Sau Khi Xuyên Về Quá Khứ, Tôi Sẽ Không Yêu Anh Nữa - 4.

Cập nhật lúc: 2026-03-25 21:06:07
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa bóng tối mịt mù và tiếng sấm gào thét, co rúm trong góc phòng lâu, cho đến khi về nhà, dùng ánh đèn điện thoại dò tìm và ôn tồn gọi tên .

ánh sáng leo lét thể hình , nhưng điều đó chẳng hề ngăn cản việc trở thành điểm tựa vững chãi nhất trong lòng giây phút .

Anh đỡ lấy đang run rẩy đưa lên giường, một tay cởi phăng chiếc áo vest ướt sũng ném sang một bên ôm lòng. Những ngón tay thon dài đặt gáy , khẽ : "Đừng sợ, đây ."

Kể từ đó, cứ hễ trời nổi giông, đều nhanh ch.óng kéo lòng ngay khi tia chớp lóe lên. Có bạn bè qua chơi, thấy đột ngột kéo che tai, liền trêu chọc:

"Này Hứa Mạc Đình, cần khoe ân ái thế ? Bác sĩ Tống trẻ con mà còn sợ tiếng sấm chứ?"

Lúc mặt nóng bừng, chỉ cúi đầu nắm lấy góc áo thẹn thùng dám đáp , nhưng đầu vang lên tiếng khẽ của : "Bác sĩ Tống nhà thể là trẻ con ?"

Hậu quả là từ đó về , thích gọi là "trẻ con". Khi thì "Trẻ con đây ôm cái nào", lúc "Trẻ con hôm nay ăn gì đây?"

Bạn bè cũng mặc định gọi là "Đứa trẻ nhà Hứa tổng."

Thực tế, quá thiết với hội bạn của . Lần đầu tiên theo tụ tập, bạn bè đều tỏ kinh ngạc khi thấy , nhưng Hứa Mạc Đình chỉ mỉm gì, nắm tay xuống một góc.

Sau đó, chiếc micro từ chuyền đến tay . Giữa những tiếng hò reo, Hứa Mạc Đình ghé sát hỏi:

"Em hát ?"

"Biết một chút ạ."

"Vậy hát đại bài... 'Đã lâu gặp' ."

Vì quá lâu hát nên lúc đầu lệch tông, qua hai câu mới bắt đầu bắt nhịp . Khi hát xong, sang thì thấy đang chằm chằm, gian xung quanh bỗng chốc yên tĩnh lạ thường, thầm thì một câu:

"Thật sự ."

Nếu lúc đó chú ý kỹ mắt hơn, lẽ sớm nhận câu chẳng dành cho .

 

4

Tháng thứ ba khi ở bên Hứa Mạc Đình là sinh nhật . Khi đó băn khoăn lâu nên tặng gì, nghĩ với địa vị của thì chắc chẳng thiếu thứ gì, nên quyết định tự tay lắp ráp một mô hình phi hành gia ôm bóng khí cầu quà.

Quá trình lắp ráp chẳng hề suôn sẻ. Lần đầu chơi trò xếp gỗ , lúc mới bắt đầu còn hiểu nổi bản vẽ. Sau vài đêm thức trắng, khi sắp thành thì vô tình rơi xuống đất; gần như ngay khoảnh khắc chạm sàn, tất cả tan tành thành từng mảnh.

nhớ rõ lúc đó Hứa Mạc Đình đang gọi điện cho , thấy thốt lên một tiếng liền lo lắng hỏi chuyện gì. đống mảnh ghép vương vãi sàn, lặng một lúc thở dài:

"Em vỡ cái ly ."

Anh thở phào: "Vậy thì mua cái khác."

" em chỉ thích cái thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-xuyen-ve-qua-khu-toi-se-khong-yeu-anh-nua/4.html.]

"Nếu vỡ, nghĩa là nó vốn thuộc về em."

Ngày hôm , sai gửi đến cho một bộ ấm cực kỳ tinh xảo.

Còn , mất thêm vài đêm nữa để lắp mô hình .

Vào ngày sinh nhật , chúng cùng ăn tối. Xuống xe, nắm tay bước nhà hàng đặt , nhưng ngay khi tới cửa, đột ngột dừng bước và buông tay . Theo bản năng, ngẩng lên theo hướng mắt phía cửa kính; ngoài dòng xe qua và những bộ hành xa lạ, chẳng chuyện gì đặc biệt xảy cả.

chủ động nắm lấy tay hỏi chuyện gì, mới sực tỉnh, cúi xuống :

"Không gì, thấy một... Người bạn."

tin lời , còn hỏi cần chào hỏi một tiếng , nhưng chỉ bảo:

"Thôi bỏ ."

Lúc đó chỉ cảm thấy giọng điệu "bỏ " của mang mác buồn rầu và hụt hẫng, nhưng chẳng thể hiểu thâm ý bên trong, cho đến khi dòng Weibo :

"Hôm nay thấy em ở nhà hàng, nhưng ánh mắt của em luôn đặt ."

Hóa đó là lý do vì trong suốt bữa ăn đó, tâm trạng rõ ràng chùng xuống, nụ trở nên lấy lệ. Ngay cả khi tặng quà, cũng chỉ liếc qua loa, buông một câu "Anh thích lắm" tùy tiện đặt sang một bên.

Thậm chí một tuần , phát hiện món quà vẫn nguyên trong góc cốp xe, từng mở .

Anh đại khái là thực sự quên mất, trong mắt thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc, một lúc lâu mới lời xin mang mô hình phi hành gia đặt lên bàn việc ở văn phòng.

Lúc đó cứ ngỡ bận quá nên mới quên, giờ mới hiểu rằng, sở dĩ quên là vì chẳng bận tâm.

Tầm mắt nhòe , những giọt nước rơi bộp lên màn hình điện thoại. Lồng n.g.ự.c đau thắt, đau đến mức dùng hết sức lực mới chống chọi nổi. Sau khi trấn tĩnh , lặng lẽ vuốt màn hình để xem tiếp.

"Đang bệnh, bỗng thấy nhớ em." Đây là bài đăng khi chúng mới bên hai tháng. Hôm đó sốt, ở bệnh viện chăm sóc suốt cả đêm.

Hiếm khi thấy yếu đuối như . Đó lẽ là đầu tiên và duy nhất giường bệnh giữa cơn sốt mê man, miệng ngừng mớ những lời nhỏ.

ghé sát tai lắng , chỉ láng máng vài câu:

"Tại ?"

"Đừng mà..."

"Xin đừng ..."

nắm c.h.ặ.t t.a.y , dịu dàng đáp: "Em ở đây với , em sẽ cả."

Cả đêm đó, cạnh rời nửa bước, sáng hôm cánh tay tê rần suốt một hồi lâu. Và cũng kể từ đợt đó, mỗi khi tăng ca đều gọi điện cho , rằng tiếng chuyện.

 

Loading...