Sinh Tồn Nơi Hậu Cung - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-27 09:16:30
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là thị vệ mà.
Ta rõ !
Nghĩ đến đây.
Ta dáo dác quanh một vòng.
Phát hiện ai mọc rễ ở quanh đây.
Ta mới ghé sát mặt tiểu bạch kiểm.
Ta tiếp tục hạ giọng thì thầm uyển chuyển cất lời.
“Chào ngươi.”
“Ta sinh con với ngươi.”
Gương mặt vốn dĩ trắng trẻo của tiểu bạch kiểm.
Lúc lọt lỗ tai câu của .
Liền nháy mắt đỏ bừng bừng như tôm luộc.
“Ta.”
“Ta.”
“Nàng.”
“Nàng.”
“Khi nào?”
Hắn lắp bắp hơn nửa ngày trời mới đột nhiên bật câu hỏi.
Nghe .
Ta mừng rỡ như điên.
Thế là đồng ý ?!
Sao thuận buồm xuôi gió đến thế?!
Ta vội vã chốt đơn hẹn giờ Hợi đêm nay ở cung của .
Ta còn vuốt ve tay .
Ta vỗ n.g.ự.c thề thốt đảm bảo khi xong việc tuyệt đối sẽ để chịu thiệt.
Tại là khi xong việc?
Bởi vì sợ giẫm lên vết xe đổ của tên thị vệ mặt lạnh !
Chỉ cái vỏ mà nội thất thì xập xệ!
Hại tiền mất tật mang.
Chao ôi nhắc đến chỉ là nước mắt ròng ròng.
Đang lúc còn xót xa cho đống trang sức bồi thường cho thị vệ mặt lạnh.
Thì tiểu bạch kiểm bỗng nhiên lên tiếng.
“Ta là con nhà đàng hoàng t.ử tế.”
“Ta từng thất với ai.”
“Nếu nàng sinh con với .”
“Nàng chịu trách nhiệm với .”
Hắn càng mặt càng đỏ ửng như thoa son.
càng càng thấy lạnh sống lưng.
Chịu trách nhiệm á?
Sao tự dưng nhảy cái màn đòi chịu trách nhiệm thế ?
Ta chỉ tiền trao cháo múc.
Mua bán sòng phẳng đường ai nấy thôi mà!
Cái tên tiểu bạch kiểm rõ đơn thuần.
Ai ngờ dai như đỉa đói thế .
Ta lập tức chùn bước.
Ta gượng hai tiếng.
“À ha ha.”
“Trách nhiệm .”
“Cái đó.”
“Cái đó để tính .”
“Tính .”
Nói dứt lời.
Ta tháo chạy thục mạng như ma đuổi.
Bỏ mặc tên tiểu bạch kiểm chôn chân tại chỗ.
Sắc mặt thoắt chuyển từ đỏ rực sang trắng bệch.
Ánh mắt cực kỳ phức tạp dán c.h.ặ.t bóng lưng đang chạy trối c.h.ế.t của .
13
Hai ngày tiếp theo.
Ta dám mò ngự hoa viên thêm nào nữa.
Tên tiểu bạch kiểm đó đúng là hàng cực phẩm.
hai chữ “trách nhiệm” thực sự nặng tựa Thái Sơn.
Ta vẫn nên tìm kẻ khác thì hơn.
Thế là suốt hai ngày liền ngừng tự tẩy não bản .
Xấu một chút cũng chẳng .
Cắn răng chịu đựng một lát là qua cơn bĩ cực thôi.
Giữ cái mạng nhỏ mới là chuyện quan trọng nhất.
cái đám thị vệ nhan sắc tầm thường đó.
Bọn họ dám chê tiền của đưa ít quá nên thèm !
Hại tức giận hộc m.á.u ăn liền một mạch ba bát cơm tẻ to đùng!!
Và thế là thành công bản ăn no đến mức tức bụng.
Đêm khuya khoắt.
Ta vẫn no ấm ách đến mức trằn trọc ngủ nổi.
Hết cách .
Ta đành lồm cồm bò dậy dạo quanh để tiêu thực.
Đợi đến khi bụng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Ta mới rề rà lê bước về.
Cung điện của vô cùng hẻo lánh.
Muốn về đó thì bắt buộc băng qua một rặng trúc.
Con đường mòn giữa rặng trúc mòn cả gót giày.
Nên chẳng mảy may sợ hãi chút nào.
Vẫn cứ đủng đà đủng đỉnh thả bước.
ngay lúc sắp sửa khỏi rặng trúc.
Từ trong góc tối um tùm bên cạnh bỗng thò một bàn tay.
Người đó bất thình lình túm c.h.ặ.t lấy cổ tay .
“A!”
Ta hù cho hồn bay phách lạc.
Tiếng thét ch.ói tai vọt khỏi cuống họng.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Ta một bàn tay nóng hổi bịt c.h.ặ.t miệng .
Cả dồn ép ghim c.h.ặ.t lên bức tường cung cấm lạnh lẽo.
Ta sợ hãi mở to hai mắt hoảng loạn tột độ.
Nhờ chút ánh trăng soi rọi.
Ta mới rõ gương mặt kẻ đang áp sát mặt.
Hóa là tên tiểu bạch kiểm đó!
Ta thở phào nhẹ nhõm một nửa.
May quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sinh-ton-noi-hau-cung/chuong-4.html.]
Ít là quỷ.
Ta nâng mắt lên thêm nữa.
Dưới ánh trăng tỏ.
Gương mặt tuấn mỹ của đang ửng lên một rặng hồng bất thường.
Hơi thở gấp gáp nóng rẫy.
Trên trán rịn đầy những giọt mồ hôi li ti lấm tấm.
Tình trạng rõ mười mươi là trúng mị d.ư.ợ.c .
Hơn nữa còn là loại mị d.ư.ợ.c d.ư.ợ.c tính cực kỳ mãnh liệt.
“Giúp.”
“Giúp với.”
Giọng của tiểu bạch kiểm khàn đặc.
Bàn tay đang nắm lấy tay nóng ran như hòn than đỏ lửa.
Cơ thể run rẩy bần bật mất khống chế.
Tựa hồ như đang gắng gượng đè nén một d.ụ.c vọng mãnh liệt nào đó.
Tiểu bạch kiểm vốn mang một vẻ nghiêng nước nghiêng thành.
Bộ dạng hiện tại của càng toát lên một vẻ yêu kiều yếu ớt khiến nảy sinh lòng thương xót.
Trái tim bắt đầu đập liên hồi.
Trong đầu chợt bừng sáng một ý nghĩ vô cùng to gan.
“Ngươi nhận là ai ?”
Ta dò xét sắc mặt mở lời hỏi.
Nghe .
Trong mắt tiểu bạch kiểm xẹt qua một tia mờ mịt.
Hắn lắc đầu quầy quậy.
Hắn thật thà trả lời.
“Không nhận .”
Trái tim đang lơ lửng của lập tức rơi tõm xuống bụng.
Không nhận ?
Không nhận thì quá !
Vậy chẳng cần tốn tiền.
Cũng chẳng cần gánh vác trách nhiệm nữa ?!
Ta mừng vui khôn xiết.
Ta chủ động vòng tay ôm lấy cổ .
Ta kiễng chân lên kề môi sát tai .
“Được.”
“Ta giúp ngươi.”
“Chúng đằng .”
Ta giơ tay chỉ về phía góc khuất rậm rạp tít sâu trong rặng trúc.
Hắn tựa như vớ cọng rơm cứu mạng.
Hắn vươn tay bế bổng lên.
Bước chân tuy chao đảo nhưng tốc độ cực kỳ nhanh nhẹn lẩn chỗ tối.
Hắn đặt xuống t.h.ả.m lá khô mềm mại.
Sau đó cởi áo ngoài trải nệm.
Những chuyện diễn tiếp theo thật sự quá đỗi điên rồ và hỗn loạn.
Tiểu bạch kiểm vẻ ngoài vẻ văn nhã ốm yếu.
cơ bắp cuồn cuộn giấu lớp y phục chẳng hề ốm yếu chút nào.
Dáng thẳng tắp tựa cây tùng.
chuẩn cơ bắp mỏng mà đám thoại bản ngợi ca.
Ta quả thực yêu thích nỡ buông tay.
Thế là một phút buông lỏng tự chủ.
Ta liên tục quyến rũ hết đến khác.
Chẳng bao nhiêu canh giờ trôi qua.
Động tác của chợt ngưng bặt.
Hơi thở dốc cũng dần định .
Ánh mắt trở vẻ thanh minh trong trẻo.
Hắn chống tay dậy.
Nhờ ánh trăng mờ nhạt rọi qua kẽ lá trúc.
Hắn chằm chằm đang ngọc thể ngổn ngang .
Giọng vẫn còn vương chút khàn khàn trận mây mưa cuồng nhiệt.
“Nàng chính là cô nương sinh con với ở ngự hoa viên đúng ?”
Nghe thấy lời .
Ruột gan như đ.á.n.h thót một cái.
Ta sợ đến mức suýt thì tắt thở chầu Diêm Vương.
Tiêu tùng !
Hắn nhận !
“Không!”
“Ta !”
“Ngươi nhận nhầm !”
Vừa hoảng hốt đẩy mạnh .
Ta cuống cuồng nhặt y phục vương vãi đất khoác vội lên .
Ta toan cong đuôi bỏ chạy.
nhanh tay lẹ mắt tóm gọn lấy tay .
Giọng điệu vô cùng oan ức.
“Nàng đang tính ăn no quẹt mỏ chịu trách nhiệm với đó ư?”
“Nếu như .”
“Vậy thì c.h.ế.t cho xong.”
“Dù thì nàng cũng chẳng chịu trách nhiệm.”
Dứt lời.
Hắn vùng lên toan lao thẳng đầu bức tường gạch ngói cung cấm.
Ta hoảng hốt nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy eo .
Đầu óc trống rỗng chẳng kịp suy tính thiệt hơn.
Cổ họng the thé thét gào.
“Chịu trách nhiệm!”
“Ta sẽ chịu trách nhiệm!”
“Thật ?”
Tiểu bạch kiểm lập tức đình chỉ hành động giãy giụa.
Hắn cũng dẹp luôn ý định tìm cái c.h.ế.t.
Ta lờ mờ nhận gì đó sai sai ở đây.
trong vòng tay đang ôm trọn một thể trần trụi.
Ta gì còn tâm trí mà suy tính sâu xa.
“Thật!”
“Là thật mười mươi!”
“Ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm!”
Nghe thấy lời cam đoan chắc nịch của .
Tiểu bạch kiểm lập tức xoay .
Đôi mắt rưng rưng ướt át của bắt sáng lấp lánh ánh trăng khuya.
Nào còn sót nửa điểm bi thương tuyệt vọng của kẻ đòi tự sát cơ chứ.
Hắn gông c.h.ặ.t lấy cổ tay .