Sinh Tồn Nơi Hậu Cung - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-27 09:16:55
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta: …
Cứ g.i.ế.c .
Xin hãy ban cho một cái c.h.ế.t thống khoái mà.
16
Vượt ngoài dự liệu của .
Tạ Lâm Uyên và Tạ Cảnh Thần mà tước đoạt mạng sống của .
Đã thế họ còn bày trò phân chia lịch trình hầu hạ thật vô lý.
Bọn họ luân phiên dằn vặt mệt mỏi.
Ngày lẻ là Tạ Lâm Uyên.
Ngày chẵn là Tạ Cảnh Thần.
Ta nghiễm nhiên biến thành bãi chiến trường để hai thúc điệt thi thố quyền lực.
Một tháng trôi qua.
Ta kinh hỉ phát hiện hỉ mạch.
Cái ngày tin tức tung .
Tạ Lâm Uyên và Tạ Cảnh Thần đồng thời phá cửa xông tẩm cung của .
“Quả nhiên vẫn là bổn vương lợi hại.”
Khuôn mặt lạnh lùng của Tạ Lâm Uyên hiếm hoi lộ nụ đắc ý.
Hắn thò tay định xoa bụng .
Tạ Cảnh Thần lập tức hất văng tay .
“Hoàng thúc suy nghĩ viển vông .”
“Đứa nhỏ trong bụng Thanh Nhi chắc chắn là của .”
Tạ Lâm Uyên mỉa mai.
“Thái t.ử dạo bộn bề chính sự.”
“Ban đêm nhất định lực bất tòng tâm.”
“Đứa bé thể là của ngươi ?”
Tạ Cảnh Thần: “Của !”
Tạ Lâm Uyên: “Là của !”
Tạ Cảnh Thần: “Ta là của thì chính là của !”
Tạ Lâm Uyên: “Ngươi đang mơ giữa ban ngày !”
…
Ta thu ở mép giường.
Tuyệt vọng hai nam nhân quyền lực ngập trời của đương triều đang tranh cãi chí ch.óe.
Họ vì tranh giành xem cái t.h.a.i trong bụng là của ai mà cãi đến đỏ gay cả mặt.
Ta thực sự chỉ đập đầu tường tự t.ử cho xong.
lúc .
Tiếng chuông báo tang nặng nề vang vọng vang vọng.
Khắp cõi hoàng cung nháy mắt chìm trong cõi tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Ba bọn đồng loạt sững .
Hoàng đế băng hà .
17
Tang lễ tiên đế cử hành vô cùng long trọng.
Nhờ cái danh “mang t.h.a.i long chủng” .
Ta may mắn thoát khỏi cửa ải bồi táng.
Ta chuyển đến Từ Ninh cung tịnh dưỡng an thai.
Tạ Cảnh Thần thuận lợi lên ngôi hoàng đế.
Đạo thánh chỉ đầu tiên ban là tôn vinh Thái hậu.
Chưa dừng ở đó.
Hắn còn bắt tay cùng Tạ Lâm Uyên dẹp bỏ tổ chế bồi táng tàn khốc của phi tần vô tự.
Trả sự tự do cho các nàng.
Bất luận là tiếp tục ở hoàng cung dưỡng lão.
Hay là xuất cung đoàn tụ cùng gia quyến.
Hay là tự bề gia thất.
Đều tùy ý quyết định.
Khi tin tức chấn động .
Ta mơ hồ ngơ ngác.
Hì hục lăn lộn khổ sở cả một phen.
Ngờ là tự mua dây buộc hu hu!
Ta cầm cuộn thánh chỉ tôn Thái hậu trong tay.
Khóc nước mắt.
Thì Tạ Lâm Uyên bỗng xuất hiện trong tẩm điện.
Hắn buông lời dụ dỗ .
“Thanh Nhi.”
“Nếu nàng lên ngôi vị Thái hậu .”
“Ta lập tức đưa nàng rời khỏi cung ngay bây giờ.”
lúc .
Giọng uy quyền của Tạ Cảnh Thần từ ngoài cửa vọng .
“Hoàng thúc.”
“Ngươi xem trẫm là c.h.ế.t ?”
Tạ Lâm Uyên: “Thì ?”
“Ngươi cản chắc?”
Tạ Cảnh Thần: “Hoàng thúc cứ thử xem!”
Ta trơ mắt hai rục rịch chuẩn khai chiến.
Cuối cùng giới hạn chịu đựng cũng đứt phựt.
“Đủ !”
Ta đùng đùng bật dậy.
phần bụng đột nhiên nhói đau kịch liệt.
Ta loạng choạng ngã ịch xuống giường.
Sắc mặt hai lập tức biến đổi.
Họ đồng loạt lao như tên b.ắ.n về phía .
“Truyền thái y!”
Thái y run rẩy nơm nớp bắt mạch cho .
Cuối cùng đưa lời chẩn đoán.
“Thái hậu nương nương vì suy tư ưu lo quá độ.”
“Đã động t.h.a.i khí.”
“Cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi.”
Tạ Cảnh Thần và Tạ Lâm Uyên liếc mắt .
Hiếm khi ăn ý cùng lùi ngoài gian phòng.
Ta tựa chiếc t.h.ả.m nhung mềm mại.
Lắng tiếng cãi vã đè nén âm thanh của họ.
“Nếu Hoàng thúc thực lòng cho nàng .”
“Thì nên cút xa khỏi hoàng cung .”
“Tránh xa nàng !”
“Hoàng thượng tưởng cái danh phận Thái hậu thể bảo vệ nàng bao lâu?”
“Đám cựu thần triều đình đều đang chằm chằm chòng chọc bụng nàng kìa!”
“Trẫm ắt chủ tính riêng.”
“Chủ tính của ngươi là hằng đêm lén lút lẻn Từ Ninh cung đấy hả?”
“Hoàng thúc cũng giở trò lưu manh như ?”
Ta mà váng cả đầu.
Ta nhịn khẽ ho khù khụ vài tiếng.
Hai họ lập tức vội vã phi phòng.
Mỗi giữ một bên mép giường.
“Thanh Nhi.”
Tạ Cảnh Thần mở lời tiên.
Trên khuôn mặt non trẻ thoảng qua nét thấp thỏm lo âu.
“Ta nàng oán trách .”
“ thực sự đối với nàng…”
Chưa kịp dứt lời.
Tạ Lâm Uyên khẩy mỉa mai.
“Chân tình của ngươi là giam lỏng nàng trong cung cấm cho nàng rời nửa bước ?”
“Lúc đó Hoàng thúc cũng giả mạo thị vệ để lừa gạt nàng cơ mà?”
“Còn ngươi tự biên tự diễn hạ t.h.u.ố.c mê chính để dụ dỗ nàng .”
“Thậm chí còn ép buộc nàng chịu trách nhiệm!”
“Thì chứ?”
“Ngươi giỏi thì cũng tự hạ t.h.u.ố.c chính !”
Ta hai bọn họ đấu khẩu qua .
Mặt mũi sợ hãi tái mét.
Thì hai cái tên cẩu nam nhân tính toán mưu mô từ ?!
Chỉ mỗi là con rối chúng xoay vòng vòng!
Ngọn lửa phẫn nộ từ bốc lên ngùn ngụt trong lòng .
Ta đập bàn vỗ ghế cái rầm.
Ta đuổi cổ cả hai tên biến thái ngoài.
Hơn nữa còn cấm tiệt.
Nếu còn dám vác mặt đến đây cãi lộn thì vĩnh viễn đừng vác mặt đến nữa!
18
Chuỗi ngày đó.
Bọn họ quả thực tém tém phần nào.
Dù vẫn dùng ánh mắt g.i.ế.c để lườm nguýt .
Vẫn đá xoáy đ.â.m chọt vài câu khó .
chí ít thì cũng tái diễn cảnh thượng cẳng chân hạ cẳng tay mặt nữa.
Ta vui vẻ tận hưởng sự thanh tĩnh hiếm hoi.
Ta an tâm tĩnh dưỡng t.h.a.i nhi.
Bụng cứ thế lớn lên từng ngày.
Lời đồn đại râm ran về xuất của đứa bé lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm chốn hậu cung, lan cả triều đường.
Muôn hình vạn trạng các giả thuyết.
tuyệt nhiên chẳng ai dám xướng lên giữa thanh thiên bạch nhật.
Bởi lẽ.
Một bên là Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã.
Một bên là Hoàng đế cửu ngũ chí tôn.
Có cho thêm mười lá gan cũng chẳng kẻ nào dám buông lời nghị luận mạo phạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sinh-ton-noi-hau-cung/chuong-6.html.]
Chín tháng t.h.a.i nghén qua .
Ta tròn con vuông hạ sinh một tiểu công chúa kháu khỉnh khỏe mạnh.
Tiếng của đứa bé vang vọng vang vọng.
Khuôn mặt nhăn nheo đỏ hỏn vẫn lờ mờ lộ nét thanh tú.
Lúc bà đỡ bế tiểu bảo bối tắm rửa sạch sẽ đến bên giường.
Cửa phòng cũng gần như đẩy tung cùng lúc.
Tạ Lâm Uyên và Tạ Cảnh Thần nối gót xông .
Nét lo lắng bồn chồn hiện rõ mồn một gương mặt cả hai.
Rõ ràng là họ yên lo âu suốt mấy canh giờ liền.
Bọn họ đưa mắt .
Ngay khi bắt gặp khuôn mặt tiều tụy nhợt nhạt của .
Cả hai đồng thanh hạ lệnh triệu thái y.
“Sắc cho bổn vương một bát tuyệt tự đan!”
“Sắc cho trẫm một bát tuyệt tự đan!”
Hai giọng uy nghiêm hòa cùng một.
19
Sau khi thái y xác nhận bình an vô sự.
Và bát t.h.u.ố.c tuyệt tự đan cũng bắc lên bếp lò.
Tạ Cảnh Thần tiên phong vươn tay .
Động tác vụng về cứng nhắc ngập tràn cẩn trọng.
“Đưa cho trẫm ôm.”
Tạ Lâm Uyên cũng chịu kém cạnh mà vươn tay đón.
“Bế qua đây cho bổn vương.”
Bà đỡ sợ bóng sợ gió nín thở dám phát tiếng động.
Bà liếc mắt .
Lại len lén ngó .
Hoàn nên trao đứa bé cho bên nào.
Ta thở dài thườn thượt.
Ta yếu ớt cất lời.
“Mau bế đứa bé đây cho .”
Bà đỡ như đại xá.
Bà cuống cuồng vội vã cẩn thận dâng tiểu bảo bối cho .
Tạ Lâm Uyên và Tạ Cảnh Thần thấy đứa nhỏ an tọa trong vòng tay .
Hai liền dập tắt lửa chiến tranh.
Họ cúi xuống.
Tập trung tinh thần ngắm nghía sinh linh nhỏ bé yếu ớt .
“Hàng lông mày …”
Tạ Cảnh Thần hoan hỉ thốt lên.
“Giống hệt trẫm.”
Tạ Lâm Uyên hừ lạnh một tiếng khinh miệt.
Ngón tay thon dài khẽ khàng chạm đôi gò má phúng phính của đứa bé.
“Rõ rành rành là đúc từ khuôn trăng của bổn vương.”
Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g bắt đầu lan tỏa phảng phất.
Ta nhắm nghiền hai mắt.
Ta nghiến răng nghiến lợi dằn từng chữ.
“Ồn ào c.h.ế.t .”
“Hai phiền và con ngủ !”
Nháy mắt cả hai đều câm như hến.
Bọn họ buông ánh ngập tràn sự dịu dàng nhu tình xuống bóng hình của con .
Nhìn thấy khung cảnh .
Một ý nghĩ hết sức phi lý xẹt qua tâm trí .
Biết .
Như cũng tồi nhỉ?
21
Những tháng ngày đó.
Cô công chúa nhỏ lớn lên từng ngày.
Ngũ quan càng lúc càng sắc nét trổ mã.
Càng ngày càng kiều diễm tú lệ.
Về vấn đề đứa bé giống ai hơn…
Ừm.
Tạ Lâm Uyên và Tạ Cảnh Thần vẫn cố chấp ý kiến của riêng .
Ngày ngày tranh luận huyên náo.
Ta tựa lưng bên bệ cửa sổ.
Ngóng khoảnh sân nhà nơi hai nam nhân vẫn đang miệt mài đấu võ mồm.
Vạt nắng ban mai rực rỡ luồn lách qua khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo.
Kéo dài bóng dáng của cả hai.
Tạ Lâm Uyên khoác bộ hắc bào thêu mãng xà.
Dáng hiên ngang sừng sững tựa cây tùng.
Tạ Cảnh Thần vận áo long bào màu vàng minh kim rực rỡ.
Khí khái thanh tân sắc bén của vị thiếu niên thiên t.ử vẫn hề phai nhạt.
Bọn họ đang giành việc hôm qua nữ nhi gọi ai tiên.
“Chiêu Chiêu rõ ràng là gọi Phụ vương !”
Tạ Lâm Uyên mặt lạnh te.
trong lời giấu nhẹm sự đắc ý.
Tạ Cảnh Thần bật chế nhạo.
“Tai của Hoàng thúc e là lãng nhiều .”
“Chiêu Chiêu rõ ràng gọi là Phụ hoàng!”
“Phụ vương!”
“Phụ hoàng!”
“Phụ vương!”
“Phụ hoàng!”
…
Ta bất đắc dĩ ngắm hai kẻ dở chứng đấu khẩu ỏm tỏi.
Ta khẽ thở dài một tiếng.
Ta đầu đưa mắt từ ái hiền từ nữ nhi đang ôm bụng ngặt nghẽo.
“Chiêu Chiêu.”
“Lại đây với mẫu nào.”
Nghe thấy tiếng gọi.
Chiêu Chiêu lẫm chẫm chạy bằng đôi chân ngắn cũn cỡn về phía .
“Nương~”
Chiêu Chiêu rúc lòng nũng khanh khách.
Khóe môi cong lên.
“Ừm.”
“Tâm can bảo bối của nương.”
Hai tên chẳng đình chiến từ lúc nào.
Bọn họ đồng loạt xoay về phía con .
Ánh mắt dịu dàng tưởng chừng thể tan chảy băng tuyết thế gian.
Khoảnh khắc ánh mắt giao .
Ta chợt nhận rằng.
Tháng ngày đằng đẵng nơi chốn cung cấm thật cũng chẳng khó khăn đến .
Ba sống hạnh phúc bên cũng viên mãn lắm chứ.
…
Tiểu phiên ngoại.
Tiệc thôi nôi của Chiêu Chiêu tàn.
Tạ Cảnh Thần đột nhiên công việc triều chính quấn .
Là chuyện lớn nơi biên cương.
Thế nên đành bịn rịn đặt nụ hôn lên trán và con.
Xong xuôi liền vội vã rời tới ngự thư phòng giải quyết tấu chương.
Ta dỗ con ngủ giao cho nhũ mẫu chăm sóc.
Tắm gội sạch sẽ xong liền lười biếng ngả lưng lên giường.
Ta tận hưởng sự sung sướng khi cung nữ xoa bóp lưng.
Ngay lúc cơn buồn ngủ kéo tới mí mắt trĩu nặng.
Ta bỗng cảm nhận lực tay xoa bóp lưng mạnh bạo hơn hẳn.
Ta từ từ mở mắt .
Ta phát hiện đang xoa bóp cho chẳng tráo đổi thành Tạ Lâm Uyên từ khi nào.
Thấy mở mắt.
Khóe mắt Tạ Lâm Uyên khẽ cong lên.
Hắn giật phăng tấm vải che chiếc khay đặt cạnh gối .
Mấy thứ đồ vật kỳ quái dần lộ diện.
Chính là xích sắt.
Roi da.
Và cả sáp nến.
Mặt thoắt cái đỏ lựng lên.
Đỏ lan tới tận mang tai.
Ngay lúc còn đang há hốc mồm ngạc nhiên đống đồ chơi kỳ dị .
Thì bỗng thỏ thẻ.
“Thanh Nhi.”
“Lúc nàng bảo dùng xích sắt trói .”
“Dùng roi da đ.á.n.h .”
“Dùng sáp nến nhỏ lên .”
“Lời đó… giờ còn tính ?”
Ta: ???
Đang lúc còn đang bàng hoàng hoảng hốt cái sở thích quái đản của Tạ Lâm Uyên.
Thì Tạ Cảnh Thần đáng lẽ đang ở trong ngự thư phòng đột ngột vén màn trướng lên.
Ánh mắt sáng rực chằm chằm.
“Thanh Nhi.”
“Ta cũng .”
Ta: !!!
(Hết)