Sau Khi Xuyên Thành Mèo, Tôi Nổi Đình Đám Ở Các Thế Giới - 23.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:17:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cầm một chai sữa đậu nành lên, chụp ảnh phần hướng dẫn in nhỏ ở mặt gửi cho Chủ nhiệm Hậu cần qua WeChat, quên đ.á.n.h dấu đậm một dòng chữ: “Cách dùng: Uống trực tiếp, uống nóng sẽ ngon hơn, hâm nóng 80°C.”

Gửi xong, Chủ nhiệm Hậu cần liền gọi điện : “Tiểu Phùng , đừng để bụng nhé. Cậu ở trường mười năm , còn lạ gì nữa? Cái lão Lý Đại Sóng mà, chính là đỏ mắt vì ăn . Dạo quầy của lão vắng khách, lão cứ khăng khăng là tại bán bánh mì với sữa nóng cướp mất khách nên mới tìm chuyện. Bình thường gạt , nhưng khổ nỗi lúc lão đến thì Hiệu trưởng Diêm cũng ở đó, ông thấy nên buộc đúng quy trình. Cậu thông cảm cho nhé.”

Phùng Viễn Chí khách sáo đáp rằng hiểu, cảm ơn quan tâm và hứa sẽ để khó xử. tắt điện thoại, tuôn một tràng “quốc túy” để xả giận. Nghỉ một ngày là mất bao nhiêu doanh thu, kể đống sandwich và bánh mì hạn ngắn đều hết hạn hôm nay, vốn dĩ để kệ còn bán giảm giá , giờ thì coi như mất trắng.

Dù trong lòng ấm ức, nhưng để ai bắt bẻ nữa, vẫn một bản giải trình dán ngay cạnh tủ đồ uống nóng. Phùng Viễn Chí thông báo trong nhóm WeChat rằng tiệm sẽ nghỉ một ngày, đó gom hết đống sandwich sắp hết hạn túi, thêm cả hạt hướng dương và khoai tây chiên bảo Lưu Lộ và Hồng Soái qua lấy về chia cho bạn cùng phòng. Nhân tiện, nhờ họ dò hỏi xem thật là tiệm tạp hóa ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Lý Đại Sóng , và các quầy khác ảnh hưởng gì .

Buổi chiều, Lưu Lộ phản hồi : Các quầy khác chẳng ảnh hưởng gì cả. Cô còn nhấn mạnh rằng quầy bán bánh đa tương (tương hương bánh) ở ngay cạnh vẫn bán chạy, quầy đó còn bán kèm cả sữa đậu nành tự .

Tiệm tạp hóa bán sandwich và sữa nóng, Lý Đại Sóng bán bánh bao và cháo, quầy bán bánh đa tương và sữa đậu nành – mô hình đều tương tự . Nếu tiệm tạp hóa và Lý Đại Sóng trùng lặp đối tượng khách hàng, tại quầy bánh đa tương hề hấn gì? Phùng Viễn Chí nhận vấn đề ở chính bản Lý Đại Sóng.

Ngày hôm tiệm mở cửa trở , Phùng Viễn Chí vờ như vô tình hỏi chuyện vài khách quen: “Nghe bảo bánh bao ở Nhà ăn 3 ngon lắm, các em ăn thử , thế nào?”

“Hồi thì ngon thật, nhưng dạo hiểu cứ thấy lạ lạ, thơm như nữa. Với tại em , mà cái bánh bao nhân dăm bông cứ mùi kỳ kỳ, như kiểu cho quá nhiều hương liệu , ăn nhanh ngán lắm.”

“Em cũng thấy thế, lúc trời nắng nóng thì thấy vị mặn mặn cay cay ăn bắt miệng, mà dạo thấy vị cứ nồng quá, ăn xong khát cháy cả cổ.”

Phùng Viễn Chí ngoài mặt vẫn thản nhiên nhưng trong lòng tính toán.

Sáng sớm hôm , theo lời dặn của Phùng Viễn Chí, Hồng Soái mua mỗi loại bánh bao hai cái, thêm ba ly cháo mang về tiệm tạp hóa. Sau khi xong đợt khách buổi sáng, để Hồng Soái trông tiệm còn thì xách túi bánh bao lái xe về quê.

Cha của Phùng Viễn Chí là ông Phùng Hưng Thịnh, vốn xuất từ nghề đầu bếp. Ông cụ là môn của danh sư, thời trẻ từng thuê cho thầy, đó tự mở tiệm riêng nhưng đối tác chơi nên cửa hàng phá sản. Làm ăn thất bại nhưng danh tiếng vẫn còn, nhiều nhà hàng mời ông về việc. Cuối cùng ông chọn một khách sạn lớn, gắn bó ở đó suốt 20 năm. Đến khi nghỉ hưu, học trò của ông trong giới ẩm thực đông đếm xuể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-xuyen-thanh-meo-toi-noi-dinh-dam-o-cac-the-gioi/23.html.]

Sau khi nghỉ hưu, ông vẫn thường xuyên mời nấu ăn cho các nhân vật tầm cỡ. Người bảo: “Món khác đều cái vị .” Phùng Viễn Chí mở tiệm tạp hóa ở trường đại học suốt 8 năm nay cũng là nhờ các mối quan hệ của cha , hợp đồng thuê khi đó còn ký hẳn 20 năm. Tất nhiên điều cũng nhờ bối cảnh nới lỏng lúc bấy giờ, chứ giờ đây ai cho thuê lâu thế cả, nhà ăn cũng đấu thầu mỗi 4 năm.

Ông Phùng Hưng Thịnh tay nghề cao linh hoạt, thời đó ông sáng tạo ít món mới giúp nhà hàng ăn phát đạt. Khi nhà hàng mở thêm chi nhánh ở các thành phố khác, chính ông là dẫn học trò “đánh chiếm thị trường”. Có thể công lao của ông là cực kỳ lớn, ngay cả con cái của ông chủ thấy ông cũng lễ phép gọi một tiếng chú Phùng.

Với địa vị đó, thu nhập của ông hề thấp, lương thưởng và hoa hồng cộng còn cao hơn lợi nhuận của nhiều tiệm cơm nhỏ. Vì , ông cụ cuộc sống hưu trí vô cùng nhàn nhã. Ông về quê xây căn nhà ba tầng kiểu Trung Hoa rộng bốn năm trăm mét vuông, nuôi một con ch.ó Border Collie, hai con rùa già. Dưới hiên nhà chính là dãy l.ồ.ng nuôi vẹt, chim ri, chim yến. Hàng ngày ông dắt ch.ó dạo, đ.á.n.h cờ, cùng bà nhà tản bộ, uống , cuộc sống khiến Phùng Viễn Chí cũng thèm .

Phùng Viễn Chí đoan chắc đồ ăn của Lý Đại Sóng vấn đề. Để trút giận, lái xe suốt một tiếng đồng hồ về quê, định bụng nhờ vị chuyên gia lão luyện nếm thử xem .

Chương 13

Phùng Viễn Chí lái xe về quê, từ xa thấy ông Phùng Hưng Thịnh đang bệ đá cửa đ.á.n.h cờ với , xung quanh là ba vòng lão niên vây kín, mấy ở vòng ngoài cùng còn hận thể nhón chân lên mà xem.

thấy liền reo lên: “Nha, Viễn Chí về kìa.”

“Lão Phùng, mau nghỉ thôi, con trai ông về kìa.”

Ông Phùng Hưng Thịnh đầu cũng chẳng thèm ngẩng, vẫn thản nhiên nước cờ của : “Về thì về chứ , là lão già còn nghênh đón nó chắc?”

Phùng Viễn Chí tắt máy xe, cũng tới ở vòng ngoài cùng xem ké. Mãi đến khi ván cờ kết thúc, ông Phùng Hưng Thịnh mới dậy nhà, Phùng Viễn Chí liền xách đồ đạc lật đật đuổi theo.

Vào đến nhà, kể đầu đuôi sự việc, lấy bánh bao bẻ đôi, cháo cũng múc bát bày sẵn.

Ông Phùng Hưng Thịnh tiến tới lấy thìa khuấy thử bát cháo: “Cháo cho ít tinh bột nhé, tí gạo mà đặc sánh thế , đúng là cái đồ não. Tiết kiệm bao nhiêu tiền từ bát cháo cơ chứ? Sinh viên cũng ngốc, qua là ngay chuyện gì.”

Đoạn ông cầm cái bánh bao lên ngửi: “Vỏ bánh bao là đồ mới hôm nay, nhưng nhân bánh thì chẳng từ ngày nào , thoang thoảng mùi giẻ lau cũ. Thịt cũng đúng, dính nhơm nhớp, thịt t.ử tế, khi là thịt vụn rẻ tiền. Đưa cái thứ cho sinh viên ăn đúng là thất đức.”

Loading...