【Hai ông lúc cần chạy thì ăn ý thật sự.】
【Mọi mau chế meme ! chờ dùng gấp đây!】
Giang Dã và Quý Lâm chạy ngoài bao lâu thì lén lút vòng về, trốn một căn nhà tranh, thò đầu hướng nhóm đang xử lý con cừu.
“Giờ tình hình ? Ông còn mời khác ăn thịt cừu sống ?” Giang Dã nhỏ giọng hỏi, chỉ sợ Mursi phát hiện lôi bắt ăn sống nữa.
“Cậu hỏi , hỏi ai?!” Quý Lâm cáu.
Quá nhiều vây quanh, che hết tầm , chẳng thấy gì!
Giang Dã bĩu môi, liếc một cái. Lúc nãy đúng là nên giữ cái thằng , bắt nó nếm thử xem thịt cừu sống nó “ngon” cỡ nào!
“Nhìn cái gì mà ? Chưa thấy soái ca trai bao giờ ?” Quý Lâm hất cằm.
Giang Dã giật khóe mắt, “Hừ, về mặt dày, thấy nhất thế giới cũng đủ sức đấy.”
“Cút!” Quý Lâm đạp thẳng một phát m.ô.n.g , “Nói thêm một câu nữa gọi con heo đen ban sáng tới cho nó rửa miệng !”
“Má!!!” Giang Dã nổi khùng, “Cậu c.h.ế.t ?!”
Tức nước vỡ bờ — chuyện đau lòng ban sáng quên gần hết , mà tên cứ cố tình nhắc !
“Lại đây! Không phục thì đ.á.n.h một trận.”
【HAHAHAHA hai ông khắc tinh gặp , ngày nào cũng tiếng .】
【Lâm thần tính quá nhưng tui thích! Cười c.h.ế.t.jpg】
【Giang Dã: ký ức đau thương đột nhiên ập đến.】
【Đánh đ.á.n.h đ.á.n.h .jpg】
“Cậu là côn đồ hả? Ngày nào cũng chỉ đ.á.n.h .” Giang Dã khinh thường, “Ông đây lười chấp với . đừng hòng!”
Nói xong hừ lạnh một tiếng, bước ngoài.
Quý Lâm theo, tặc lưỡi: “Đánh thì đ.á.n.h , bày đặt kiếm cớ.”
Giang Dã mấy bước thì gặp mấy phụ nữ trong bộ tộc dẫn theo mấy đứa bé một, hai tuổi — đúng tuổi tập .
“Hello mấy cục cưng~ đáng yêu quá trời~” Giang Dã định bế một bé lên chơi, ai dè đứa nhỏ đầu thấy một da vàng liền sợ đến thét, ôm chặt buông.
Tình huống ngoài dự đoán của Giang Dã, “Ê, đừng , đừng , chú là mà~ để chú bế một cái ?”
【Mọi , nghi Giang Dã thật nghề chính là buôn trẻ con =)) giống quá trời luôn.】
【Nghe phía xong, tự nhiên thấy hợp lý ghê.】
【Chắc cần kiểm tra xem từng bắt cóc đứa bé nào ha? :))).】
Một đứa → đám còn đồng loạt theo. Mặt đứa nào đứa nấy đều tràn đầy hoảng sợ khi Giang Dã.
Giang Dã: “……”
Cậu c.h.ế.t trân, phản ứng thế nào.
Mấy bà thì phản ứng của con chọc ngừng.
“Anh gì đấy, dọa hết cả .” Hạ Tầm Song ồn ào nên gần.
Giang Dã biểu cảm vô tội, “Không… trông giống ma ? Đáng sợ ? Vừa nãy còn khen tụi nhỏ đáng yêu nữa mà…”
“Lũ nhóc thấy màu da như , dọa là bình thường.”
Thì là !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sinh-ton-noi-hoang-da-anh-de-leo-cua-so-muon-chui-vao-long-toi/chuong-878-879-toi-trong-giong-ma-lam-a-9.html.]
“ còn màu da của họ dọa , mà họ .” Giang Dã gãi mũi, bông đùa.
“Bé cưng đừng sợ, chú cũng là mà — chỉ khác màu thôi, đây, chú bế cái nào!” Giang Dã chìa tay về phía một bé gái.
Kết quả?
Bé gái nấc lên dữ hơn nữa, chui tọt hõm tay trốn kỹ hơn.
Hạ Tầm Song tiếng ù tai, gõ nhẹ lên tay Giang Dã: “Đừng hù nữa, ngu thật giả ngu thế?”
Giang Dã lập tức cụp tai, “À… , . Chú trêu nữa, chú đây… đừng nữa nha…”
【Xong . Không ai cứu nổi hình tượng buôn trẻ con của Giang Dã nữa HAHAHA】
【Cứu với!! thấy tài khoản chính thức của Sở cảnh sát Nam Thành dùng clip của Giang Dã video cảnh báo chống bắt cóc trẻ em!!!】
【 mới qua xem… là thật mấy má ơi!!! Đỉnh quá mức luôn!!!】
Sau khi xử lý con cừu, dùng kỹ thuật “hầm đá” để chín, tổng cộng tốn hơn ba tiếng.
Mọi từ sáng đến trưa ăn gì, bụng đói dán lưng.
Người trong bộ lạc Mursi thì đông, cừu chỉ một con. Mấy phụ nữ cầm d.a.o cắt thịt cừu chín thành từng miếng nhỏ đặt lên lá chuối.
【A… xin , họ tay đầy mỡ mà cầm thịt là mất sạch vị giác.】
【Cầu cứu! Với họ còn rửa tay nữa!】
【Ơ… Niên thần bọn họ dám ăn ?】
【Tuy rằng nhưng mà cũng nên tôn trọng tập tục của chứ! Với bắt chúng ăn 2333】
Khi cắt xong cả con cừu, tộc trưởng ăn vài miếng. Chỉ khi ông gật đầu, những Mursi đang thèm nhỏ dãi mới ăn.
“Tất cả lấy ăn !” Tộc trưởng vẫy tay gọi nhóm “Gia Tộc Rừng Rậm”, chọn một miếng ngon đưa cho Tộc trưởng Triệu.
“Cảm ơn, cảm ơn!” Tộc trưởng Triệu nhận bằng hai tay, nếm một miếng.
“Lão Triệu, ngon ? Ăn chứ?” Hồ Tuệ Quân vẫn dám ăn, đầu óc là cảnh ăn sống lúc đầu.
Gia vị họ dùng là thứ tự nhiên gì đó, hương vị ngon, nhưng cũng khó ăn như tưởng tượng.
“Cũng , hai thử xem.” Tộc trưởng Triệu thật thà .
Nhìn đống thịt mắt, Hồ Tuệ Quân lắc đầu mạnh, “Thôi… chịu!”
Dưới ánh mắt mong đợi của tộc trưởng và Mursi, Hạ Tầm Song bốc thẳng một miếng và ăn.
Tiếp theo là Lâm Vãn Niên.
Rồi Kỳ Mạt.
Giang Dã và Quý Lâm thấy thế, chịu áp lực nhỏ, đành nhắm mắt chọn những miếng nhỏ, ít mỡ nhất.
“Ăn !”
Quý Lâm vẫn động, mà giục Giang Dã.
Giang Dã nghi ngờ, “Sao ăn?”
“……”
Quý Lâm nghĩ cách: “ đếm một hai ba, cả hai cùng ăn.”
“Một, hai, ba.”
Hai hít sâu — cùng … động tác giả.
“Con nó! ngay sẽ giở trò mà!” Giang Dã c.h.ử.i ầm lên.