Sau Ly Hôn, Anh Rơi Vào Vực Sâu, Còn Tôi Bước Vào Mùa Xuân Rực Rỡ - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-23 07:43:50
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tần Mặc, dựa mà đòi tha thứ?”

 

“Chỉ cần nghĩ tới và một phụ nữ khác… liền buồn nôn…”

 

“Buồn nôn đến mức, bây giờ vẫn cả đêm cả đêm ngủ .”

 

“Buồn nôn đến mức, kìm mà hết đến khác hỏi chính , rốt cuộc chỗ nào đủ ? Rốt cuộc chỗ nào với , để giày xéo tất cả của chúng như ?”

 

Nước mắt cuối cùng vẫn nhịn , nóng rực lăn xuống, nhưng lau, mặc cho nó chảy.

 

Những giọt nước mắt , mà là vì bản của ngày xưa, từng tin tưởng chút nghi ngờ, để giờ đây vỡ vụn thành từng mảnh.

 

để bản khó chịu, uất ức, phát điên.”

 

cũng sống những ngày tháng vui vẻ. Cho nên còn gì để nữa.”

 

lau khô nước mắt, lấy thỏa thuận ly hôn, đẩy tới mặt Tần Mặc.

 

“Anh công việc bận rộn, lo cho gia đình. Con lớn hiểu chuyện, sinh hoạt cơ bản thể tự lo, theo . Con nhỏ mới năm tuổi, thể rời lớn, theo . sẽ nhanh ch.óng thủ tục chuyển trường cho con, sắp xếp môi trường sống mới, cố gắng giảm thiểu ảnh hưởng của những đổi đối với bọn trẻ xuống mức thấp nhất.”

 

“Dĩ nhiên, nếu cảm thấy mang theo con lớn sẽ ảnh hưởng tới việc bắt đầu ‘cuộc sống mới’, thì cả hai đứa trẻ đều thể theo . ngại nhiều, cũng nuôi nổi.”

 

Tần Mặc như châm , đột ngột ngẩng đầu lên: “Không thể nào, con cái là mạng sống của ba !”

 

“Cho nên mới để đứa lớn cho .

 

thẳng mắt ,

 

“Ít nhất cũng sẽ khiến ba quá đau lòng.”

 

“Về tài sản, căn nhà tạm thời thuộc về , đợi đến khi con lớn đủ mười tám tuổi thì sang tên cho con. Toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà, bao gồm tài khoản chung, các khoản đầu tư, quỹ, đều thuộc về . chịu thiệt một chút, giữa chúng cần trả tiền cấp dưỡng cho .”

 

“Em là tay trắng.” Tần Mặc dám tin hỏi.

 

“Nếu hài lòng, chúng thể tòa. đến lúc đó, chuyện ngoại tình trong hôn nhân, b.a.o n.u.ô.i tình nhân, sẽ bày ánh sáng. Tần Mặc, là cán bộ trung tầng của doanh nghiệp nhà nước, tiền đồ đang . Bốn chữ ‘vấn đề tác phong sinh hoạt’ nặng đến mức nào, hiểu rõ hơn .”

 

cầm túi lên, dậy, từ cao xuống gương mặt tái nhợt trong nháy mắt của .

 

“Anh chia tay trong thể diện, thăng tiến định, bại danh liệt, từ đầu, tự chọn.”

 

“Nghĩ kỹ thì sáng mai chín giờ, cục dân chính.”

 

“Nếu nghĩ xong, luật sư sẽ liên hệ với .”

 

Nói xong, nữa, xoay rời .

 

Gió lớn, thổi đến mức hốc mắt cay xè.

 

Mười lăm năm hôn nhân, những lời , giống như x.é to.ạc một vết rách trong tim.

 

Đau đến mức khiến kìm mà co rút.

 

02

 

Giữa bại danh liệt và tiền đồ, sẽ chọn tiền đồ.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

thì, ở những đơn vị coi trọng xuất trong sạch, tác phong liêm chính như , bốn chữ “ngoại tình trong hôn nhân” đủ để khiến bao nhiêu năm gây dựng sụp đổ trong nháy mắt.

 

Từ cục dân chính bước , ánh nắng phần ch.ói mắt.

 

nắm c.h.ặ.t tờ “Giấy hẹn đăng ký ly hôn” mỏng manh trong tay, tờ giấy còn ấm, nhưng nóng đến mức đầu ngón tay tê dại.

 

Mười lăm năm hôn nhân, cuối cùng chỉ đổi lấy một tờ giấy nhẹ bẫng như thế .

 

Tần Mặc phía vài bước, cái bóng kéo dài mặt đất, trông chút sa sút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-ly-hon-anh-roi-vao-vuc-sau-con-toi-buoc-vao-mua-xuan-ruc-ro/2.html.]

“Thủ tục chuyển trường của Tiểu Bảo… vẫn cần thêm mấy ngày.” đầu ,

 

“Những ngày , con vẫn ở bên chỗ . Tối thứ Sáu, đến đón con.”

 

Anh im lặng một lúc, mới khẽ “ừ” một tiếng thấp.

 

Tiếng bước chân tiến gần hơn một chút, hỏi, giọng khô khốc:

 

“Em… định với các con thế nào?”

 

Lúc mới , về phía .

 

Trên mặt vẫn còn vương vẻ mệt mỏi tan, sâu trong đáy mắt là sự căng thẳng và hoảng sợ che giấu .

 

Anh đang sợ.

 

Sợ rằng trong lòng các con, sẽ triệt để hủy hoại hình tượng “ cha” của .

 

Trong lòng lướt qua một tia châm biếm lạnh lẽo.

 

Biết sớm ngày hôm nay, hà tất từ đầu?

 

khẽ kéo khóe môi, nụ lẽ chẳng còn chút ấm nào.

 

“Yên tâm. Những chuyện ghê tởm của , sẽ nhắc tới. Các con cần gánh chịu thêm bóng tối nào vì sai lầm của .”

 

Anh như trút gánh nặng, môi mấp máy mấy , cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng khẽ:

 

“… Cảm ơn.”

 

Cảm ơn?

 

, đáp .

 

Hai chữ lúc , thật đúng là một sự mỉa mai lớn lao.

 

Căn nhà mới thuê gần công ty, là một căn hai phòng ngủ lớn, sạch sẽ sáng sủa, giao thông thuận tiện, xung quanh siêu thị, công viên, trường mẫu giáo đều đầy đủ.

 

Đêm buông xuống, con lớn gửi đến yêu cầu gọi video.

 

hít sâu một , điều chỉnh biểu cảm, nhấn nút máy.

 

Gương mặt phấn khởi của con trai lập tức lấp đầy màn hình:

 

“Mẹ, công tác bao giờ về ? Con nhớ c.h.ế.t !”

 

Phía con là phòng khách quen thuộc của nhà, còn thấy cả tiếng phim hoạt hình.

 

Cổ họng đột nhiên nghẹn .

 

cố gắng nâng giọng lên, mang theo ý :

 

“Sắp con yêu! Mẹ cũng nhớ con lắm, nhớ con vô cùng!”

 

“Mẹ, xem .” Con xoay camera, hướng về một bài kiểm tra,

 

“Bài kiểm tra toán, một trăm điểm. Hôm nay thầy cô còn khen con cả lớp nữa.”

 

“Thật ? Tuyệt quá. Đại Bảo giỏi lắm!”

 

mỉm từ tận đáy lòng, nhưng hốc mắt nóng lên.

 

Con “100” đỏ ch.ói bài kiểm tra như một cụm lửa nhỏ, trong nháy mắt nóng ran hốc mắt .

 

Con của , ưu tú đến thế, ưu tú đến mức khiến nhịn mà xót xa.

 

Lúc đầu của Tiểu Bảo cũng chen khung hình.

Loading...