Sau Khi Xuyên Thành Chủ Mẫu Của Hầu Phủ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:13:39
Lượt xem: 66
Tỉnh từ giấc ngủ nhận từ một thiếu nữ 16 tuổi biến thành một bà già là cảm giác như thế nào?
Ta chống thể suy yếu đến còn sức lực gì dậy, phân phó tỳ nữ cạnh giường:
- Ngươi lấy cho một sợi dây thừng, thật chắc chắn.
Tỳ nữ nghi hoặc khó hiểu nhưng vẫn lời đáp một tiếng:
- Dạ!
Ta dùng thời gian một ngày để tiếp nhận ký ức còn trong cơ thể , cũng tiếp nhận sự thật rằng đây một giấc mộng. Xem hết phần ký ức, càng lĩnh cơm hộp để offline. Thời gian qua lâu như mà cả một cái nhà ai qua đây thăm bà già ốm yếu . Chắc chắn là cả một đám sói vô ơn bạc nghĩa!
Cầm lấy dây thừng, cho tất cả hầu trong phòng lui ngoài, nhanh ch.óng ném dây lên xà nhà. Đá văng ghế , là !
Ngay giây phút cảm giác ngạt thở tiến đến, ngoài cửa xuất hiện một bóng . Hắn cất giọng lạnh lẽo tựa băng giữa trời đông:
- Mẫu , ngài nghĩ rõ ràng ? Người ngoài ai cũng cũng ngài là hiểu lý lẽ nhất, ngài giờ là lão phu nhân của Trung Dũng hầu phủ, phận quý giá, vì còn tranh một cái danh cáo mệnh với đẻ của con chứ?
Ta rõ lời đó của , khóe mắt chỉ liếc thấy một chút ánh sáng rơi . Trong ánh sáng đó hiện lên khuôn mặt lo lắng của , nhưng cách xa.
Một giây , nam t.ử đẩy cửa , kinh ngạc , vội cầm lấy kiếm lao lên để c.h.ặ.t đứt dây thừng.
- Người ! Mau tới! Nhanh mời thái y! Cầu ngài đừng chếc, con trai mới thăng quan, trí sĩ mà!
Ta cứu sống. Khác với , khi tỉnh , xung quanh đầy ắp . Trưởng nam cầm tay , tàn nhẫn uy h.i.ế.p thái y:
- Nếu cứu sống , bản đại nhân sẽ cho cả nhà ngươi gặp hạn.
Nghe thử xem, đây là tiếng !
- Khụ khụ
Ta mở mắt , bỏ tay sang một bên, giọng khàn khàn yếu ớt:
- Ta của ngươi, thả .
Thế giới trong một bộ truyện chính trị quyền mưu, nguyên chủ chỉ là một bia đỡ đạn, phông nền cho khác. Bà là thứ nữ nhà thế gia, gả cho phu quân của đích tỷ mất sớm, luôn tận tâm tận lực dưỡng d.ụ.c kế t.ử, kế nữ. Bà cố gắng chịu đựng sự giày vò của chồng và sự lạnh lùng của phu quân, chờ mãi đến lúc kế t.ử quan lớn, tưởng rằng thể hưởng phúc. Kết quả đột nhiên đích tỷ phục sinh xuất hiện ở kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-xuyen-thanh-chu-mau-cua-hau-phu/chuong-1.html.]
Phu quân và hai đứa con hề để ý đến cảm nhận của bà, đưa nguyên phối ( đẻ) của nghênh đón phủ bình thê. Nguyên chủ đồng ý thì lão Hầu gia bỏ bà . Đến tuổi còn bỏ vợ, thật hoang đường.
Kế nữ hiện đang là Quý phi cũng phái tới khuyên bảo bà rộng lượng. Thế là nguyên chủ cho tức chếc.
Ta còn trẻ, chịu nổi cơn giận như thế, chỉ nghĩ vội vã chếc để về nhà. Kế t.ử Lục Nguyên Hủ thở dài:
- Mẫu , con trai rõ ngài quá tức giận nên mới linh tinh. Dù vẫn xin ngài giữ gìn sức khỏe. Còn về danh hiệu Cáo mệnh, ngài mai con sẽ xin Thánh thượng thỉnh phong cho ngài, ?
Ta: …
Vì thật mà cũng ai tin chứ? Ta nhíu mày, định khuyên đừng nghĩ nhiều quá thì một tiếng hừ lạnh truyền đến từ phía rèm. Một ông chú trung niên khá trai đang chắp tay lưng ở góc phòng, ánh mắt nham hiểm lạnh lùng:
- Chẳng qua chỉ là thủ đoạn ghen tị của đàn bà mà thôi, nghĩ là thể uy h.i.ế.p ? Từ thị, cho bà , bản Hầu gia theo cái trò của bà .
Ánh mắt sáng lên, từ từ dậy. Ông thấy thế thì nghĩ là đang nhận sai và cầu xin tha thứ, liền định cau mày:
- Cho dù bây giờ bà đồng ý để Nguyệt Nhi phủ bình thê thì cũng . Nhiều năm như việc bà con phạm thất xuất. Bà xuống thất .
- Cha, ngài ít , thật sự …
Nhìn thấy đoạt lấy d.a.o gọt hoa quả trong tay nha , lời khuyên nhủ của Lục Nguyên Hủ cũng im bặt. Ta nhiều một câu, chút do dự dùng d.a.o cứa qua cổ. Vết tím xanh cổ rọi tầm mắt của .
Trung Dũng hầu mở to hai mắt, hét lên như rách họng:
- Từ thị …
Ông hành động nhanh, quỳ xuống đoạt lấy con d.a.o trong tay , môi run rẩy, mở khép nhưng nên gì, chỉ thể lắp bắp phun một câu:
- Đừng xúc động, bỏ vợ nữa ? Bà cố gắng giữ gìn thể.
Sức của vẫn quá yếu, chếc . Rõ ràng nãy lóe lên hình ảnh quen thuộc ở bệnh viện, chỉ một chút nữa là thành công . là cho thất vọng mà.
Vị thái y bên cạnh hóng chuyện thuần thục quấn băng cho , sờ ria mép giảng giải:
- Lão phu nhân tích tụ quá nhiều lo nghĩ nên mới thế, hai vị đại nhân đừng nên mấy lời kích thích như nữa.
Trải qua hai việc , đều dọa cho sợ, đám tỳ nữ càng dám rời nửa bước. Lão Hầu gia lặng yên rời , còn đưa Từ Ánh Nguyệt phủ bình thê nữa.