Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:33:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ban đầu vẫn , đến khi Bùi Việt lên ngôi thì mâu thuẫn mới bắt đầu xảy đến. Tranh chấp nổ khắp nơi, từ các cuộc nổi dậy man rợ cho đến các cuộc xâm lược của Mông Ngột, những , chính quyền còn các tướng lĩnh và quan đại thần đầy quyền lực cản trở. Thái Thượng Hoàng tính cách qua loa nhưng Bùi Việt thì , ý thức dùng biện pháp mạnh mẽ để trấn áp vương triều mới thể trường tồn. Vậy nên những năm kể từ khi lên ngôi, hầu hết thời gian trong năm đều dùng để ngoài chinh chiến.
Cuối năm ngoái, cuối cùng cũng lật đổ sào huyệt của của Mông Ngột, triệt để dập tắt nguy cơ biên giới, đại thắng về. Sau đó mới thể tay thu thập lũ sâu mọt trong triều.
Trong thời gian rời kinh, đa phần Thái Thượng Hoàng đều dành thời gian ở điện Dưỡng Tâm và lo việc quốc sự.
Còn bây giờ.
“Ngươi âm thầm cho dâng một ít thư yêu cầu Thái Thượng Hoàng rời khỏi điện Dưỡng Tâm, c.h.ặ.t đứt mối liên hệ với Lý Triệt và các lão thần khác.”
“Thần ngay.”
Một đời vua một đời thần, thế hệ khai quốc công thần khôn ngoan lui về tự lo cho , Bùi Việt đương nhiên sẽ đối xử tệ với họ, tuy nhiên, cũng một ỷ công lao, tham lam quyền lực, thậm chí còn kiểm soát triều chính thì Bùi Việt tuyệt đối thể để yên.
Bùi Việt am hiểu việc một bước tính ba bước. Trước khi hồi kinh, âm thầm sắp xếp một vài quân cờ, bây giờ sắp tới lúc thu lưới .
Mặt trời ngả về tây, Thư Quân và Vương Ấu Quân tới chỗ của một vài trưởng bối để hành lễ mới về cung Lưu An. Sau khi cung nữ bẩm báo hoa ở hậu viện nở , Vương Ấu Quân chợt nhớ cũng đang thiếu mấy loại phấn hoa nên dẫn Thư Quân tới hoa viên phía để hái hoa.
Cung Lưu An địa nhiệt nên dòng suối ở hoa viên quanh năm ấm áp, cây cỏ hoa lá trong sân vườn cũng nở rộ bốn mùa.
Vườn hoa hồng đỏ thắm ở phía đông, vườn hoa nhài trắng muốt ở phía tây.
Ngoài còn một ít hoa quế đỏ.
Thư Quân cao hơn Vương Ấu Quân một chút nên nàng cầm một chiếc giỏ tre bước lên chiếc thang gỗ thấp, nàng hái hoa quế.
Thược Dược lưng giúp nàng giữ vững cái thang.
Sau khi hái ở nhánh cây xong thì chuyển sang bên khác. Thư Quân đang định bước xuống để xê dịch cái thang chỗ khác thì đột nhiên một sức mạnh từ lưng truyền đến, mạnh mẽ dịch chuyển cái thang sang một bên khác.
Thư Quân đầu , gương mặt tuấn tú sát gần, vẻ mặt dịu dàng ôn hòa khác hẳn với lạnh lùng từ chối khác cả ngàn dặm lúc sáng nay trong điện Càn Khôn.
Đêm qua khi ngẫm , bây giờ nàng còn chống cự như lúc nữa.
Vương Ấu Quân với nàng rằng nữ t.ử càng nhát gan thì nam nhân càng chinh phục.
Bây giờ nàng để bản thật ung dung thoải mái.
“Đa tạ bệ hạ.” Thư Quân giả vờ như việc gì tiếp tục hái hoa.
Những liên quan rời hết, trong hoa viên xinh chỉ còn hai .
Bùi Việt cũng quấy rầy nàng. Một tay đỡ lấy cái thang, nàng hái hoa, thỉnh thoảng giúp nàng nhặt thêm vài bông. Đóa hoa trong lòng bàn tay nỡ bỏ giỏ, Bùi Việt lặng lẽ cài lên b.úi tóc của Thư Quân.
Thật Thư Quân cũng bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Đối mặt với Thất gia thì nàng còn thể thoải mái nũng nịu, rung động và mê vì , nhưng khi đối diện với Hoàng đế thì nàng bỗng cảm thấy như gông xiềng đang trói buộc , khiến nàng thấy mất tự nhiên.
Bùi Việt lưng nàng, thể thấy rõ gò má và làn da cổ lộ của nàng ửng hồng, ngay cả đôi tai cũng tô điểm một chút sắc hồng trong trẻo.
Bùi Việt khẽ .
Hắn thầm nghĩ lẽ đêm đó lỡ tay dìu nàng khiến nàng tức giận, hai ngày nay nàng đều chọn y phục rộng rãi. Ví dụ như hôm nay là một chiếc váy xanh nhạt cùng áo bối t.ử khó thể phác họa đường nét hình của nàng. Ở sát gần, khi nàng kiễng chân để rướn eo thì phần tròn trịa mới thoáng hiện , nổi bật vóc dáng của cô nương gia.
Bùi Việt khát vọng, thậm chí còn tăng lên theo từng ngày.
điều gì nhẹ điều gì nặng thì đều rõ.
Thay vì sự nhẹ nhõm về thể xác, hy vọng giữ sự tin tưởng của Thư Quân dành cho .
Thái Thượng Hoàng hỏi tại thích Thư Quân, cũng hiểu đang chần chờ điều gì.
Không đang chần chờ mà là đang hưởng thụ, hưởng thụ thời gian ở bên nữ t.ử mà thích. Còn về việc thích gì thì từ nhỏ sống ở trong cung, quen những việc ngươi lừa gạt, lục đục với nên khi thấy Thư Quân toát vẻ hồn nhiên ngây thơ, mưu mô, tâm kế thì trở thành một chốn bồng lai trong .
Tới hôm qua Thư Quân hỏi , thể nào chăm sóc nàng suốt đời .
Hắn nghĩ, cũng là thể.
Sau khi Bùi Việt xuất hiện, Thư Quân cũng thể tập trung hái hoa nữa, nàng hái một lúc giả vờ như xong.
Lúc xuống, mép váy của nàng chẳng may mắc cành cây khiến nó rách một chút. Thư Quân để tâm nhưng Bùi Việt thầm nghĩ, mua cho nữ nhân của một ít y phục mới .
Làm thế nào để dỗ cho nàng chấp nhận thì mới là vấn đề nan giải.
Hai bước trong điện, cung nữ tiến lên phục vụ hai rửa tay. Thư Quân dẫn Bùi Việt tới cửa sổ phía đông để thưởng . Nàng tự rót cho một chén Bích Loa Xuân: “Không bình thường bệ hạ thích uống gì, nay chỗ thần nữ chỉ loại Bích Hoa Xuân nên mong ngài thưởng thức.”
Lời của Thư Quân vốn chỉ là khách sáo nhưng tai Bùi Việt mang ý khác.
“Quân Quân đang bắt đầu hỏi về sở thích của trẫm đấy ?” Hắn uống một ngụm đặt xuống.
Sắc mặt Thư Quân ửng hồng, nhưng nàng vẫn cố nén xuống: “Bệ hạ, dù là là ai tới thì thần nữ đều thôi.”
Bùi Việt dường như đang khiến nàng nghĩ như thế, dù là vô tình cố ý chăng nữa.
Bùi Việt , chừng mực nên hỏi sang chuyện buổi sáng.
“Trẫm vốn hồi kinh từ sớm, song nghĩ tới sáng nay…” Giọng của khựng một chút nàng thật sâu: “Trẫm sợ nàng vui.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-39.html.]
Nhiều nữ nhân vây quanh như mà Thư Quân hề ngẩng đầu, chỉ sợ nàng vui.
Vẻ mặt Thư Quân đầy rẫy sự khó hiểu, : “Tại thần nữ vui chứ?”
Bùi Việt lẳng lặng đáp: “Nàng trẫm cưới nữ t.ử khác ?”
Thư Quân gì, như thể hai gì : “Thần nữ .” Thư Quân thẳng thắn.
Tiếc rằng dù nàng gì chăng nữa thì cũng như giấu đầu lòi đuôi, cuối cùng nàng chỉ đành buồn bực lẩm bẩm một tiếng mặc kệ Bùi Việt nghĩ như nào thì nghĩ.
Bùi Việt phần thất vọng, mong Thư Quân thể náo loạn với một chút, ít nhất là rằng nàng để tâm đến .
Hai im lặng một lúc lâu.
Thư Quân bỗng nảy một suy nghĩ, nàng hỏi .
“Bệ hạ, dù là tài năng, tướng mạo gia thế của các cô nương đến đây hôm nay đều cực kỳ xuất chúng, ngài thật sự thích ?”
Nếu là khác thì thể cho là nữ t.ử trong lòng đang ghen tị.
Bùi Việt chỉ thoáng cũng thể thấy rõ tâm tư của Thư Quân, ánh mắt trở nên sắc bén hơn.
“Nàng mong trẫm thích khác bỏ qua nàng ?”
Thư Quân cảm thấy hổ khi đ.â.m trúng tim đen, nàng hổ cúi đầu xuống.
Cô nương khờ khạo như đấy, ngay cả chuyện cũng dám nữa, giống như một con hổ giấy, chọc một cái là vỡ tan.
thích.
Bùi Việt cũng giận, đưa tay v**t v* sống mũi cao thẳng của nàng: “Thay vì tốn công nghĩ về mấy thứ linh tinh thì bằng chăm chỉ sách và vẽ mấy bức tranh thì hơn.”
Thư Quân thấy bực bội, nghiêng né tránh bàn tay của xuống ghế bành, nhếch đôi môi đỏ mọng: “Ngài thích nữ t.ử đầy bụng thi sách thì tới điện Càn Khôn tìm là , tội gì tới khổ thần nữ. Thần nữ thích sách, đời bao giờ thích, thần nữ quen lười biếng , ai quan tâm đến !”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đanh , càng càng lý.
Bùi Việt bật ha hả.
Dáng vẻ hờn dỗi cuối cùng cũng bóng dáng ở Tàng Thư các .
Thư Quân hôm nay và ngày khác biệt, nàng còn phòng thủ và phản kháng như nữa, lẽ thấm nhuần một lời của .
Bùi Việt cũng hy vọng thấy chuyện tiến triển như .
Trái tim của cô nương cuối cùng cũng hé mở một chút .
“Trẫm tới thăm nàng, thật là một việc nữa.” Bùi Việt lấy một hộp gốm nhỏ từ trong tay áo đưa tới gót chân nàng.
“Đây là một viên t.h.u.ố.c Hoa lão Thái y của Thái y viện nghiên cứu và chế tạo, tên là dưỡng nhan . Thật dùng để thanh lọc gan thận, chỉ dành riêng cho Thái Hoàng Thái Hậu.”
Thư Quân thấy thế thì ngạc nhiên, nàng nhận lấy mở hộp. Bên trong năm đến sáu viên t.h.u.ố.c màu nâu, tỏa mùi t.h.u.ố.c nhẹ nhàng.
Bùi Việt tiếp tục : “Sức khỏe của mẫu nàng , nàng bận tâm nên trẫm cũng lưu ý điều đó. Đợi đến khi hồi kinh, trẫm sẽ bảo Thái y phủ khám cho mẫu của nàng ?”
Thư Quân nhẹ nhàng đóng nắp hộp gấm , hàng mi dày rung lên, mũi nàng khẽ hít nhè nhẹ, đáy mắt thoáng sự rung động.
“Tạ ơn bệ hạ…”
Đây là một ân điển mà nàng vốn cách nào để từ chối.
Bùi Việt chậm rãi : “Trừ việc đó , nàng cũng thể đưa mẫu tới cung Lưu An ngâm nước nóng bất cứ lúc nào. Thái Hoàng Thái Hậu sống thọ thể thiếu việc tắm nước ấm.”
Thư Quân run lên, trong lòng nàng giằng xé một hồi lắc đầu: “Sao phiền ngài .”
Mời Thái y thì còn thể là nhờ ơn của Vương Ấu Quân Hoài Dương Vương, còn nếu tới cung Lưu An dưỡng bệnh, hưởng thụ đãi ngộ giống như Thái Hoàng Thái Hậu thì sẽ khó .
Bùi Việt thầm thở dài. Thư Quân sợ phiền , mà là sợ cách giải thích cho Tô thị thôi. Điều cũng nghĩa Thư Quân còn chuyện của cho Tô thị và Thư Lan Phong, đây cũng là ý định chấp nhận .
Trong lòng Bùi Việt rõ nhưng thể vạch trần nàng.
Mạnh khiên cứng, mềm giáo mềm.
Sắc trời lặng lẽ tối sầm, xa cánh cửa sổ, cảnh cây núi xanh um tùm đều đang bao phủ bởi một tầng ánh sáng chạng vạng mỏng manh.
Dưới ánh chiều tà, Bùi Việt từ từ mắt của nàng.
“Quân , nam nhân mà đồng ý ở rể thì là loại nam nhân gì chứ? Nếu nam nhân đó gánh vác, ngày nào cũng gây om sòm ầm ĩ thì chẳng phiền toái hơn ? Nàng còn trẻ, trải qua nhiều chuyện. Sức khỏe mẫu nàng , phụ hiền lành, nếu gặp kẻ dã tâm định ngấm ngầm mưu tính gia đình nàng thì nàng xử lý thế nào?”
“Trẫm giống như . Trẫm cần nàng quan tâm, nàng gả cho trẫm chỉ cần thoải mái chính , còn những việc khác trẫm thể giúp nàng giải quyết.”
Thư Quân nhớ tới mấy xem mắt, những nam nhân đó quả thật tính toán nhỏ nhen khiến tâm trạng nàng thấy kiệt sức về cả thể xác và tinh thần. Sau nhớ tới bệnh tình của Tô thị, cứ đến mùa thu đông là phát nặng, tới nỗi thể rời khỏi giường. Thư Quân tỷ giúp đỡ, tính cách quá mạnh mẽ, thể xử lý việc mà chút lo lắng sợ hãi , chỉ nghĩ đến những điều thôi cũng khiến nàng sợ hãi.
Nàng Bùi Việt vạch trần từng chút một, vành mắt đỏ hồng vì nước mắt. Nàng với đôi mắt ngấn nước, lên án:
"Hoàng thượng, ngài thật đáng ghét..."
Mũi kim đ.â.m nỗi đau đầy m.á.u của nàng.