luyện khi về làng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:33:42
Lượt xem: 5

Người thường về quê chính là phương pháp thẩm mỹ nhất cho những con đất Trung.

 

những xa quê ở làng một quy tắc ngầm: Về nhà thì chủ yếu khiêm tốn điều, đứa nào dám khơi mào cuộc chiến so kè của các bậc phụ thì đứa đó chính là kẻ thù chung của .

 

vốn luôn là tuân thủ cái quy tắc hợp lý . Cho đến khi "đứa em ngoan" thiết nhất đ.â.m lưng vì tiền.

 

ăn mặc chỉnh tề, chuẩn đầy đủ ở đầu làng, bạn nối khố mới từ nước ngoài trở về, mấy chữ lớn treo cao ở cổng làng: "Không dắt theo bạn gái thì về làng".

 

Cơ mặt giật liên hồi trong gió lạnh, sợ đến mức định phóng tìm đường chạy trốn.

 

Xoay thì thấy "Cục tình báo đầu làng" đang tụ tập c.ắ.n hạt dưa.

 

là quá đỉnh, vẫn còn cửa ải thứ hai nữa.

 

Ánh mắt của các bà thím đổ dồn lên chúng , vội vàng lôi kính râm trong túi đeo lên để che mặt.

 

Từ Diễn Thâm xuống xe tới, nhíu mày, kéo kéo tay áo : "Sao mặc ít thế ? Bên ngoài lạnh lắm, lên xe ."

 

Một câu ngay lập tức chọc ổ kiến lửa của các bà thím, mấy bọn họ dùng cái giọng oang oang như sấm để chuyện thầm thì với

 

"Giới trẻ bây giờ thật chẳng tự trọng gì cả, giữa thanh thiên bạch nhật mà lôi lôi kéo kéo, phát khiếp."

 

"Thế là gì, còn thấy con bé sáng sớm mặc đồ bó sát chạy quanh làng, chẳng từ trong chăn của đứa nào chui nữa."

 

"Chắc nó vấn đề về thần kinh đấy, thường xuyên thấy nó đeo tai tự lẩm bẩm một đường."

 

"Còn cả thằng bạn trai của nó nữa, cũng chẳng hạng lành gì. Mấy năm nay thấy nó ở làng , bảo là , tuyên mấy năm, chắc cũng mới thả gần đây thôi."

 

"Hồi nhỏ bố chẳng thèm quan tâm nó , cái loại con nuôi thì cơ chứ..."

 

Lúc đầu những lời phía còn thấy khá thú vị.

 

Cuối cùng cũng về làng , , cho bằng hết những lời đồn đại về mới !

 

mãi, đến câu cuối cùng thì lập tức nổi trận lôi đình.

 

Nói thì , chứ thì thật sự thể nhịn nổi dù chỉ một chút.

 

siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m lao lên phía "chào hỏi": "Sao bà vẫn c.h.ế.t cho rảnh nợ?"

 

Bà thím đùng đùng nổi giận, run rẩy chỉ tay : "Mày tao là ai mà dám chuyện với tao kiểu đó?"

 

gạt phắt tay bà : "Xin nhé, thật sự , trông bà cứ như miếng thịt ba chỉ thành tinh . Nhìn từ xa còn tưởng con lợn thẳng lên nữa cơ. Cái mồm ngứa quá thì để tìm bác sĩ thú y tới khám cho, nữa thì xé banh cái mồm bà luôn, dù thì cả ngày cũng chỉ ăn phân phun lời bẩn thỉu!"

 

Mấy bà thím xung quanh thấy thì hợp sức tấn công, những lời thô tục tuôn ngớt.

 

Những tia nước bọt lẫn với vụn hạt dưa ngày càng bay gần về phía , mắt thấy sắp rơi trúng .

 

Về làng chỉ tin một quy luật duy nhất: Phải dùng ma pháp mới đ.á.n.h bại ma pháp.

 

chân giày cao gót, hai tay thực hiện động tác tay tiêu chuẩn quốc tế chỉ thẳng trán bà thím , bắt đầu phép: "--Lùi! --Lùi! --Lùi!"

 

Khi em trai bắt đầu ý thức tự chủ, cần bỏ tiền mới sai bảo nó, thì còn là đứa em trung thành nhất của nữa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/so-tay-tu-luyen-khi-ve-lang/chuong-1.html.]

Vốn dĩ hôm nay đang bận xử lý con ngỗng nhà , cái con mà cứ thấy là mổ

 

dùng đúng chiêu thức đ.á.n.h thằng em hồi nhỏ, xắn tay áo lên quật cho nó văng xa cả dặm.

 

Thằng em Chu Đình của bên cạnh mà lạnh cả sống lưng, vội vàng chạy can ngăn: "Nó là súc sinh chứ em , chị đ.á.n.h nữa nó cũng hiểu tiếng !"

 

Có lẽ thấy con ngỗng nó nhớ đến bản hồi nhỏ, nên nó dũng cảm đối mặt với nỗi sợ, lao lên cứu ngỗng.

 

Nó còn nịnh nọt : "Chị ơi, đ.á.n.h ngỗng vất vả thế, em vốn trung thành, để em bỏ tiền đưa chị móng nhé."

 

Chà, mặt trời mọc đằng Tây . Bình thường mua gói tăm thôi nó cũng mặc cả với chủ tiệm nửa ngày trời.

 

Đến giờ tên nó vẫn còn trong danh sách đen của tiệm tạp hóa đầu làng gỡ kìa.

 

"Chi bao nhiêu?"

 

"Yên tâm , em đưa chị gói miễn phí." Nó đẩy nhà: "Chị quần áo ."

 

cúi đầu bộ đồ ngủ ấm áp , giơ tay cho nó một phát đầu: "Về làng thì mặc đồ làng chứ, bộ mày là con công định xòe đuôi khoe sắc hả?"

 

Người về quê sự tự giác của về quê, cứ thoải mái chứ đừng vi phạm kỷ luật tổ chức.

 

Chu Đình ôm đầu nhăn nhó: "Không em cho chị mặc, mà là thành phố mới bình chọn là thành phố văn minh, mặc đồ ngủ đường phạt năm mươi tệ đấy! Chị tự mà nộp phạt chứ em mặc kệ đó."

 

Thế ? là lắm chuyện.

 

đành miễn cưỡng phòng đồ. Mà đồ thì cũng nên rửa mặt một cái.

 

Anan

Rửa mặt trang điểm thì phí.

 

Đã trang điểm thì...

 

Đến lúc chuẩn xong xuôi bước xuống lầu thì Chu Đình ngủ gật sofa phòng khách từ lúc nào .

 

Quả nhiên dùng ma pháp mới đ.á.n.h bại ma pháp. 

 

Sau khi một dẹp loạn cả cái ổ của các bà thím, mới nhận bàn thua trông thấy là do thằng em bày để gài chị.

 

nhanh tay nhanh mắt tóm lấy Chu Đình đang định thừa cơ lẻn mất để tính sổ: "Mày hâm ? Chuyện hiếu hỉ trong làng hai đứa còn thể chung một mâm, thế mà mày cũng dám lừa chị?"

 

Đối với chuyện yêu đương của Chu Đình, luôn giữ thái độ cởi mở, nhưng yêu cầu nó đừng dại mà tìm cùng làng.

 

Lỡ mày thầm thương trộm nhớ là cháu gái bà cô con gái ông bác họ nào đó thì chẳng toang luôn ?

 

Chu Đình: "Ai mà chẳng Diễn Thâm là con nuôi... á… Đau đau đau! Chị buông tay ! Đau quá!"

 

tăng thêm lực: "Mày còn dám nhắc chuyện nữa là chị vặn nát tai mày luôn, tin ?"

 

"Với , mày dám cấu kết với ngoài để lừa chị ruột mà còn mặt mũi kêu đau ?"

 

Chu Đình đau đến đỏ mặt tía tai: "Đấy mà là ngoài ? Đấy là cha nuôi của em! Nghĩa phụ đấy!"

 

Nghĩ đến mối quan hệ vi diệu giữa và Từ Diễn Thâm, lườm nó: "Cha nuôi cái đầu mày, đúng là nhận giặc cha!"

 

Loading...