Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
BA NĂM SAU
Ba năm , Lâm Hạ thành phố.
Không để ở . Chỉ là một chuyến công tác ngắn ngày.
Buổi chiều hôm , cô ghé một quán cà phê nhỏ gần sông — nơi ánh nắng rơi chậm, và tiếng đủ xa để phiền suy nghĩ.
Khi đang cúi đầu xem tài liệu, cô thấy một giọng quen thuộc:
“Chỗ … còn trống ?”
Lâm Hạ ngẩng lên.
Trình Du đó. Vẫn áo sơ mi, tay áo xắn lên, vẫn là phong cách quen thuộc
Chỉ là một đàn ông bình thản.
Hai vài giây.
Không ngạc nhiên.
Không bối rối.
Như thể từng nghĩ đến khả năng , nhưng mong đợi.
“Anh ,” Lâm Hạ .
Họ đối diện .
Không nhắc đến quá khứ ngay. Cũng hỏi sống thế nào suốt ba năm qua.
Chỉ uống cà phê.
Một lúc , Trình Du lên tiếng: “Em trông… .”
Lâm Hạ mỉm . “Anh cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-lung-qua-khu-la-tuong-lai/ngoai-truyen.html.]
Trước khi rời , Trình Du dậy.
“Anh em về bao lâu,” . “ nếu thời gian… mời em một bữa cơm.”
Chỉ là một lời mời bình thường.
Lâm Hạ im lặng vài giây.
Rồi gật đầu.
“Nếu còn gặp ….”
Không vì hy vọng. Mà vì cô đủ bình thản để cần trốn tránh.
Khi Trình Du rời , Lâm Hạ lâu.
Cô dòng ngoài cửa kính.
Ba năm , cô từng nghĩ mất tất cả.
giờ đây, cô hiểu: Có những thứ mất là để trả cho một tương lai cần cúi đầu.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Cô và Trình Du sẽ đến .
, nếu bắt đầu — thì là giữa hai thẳng trong cuộc đời .
LỜI KẾT
Có những câu chuyện khép bằng hạnh phúc trọn vẹn. chúng kết thúc bằng việc hiền còn nghiền nát.
Và đôi khi,
chỉ cần thế…
là một cái kết .